Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

này, Tôn Lan xách theo túi mua sắm tinh xảo, giày cao gót lộc cộc bước đến.

Thấy đống hành lý chất như núi trước cửa, thấy gia đình Chu Lâm Thanh tiều tụy, tôi đang đứng lạnh lùng cạnh chủ mới, nụ cười trên mặt cô ta cứng đờ.

Cô ta vô thức lùi lại nửa bước, ánh mắt hoảng loạn lướt nhanh quanh đám đông hàng xóm đang đứng xem, rõ ràng định lẻn đi trong im lặng.

Nhưng Chu Dương tinh mắt, thấy bóng cô ta liền lao đến như vớ được phao cứu sinh, giữ chặt cổ tay cô ta.

“Dì Tôn! Cuối dì cũng về rồi! Trần Huệ Trung bán nhà rồi, chúng không còn chỗ , dì mau nghĩ cách giúp bọn đi!”

Tôn Lan bị kéo loạng choạng, lớp trang điểm tinh tế cũng nhòe đi vài phần.

Cô ta cố sức hất tay Chu Dương ra, giọng đầy kiên nhẫn:

“Tôi thì giúp được gì? Đây là chuyện nhà các người, liên quan gì tới tôi?”

Chu Lâm Thanh đột ngột bật dậy, đầu tóc rối bù:

“Là trước nói muốn sống với tôi đời, xúi tôi giả rời khỏi Trần Huệ Trung? Bây giờ nhà rồi, cô định phủi tay sao?”

Khả Khả cũng nhào đến ôm lấy chân Tôn Lan, khóc gào:

“Bà nội ơi, con không muốn ngủ ngoài đường đâu, bà con về nhà được không?”

Người hàng xóm mỗi một đông, những tiếng xì xào chỉ trỏ như kim châm vào mặt Tôn Lan.

Mặt cô ta xanh trắng, cuối nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn Chu Lâm Thanh một cái.

“Đừng mặt ! Đi theo tôi!”

Thế là, Tôn Lan miễn cưỡng nhà Chu Lâm Thanh về căn hộ của .

Đó là một căn hộ phòng ngủ được trang trí đẹp đẽ, vốn chỉ đủ cho một Tôn Lan , nay bỗng chốc phải chứa đến bốn người, lập tức trở chật chội.

Chu Lâm Thanh đã quen được tôi phục vụ, không chịu ra ngoài tìm , cũng chẳng nhà, ngày ngày chỉ nằm trên sofa than thở.

Chu Dương tự cao tự đại, cho rằng lao động tay chân là mặt. Sau khi nộp đơn xin mãi không nhận, hắn cũng lì nhà ăn bám.

Khả Khả thì bị chiều hư, đập phá đạc trong nhà loạn xạ.

Tôn Lan mắng vài câu thì nó khóc lóc đòi ông nội bênh vực.

Điều khiến Tôn Lan nhức đầu nhất là tiền bạc.

Chu Lâm Thanh con trai bữa nào cũng đòi ăn ngon, Khả Khả thì ngày nào cũng phải mua chơi.

Tiền điện, nước, phí dịch vụ sinh hoạt hằng ngày, chỉ trong một tháng tiền tiết kiệm của Tôn Lan tụt thê thảm.

Cô ta bắt đầu nổi nóng với Chu Lâm Thanh, người từ những lời mật ngọt ngày xưa, giờ thành cãi nhau như cơm bữa.

Chu Lâm Thanh cũng không thèm giấu bản chất , trách ngược lại Tôn Lan keo kiệt, không chịu tiêu tiền vì ông ta, thậm chí còn lén lấy tiền đi mua rượu.

Giữa cảnh gà bay chó sủa ấy, Tôn Lan lại nảy sinh mối quan hệ mờ ám với… của Tôn Tuyết – Tôn Kiến Quốc.

07

Tôn Kiến Quốc ly hôn từ sớm, vẫn sống một .

Nghe tin con gái gia đình đang nhờ nhà Tôn Lan, ông ta thường xuyên qua thăm nom.

Lâu dần, nhìn thấy Tôn Lan vất vả cáng đáng mọi , ông ta nảy sinh “lòng thương cảm”.

Còn Tôn Lan lại cảm thấy Tôn Kiến Quốc đáng tin hơn Chu Lâm Thanh, người chẳng mấy chốc đã lén lút qua lại.

Nhưng giấy không gói được lửa.

Hôm đó, Tôn Tuyết tan sớm về nhà, mở cửa liền thấy Tôn Lan đang ôm lấy , quần áo của người rơi tán loạn trên ghế sofa.

Tôn Tuyết như bị sét đánh, run rẩy chỉ tay vào họ:

“Các người… sao có thể ra chuyện này?”

Tôn Kiến Quốc hoảng hốt đẩy Tôn Lan ra, định mở miệng giải thích không nói lời.

Còn Tôn Lan thì dứt khoát “vỡ chum rồi thì mặc nước tràn”, vuốt lại tóc, lạnh lùng cười:

cô muốn bên tôi, liên quan gì đến cô? Nếu không phải nhà các người ăn nhờ đậu nhà tôi, tôi có đến nông nỗi này không?”

Câu nói đó châm ngòi cơn giận trong lòng Tôn Tuyết.

Nghĩ đến những uất ức bao ngày nay phải sống nhờ người khác, đầu óc cô ta nóng bừng lên, lao vào bếp chộp lấy con dao, rồi xông tới chém về phía Tôn Lan.

Tôn Lan thét lên, vội vàng tránh né, nhưng cánh tay vẫn bị chém trúng, máu lập tức thấm đỏ áo.

Trong cơn hỗn loạn, Tôn Lan vấp ngã xuống đất, Tôn Tuyết mắt đỏ ngầu, lại giơ dao lên chém thẳng vào ngực cô ta…

Nghe nói khi Tôn Tuyết bị còng tay dẫn đi, ánh mắt cô ta trống rỗng, miệng cứ lặp đi lặp lại:

“Đáng đời nó… Chính bà ta đã hủy hoại gia đình tôi…”

Sau khi Tôn Tuyết vào tù, tinh thần Chu Dương hoàn toàn sụp đổ.

Hắn không tìm được , ngày ngày chỉ uống rượu để tê liệt bản thân, hễ nhìn thấy Chu Lâm Thanh là lại nổi cáu.

Chu Lâm Thanh cũng chẳng khá hơn.

Tôn Lan rồi, Tôn Tuyết ngồi tù, ông ta hết chỗ dựa, chỉ thở dài than vãn bên cạnh Chu Dương, thỉnh thoảng còn trách hắn vô dụng.

Mỗi lần nghe thế, Chu Dương đều bùng nổ, lao vào đánh đấm túi bụi.

Đêm hôm đó, Chu Dương lại uống say khướt, về nhà thì thấy Chu Lâm Thanh đang ngồi trên sofa gặm bánh bao.

Miệng ông ta còn lẩm bẩm: “Giá Trần Huệ Trung còn đây, ít ra còn có cơm nóng ăn.”

Câu nói đó khiến Chu Dương nổi điên.

Hắn lao tới túm cổ áo Chu Lâm Thanh, xô ngã xuống đất, đánh chửi:

“Tất là tại ông! Nếu không phải ông giả , nếu không phải ông tìm con đàn bà đó, thì gì có ngày hôm nay!”

Chu Lâm Thanh bị đánh đến nỗi chỉ cầu xin, nhưng Chu Dương đã hết lý trí.

Hắn vớ lấy chai bia bên cạnh, đập mạnh xuống đầu Chu Lâm Thanh.

“Choang” một tiếng, chai bia vỡ tan, máu trên đầu Chu Lâm Thanh tuôn ra.

Ông ta khẽ rên một tiếng, rồi hoàn toàn bất động.

Lần này, Chu Lâm Thanh không cần phải giả — ông ta thật rồi.

Chu Dương nhìn vết máu loang khắp sàn, men rượu trong người lập tức bay sạch.

Hắn ngồi bệt xuống đất, run rẩy mãi đến sáng, mới dám run tay gọi điện báo cảnh sát.

08

Ngày Chu Dương bị bắt giam, không còn chăm sóc Khả Khả.

Thằng bé mặc bộ bẩn thỉu, một lững thững đi đến dưới khu nhà trọ tôi đang thuê.

Thấy tôi đang phơi trên ban công, nó ngẩng đầu lên, khẽ gọi:

“Bà ơi…”

Tay tôi đang cầm móc áo bỗng khựng lại, cúi đầu nhìn xuống, liền thấy Khả Khả đứng dưới gốc cây ngô đồng.

Chiếc áo phông cũ kỹ bị giặt đến bạc màu, cổ áo đã quăn mép. Trên mặt còn vương vết bẩn, chẳng còn chút gì giống đứa bé kiêu căng ngày trước.

Nó ngước khuôn mặt xíu lên nhìn tôi, ánh mắt không còn gai góc, chỉ còn sự lạc lõng dè dặt – như một chú mèo con bị bỏ rơi.

Tôi lặng lẽ xuống lầu.

Khi bước đến gần, nó khẽ lùi lại, tay nắm chặt vạt áo, giọng lập lại:

“Bà ơi, con đói…”

Giọng nó như tiếng muỗi kêu.

Tôi nhìn đôi môi khô nứt của nó, trong lòng như bị bóp chặt.

Dù sao, nó cũng chỉ là một đứa trẻ.

Tôi nó về phòng trọ, nấu cho nó một mì trứng cà chua.

Nó ôm , ăn ngấu nghiến, nước mì bắn lên áo cũng không để ý, nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống, vào , mặt nước mì gợn lên vòng lăn tăn.

“Bà ơi, ba mẹ con bị công an bắt rồi, ông nội bà Tôn cũng không còn …”

Nó nấc nghẹn, đôi đũa cứ chọc qua chọc lại trong .

“Mọi người nói không cần con … con có phải bị vào trại trẻ mồ côi không?”

Tôi rút một tờ giấy cho nó, không nói gì.

Nó lau nước mắt, bất ngờ ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy áy náy.

“Bà ơi, trước đây con không gọi bà là ngốc, không ném chơi bà mua, cũng không đá bà…”

Giọng nó càng càng .

Tôi nhìn nó – đứa bé bị nuông chiều đến hư hỏng, giờ đây lại như một chú chim non hoảng sợ.

Tôi không trả lời ngay, chỉ đứng dậy, múc thêm một quả trứng cho nó.

“Ăn đi đã.”

Những ngày sau đó, Khả Khả tạm thời tôi.

Nó trở yên lặng, nào cũng lén quan sát sắc mặt tôi, nói năng rụt rè.

Tôi cảm nhận được – nó đang cố gắng lấy lòng tôi, giống như tôi cố lấy lòng mẹ nó vậy.

Một tuần sau, cán bộ phường tìm đến.

Họ trình bày hoàn cảnh của Khả Khả, rồi nhẹ nhàng đề cập: nếu tôi không muốn nuôi dưỡng, họ sắp xếp cho vào viện phúc lợi.

Chưa kịp nói hết, Khả Khả đã nhào tới ôm chặt lấy chân tôi, ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt:

“Bà ơi, đừng bỏ con… Con ngoan, rửa , quét nhà, gì cũng chịu …”

Khoảnh khắc ấy, tôi như thấy lại hình ảnh Chu Dương thuở – cũng ôm chân tôi, van xin đừng gửi nó vào trường nội trú.

Tôi nhắm mắt, hít sâu một hơi.

“Tôi nuôi.”

Tiễn cán bộ về, tôi ngồi xuống ghế sofa, Khả Khả rụt rè đứng cạnh không dám nói gì.

Tôi đến trường tiểu học gần đó nhập học.

Nó không còn tính khí ngang ngược ngày xưa, thậm chí còn hơi quá rụt rè.

Một hôm tan học, nó hí hửng chạy về, giơ cao cuốn tranh vẽ:

“Bà ơi, cô giáo khen con đấy!”

Tôi mở tranh ra xem – vẽ một cậu bé một bà lão đang ngồi ăn mì bên bàn ăn.

Góc tranh có dòng chữ:

“Cuộc sống hạnh phúc của bà.”

Nó nghiêm túc nói:

“Bà ơi, sau này con cũng muốn mạnh mẽ như bà.”

Trái tim tôi chợt mềm lại.

Cuối tuần, tôi dẫn Khả Khả đi thăm tù.

Chu Dương gầy rộc đi, hốc mắt lõm sâu.

Thấy con trai, mắt hắn sáng lên rồi nhanh chóng tối lại.

Nó nghẹn ngào: “Mẹ… con xin lỗi…”

Tôi nhìn hắn:

“Mọi chuyện đã qua rồi. Hôm nay tôi đến là để nói – tôi nuôi lớn Khả Khả.”

Chu Dương nước mắt lã chã: “Cảm ơn mẹ… cảm ơn mẹ…”

Tôi điềm tĩnh nói:

“Cải tạo cho tốt đi. Ra tù rồi bắt đầu lại.”

Ra khỏi trại giam, nắng vàng rải lên vai, ấm áp lạ thường.

Khả Khả nắm tay tôi, khẽ hỏi:

“Bà ơi, bố con có trở tốt hơn không?”

Tôi xoa đầu nó:

cũng có thể phạm sai lầm, điều quan trọng là sai sửa sai.”

“Đi nào, bà dẫn con đi mua cặp mới.”

Nó ngoan ngoãn đáp:

“Không cần đâu bà ơi, cặp cũ của con vẫn còn dùng được.”

Tôi nhìn nó, bỗng nhớ lại đứa trẻ ném chơi, hung hăng đá tôi – như một kiếp trước xa lắm.

Hoàng hôn kéo bóng thành một dải dài, lặng lẽ bước trên con đường trở về.

Tôi – tha thứ không có nghĩa là quên, buông bỏ cũng không phải phủ nhận vết thương trong quá khứ.

Chỉ là, đời người ngắn ngủi, không đáng để sống mãi trong hận thù.

Có lẽ, đó mới là đáp án cuối cuộc đời dành cho tôi:

Không phải niềm vui khi trả được thù, là can đảm để xây lại hy vọng từ đống tro tàn.

-HẾT-

Tùy chỉnh
Danh sách chương