Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

6

chúng tôi cách tiệm bánh khá xa, nhưng vì tôi thích, anh luôn dậy sớm xếp hàng.

Đợi tôi thức dậy là có ngay bữa sáng thích, và người tôi trước mắt.

Nhịp tim tôi chậm mà nặng.

Tôi như tìm lại hạnh phúc đã quên trong ngày trị liệu.

Sực nhớ, tôi hỏi trợ lý: “Tề Mục Dạ đâu?”

“Trong phòng thay đồ trên lầu, cô ăn xong có thể lên tìm.”

Tôi gật đầu, ăn nhanh rồi lên.

Đúng lúc anh đang thay đồ, đường nét cơ bắp săn chắc phơi bày tự .

cú sốc thị giác tối , chừng này chưa đủ khiến tôi đỏ mặt quay đi.

Tôi gõ nhẹ bàn, gọi: “Tổng giám đốc Tề.”

Anh thản mặc sơ mi, vest.

Nhướng mày: “Trợ lý Dụ, thích nghi với ‘vai mới’ nhanh đấy.”

Chỉ là xưng hô bình thường, nhưng miệng anh lại khiến tai tôi nóng bừng.

Tôi hắng giọng: “Tổng giám đốc, có gì cần tôi làm không?”

Khóe mắt anh cười sâu .

Anh ném vào tay tôi một chiếc cà vạt xám nhạt:

“Trợ lý Dụ, thắt giúp tôi.”

Tôi tiến lên, cài khuy áo, thắt cà vạt cho anh.

Khoảng cách quá , tôi như cảm thấy được hơi thở của anh.

Anh bỗng nói: “Tiểu Băng, thế này có giống vợ chồng ân ái không?”

Tay tôi run, suýt làm lệch cổ áo.

Anh chợt lùi lại, đổi đề tài:

“Anh chuẩn bị vài bộ đồ công sở cho em, xem thích bộ nào?”

Theo hướng tay anh, bên trái phòng thay đồ treo đầy váy áo nữ.

Trang sức, túi xách bày ngay bên cạnh.

Tôi khẽ động : “Đồ cho trợ lý mà đầy đủ thế sao?”

Anh cười, lấy một bộ vest nữ họa tiết chìm đưa tôi: “Thử bộ này.”

Tôi bặm môi, vào phòng thay đồ.

Đứng trước gương mới nhận ra, bộ vest này như đồ đôi với bộ của anh.

Tôi bật nói: “Không hay lắm nhỉ?”

Mắt anh đầy hứng thú, thản : “Có gì không hay?”

Rồi anh bước tới, cài cho tôi một chiếc khuy tay áo đính đá:

“Đi thôi, trợ lý Dụ của tôi.”

Lên xe, chúng tôi ngồi hàng ghế .

Trợ lý phía trước bắt đầu báo lịch trình cho anh, lúc tôi mới chợt nhận ra: anh đã có trợ lý, còn cần tôi làm gì?

Bỗng tôi thấy có người móc ngón út của mình.

Quay sang, anh cười:

“Một tổng tài giỏi và bận rộn có cả một ‘đội’ trợ lý. Anh cần một người.”

Lúc ấy tôi mới biết, tôi lại lỡ nói suy trong đầu ra miệng.

Có lẽ là di chứng bệnh, đôi khi tôi hay lẩm bẩm một mình.

Tôi rút tay lại, ngượng ngùng: “Nhưng tôi chẳng biết làm gì…”

Vì chuyên ngành, hồi thực tập đại học tôi làm trợ lý triển lãm tranh, gọi là trợ lý chứ chủ yếu chạy việc vặt.

Kết thúc thực tập, anh cầu hôn, tôi cắt đứt mọi thứ, rời anh, rời thành phố.

Tôi cần tiền cho quá thứ, vẽ thuê, phát tờ , giao đồ ăn… gì làm.

Công việc ‘trợ lý’ bây giờ nghe cứ như chuyện kiếp trước.

Anh nghiêng lại , giọng trầm như đàn cello:

“Tiểu Băng, em hãy tin mình thêm một .”

Tôi… có thể thật sao?

Tôi thầm.

Trong lúc tôi im lặng hồi lâu, xe đã tới công ty của anh.

Sắc mặt anh lập tức trở nên trầm ổn, chuẩn xác, giống hệt một tổng tài nắm trọn mạch sống doanh nghiệp.

Không đúng.

Bây giờ Tề Mục Dạ là tổng tài rồi.

Tôi chợt nhận ra: hình như tôi chưa từng hỏi vì sao anh lại bỏ giấc mơ làm bác sĩ để quay về kế nghiệp gia đình.

Tề Mục Dạ đưa tôi tới văn phòng tổng tài của anh.

Bên cạnh là phòng làm việc của tổ trợ lý.

Ngồi bàn của mình, kẽ rèm lá, tôi vừa khéo nhìn thấy Tề Mục Dạ đang chăm chú xử lý công việc.

Tôi được theo đội để học việc trợ lý.

Giữa lúc bận rộn, thỉnh thoảng tôi liếc về phía anh, và thấy anh nhạy bén bắt được nhìn của tôi, nhìn thẳng không chớp.

Tim tôi hẫng một nhịp, vội cúi đầu.

Ngay , chuông gọi bàn vang lên.

Giọng trầm của anh truyền tới tai:

“Tiểu Băng, vào phòng anh một lát.”

Tôi hít sâu, gạt ý lộn xộn ra khỏi đầu.

Tôi đến đây để làm trợ lý, không phải để miên man.

Đẩy cửa vào, tôi học theo dáng vẻ chững chạc của trợ lý:

“Tổng giám đốc Tề, anh dặn gì ạ?”

Anh khẽ bật cười: “Tối nay có một buổi tiệc. Em đi dự cùng anh, vai đồng hành.”

Tôi ngẩn ra, buột miệng: “Em… không được đâu.”

Tôi đâu ngốc, biết mình được làm trợ lý không phải vì năng lực.

Vậy đi dự tiệc, việc quan trọng thế, lỡ kéo anh tụt lùi thì sao?

Nhưng anh không cho tôi từ chối, ngữ điệu hiếm khi nửa cứng rắn:

“Trợ lý Dụ, em là trợ lý của anh. Đây là một phần công việc.”

Tôi đành gật đầu.

Thấy vậy, anh khẽ thở dài: “Tiểu Băng, có phải em không thích soi gương không?”

Tôi ngạc : “Ý anh là gì?”

“Em là học sinh nghệ thuật nổi tiếng nhất khóa chúng , đoạt vàng hội họa khi còn trung học, lên đại học giải càng đếm không xuể. Ngay cả thời đi thực tập, mỗi lần em thay mặt curator dự sự kiện, mắt cả hội trường đều lên em.”

Anh đứng dậy, truyền cho tôi thứ dũng khí mang tên niềm tin:

“Tiểu Băng, em rất xuất sắc. Và cái xuất sắc ấy sẽ không vì vài năm vừa mà biến mất.”

Môi tôi mấp máy, không nói thành .

Không ai biết lúc này tôi đã xúc động đến nhường nào.

Tôi như tan chảy trong mắt của anh.

Tôi gật đầu thật mạnh, khàn giọng: “Em sẽ cố làm thật tốt vai đồng hành của anh.”

Chiều tối, tôi cùng Tề Mục Dạ tới hội trường.

Trước khi xuống xe, anh giám sát tôi uống thuốc, nếu không nhắc, tôi suýt quên mình vẫn là người phải đúng giờ uống thuốc và tái khám định kỳ.

Tôi khoác tay anh bước vào.

Chỉ chốc lát đã thấy vô số nhìn dò xét.

Tôi thẳng lưng, không nao núng, theo anh đi chào hỏi nâng ly.

Chẳng bao lâu, anh bị mấy vị khách có khí chất bất phàm vây quanh.

Anh khẽ vỗ tay tôi, tôi hiểu là bảo tôi nghỉ một lát.

Tôi gật đầu, đi giày cao gót thật vững ra một góc.

Vừa nhấp sâm-banh vừa dõi mắt theo anh.

Bỗng một giọng the thé vang lên lưng:

“Dụ Băng Vãn? Đúng là cô à.”

Tôi quay lại, một gương mặt hơi quen đang tiến tới.

Tôi dò hỏi: “Giang Nam?”

Giang Nam làm ra vẻ kinh ngạc: “Cô còn nhớ tôi cơ à?”

Tôi bất giác cau mày, nhưng rất nhanh mỉm cười xã giao: “Cô Giang.”

ngẩng cao đầu, mắt lộ chán ghét:

“Sao cô lại có mặt đây? Không phải lại tới dây dưa với anh Mục Dạ chứ?”

Giang Nam ghét tôi, từ đại học tôi đã biết.

coi như đồng môn với Tề Mục Dạ, gia đình hình như có lại, cứ bám lấy anh.

Biết chuyện tôi và anh, cô chưa bao giờ có sắc mặt tử tế.

Trong mắt cô , đứa con gái mồ côi cha mẹ, lại còn vướng bà ngoại như gánh nặng như tôi không xứng với anh.

Năm ấy, tôi có tình của anh, lại là sinh viên chưa va chạm xã hội, của Giang Nam tôi không để vào đầu.

Nhưng nay, trải quá , tôi không thể không ngợi.

Đúng lúc tôi vào vòng xoáy tự dằn vặt, một giọng lạnh lẽo chen vào:

“Ai dây dưa với ai?”

Không biết từ khi nào, Tề Mục Dạ đã đứng cạnh tôi.

Bàn tay thon mạnh của anh tự đặt lên eo tôi, một sự thân mật quang minh chính đại.

Giọng anh không lớn, nhưng đủ khiến vẻ kênh kiệu trên mặt Giang Nam thu lại mấy phần.

giậm chân, giọng trẻ con: “Anh Mục Dạ! Em là đang bênh anh mà!”

“Con đàn bà này phá nát màn cầu hôn anh chuẩn bị kỹ lưỡng, còn làm tổn thương vị hôn thê của anh trai anh nữa. Nó gây ra ngần ấy chuyện, đối với anh thì chẳng tốt đẹp gì, sao anh còn chưa tránh xa nó!”

Tôi đứng yên, không thốt nổi biện giải nào, bởi tôi hiểu giọng điệu ấy dựa trên chuyện có thật.

Tôi còn liếc anh bằng khóe mắt, thầm: Chắc anh đã nhìn rồi chứ?

Tôi là kẻ tệ như vậy… anh nên rời xa tôi.

Nhưng Tề Mục Dạ chỉ siết tay, kéo tôi sát , như muốn truyền vào tôi sự ấm áp và bình tĩnh từ người anh.

Tôi thấy mắt anh nhìn thẳng Giang Nam, nóng rực:

“Em nói sai rồi.”

“Trong màn cầu hôn ấy, Tiểu Băng đau khổ anh. Nếu nói ai phá hỏng, là anh không để ý cảm xúc của cô ấy, làm hỏng kỳ vọng đẹp đẽ của cô ấy với cầu hôn. Còn chuyện vị hôn thê của anh trai, cả anh đều cảm ơn Tiểu Băng, cảm ơn cô ấy đã ngăn một kẻ ác bước vào họ Tề. Và câu cuối cùng, cô ấy tốt với anh thế nào, anh tự cảm nhận được, không cần người ngoài phán.”

Mỗi câu anh nói, mặt Giang Nam lại tái thêm một phần.

nặng trịch, một khoảng không gian nhỏ quanh chúng tôi bỗng im phăng phắc.

Giữa tĩnh lặng, tôi nghe nhịp tim mình dội ầm ầm.

Tôi không kìm được khẽ gọi: “Tề Mục Dạ…”

Anh vỗ nhẹ trấn an, rồi quay sang bảo Giang Nam:

“Xin Tiểu Băng đi.”

Giang Nam lườm tôi một cái đầy không cam , vội nói xin rồi lẩn vào đám đông.

Tề Mục Dạ nắm tay tôi, đưa tôi ra ban công.

“Không sao chứ?” Anh thấp giọng hỏi.

Cảm thấy gió lạnh, anh cởi áo vest khoác lên vai tôi.

“Xin , anh không Hải Thành lại gặp người cũ.”

Tôi đưa tay che miệng anh: “Tề Mục Dạ, đừng nói xin . Anh chưa từng có với em.”

Tôi hít sâu, tuôn hết tôi vẫn chôn trong :

“Tề Mục Dạ, là em có với anh. Hôm anh tới viện tâm thần đón em, anh nói đúng, em tự cho mình đúng, làm việc tưởng là tốt cho anh, rồi dứt khoát rời đi, để anh trở thành trò cười trong cái vòng kia.”

Hối hận dâng từ đáy , suýt nhấn chìm tôi.

Giang Nam nói không sai.

Tề Mục Dạ tôi , chăm sóc tôi .

Còn tôi, dường như chỉ mang đến cho anh cảm xúc tiêu cực.

Nước mắt tôi xuống, thấm ướt bộ vest của anh.

Anh đưa tay muốn ôm tôi, nhưng tôi lại đẩy ra.

“Tề Mục Dạ, em… em muốn bình tĩnh một .”

Đúng lúc , trợ lý bưng điện thoại vào, cẩn trọng nói:

“Tổng giám đốc, phu nhân gọi ạ.”

Anh nhìn tôi đầy lo lắng:

“Đợi anh rảnh sẽ gọi lại.”

Giọng anh dứt khoát, nhưng tôi không thể yên .

Tôi thở dài:

“Anh đi nghe đi, em sẽ không bỏ đi đâu. Em nghỉ một rồi sẽ tìm anh.”

Tề Mục Dạ nhìn sâu vào mắt tôi:

“Được, em đây chờ anh.”

Anh rời đi, trợ lý đứng bên cạnh trông chừng:

“Cô Dụ, cô cần gì cứ gọi tôi.”

Thấy tôi im lặng, như chìm vào thế giới riêng, trợ lý bỗng nói khẽ:

“Cô Dụ, phu nhân đã đặt một cuộc hôn nhân liên minh cho tổng giám đốc.”

Tim tôi khựng lại, vô thức siết chặt vạt áo vest.

Một lúc lâu mới tìm lại được giọng:

“Ừ, tôi biết rồi.”

Tôi ngừng một rồi nói thêm:

“Tôi sẽ tìm cơ hội nói với Tề Mục Dạ… rồi rời khỏi anh ấy.”

Tôi cúi đầu, rằng trợ lý được mẹ anh phái tới làm người thuyết phục.

“Không phải ý tôi như vậy. Phu nhân vốn định để tổng giám đốc liên hôn với tiểu thư họ Giang để củng cố hợp tác, nhưng tổng giám đốc đã từ chối.”

“Ước mơ ban đầu của tổng giám đốc là làm bác sĩ. Nhưng làm bác sĩ không thoát khỏi xếp của gia tộc. Anh ấy muốn tự quyết định số phận, nên từ bỏ ước mơ, đến Hải Thành lập công ty riêng.”

Bề ngoài tôi vẫn bình tĩnh, nhưng trong sóng dậy.

Tôi hiểu ước mơ ấy với anh quan trọng thế nào.

Nỗi dằn vặt trong anh hẳn chẳng kém gì ngày tôi chọn rời bỏ anh.

Tôi khẽ hỏi:

“Tề Mục Dạ… anh muốn cái gọi là số phận như thế nào?”

Trợ lý im lặng giây lát, rồi nhỏ giọng:

“Cô Dụ, cô sang phòng bên sẽ .”

Tôi không hỏi thêm, đi thẳng sang phòng bên.

Quả , Tề Mục Dạ đang .

Lông mày anh nhíu chặt, giọng trầm bình nhưng ẩn cơn giận:

“Mẹ biết cô ấy quan trọng với con thế nào. Con đã làm theo cầu của mẹ, xin mẹ đừng xen vào chuyện của chúng con nữa.”

Tôi đứng khựng lại.

“Mẹ, con chỉ cần Tiểu Băng. Công ty có anh cả kế thừa là đủ. Con sẵn sàng từ bỏ quyền thừa kế trụ sở chính.”

Tôi sững sờ nhìn anh.

Anh nhận ra mắt tôi, liền cúp máy, bước đến.

“Tiểu Băng, lạnh không?” Anh hỏi khẽ.

Tôi chớp đôi mắt cay xè, nói thẳng:

“Bỏ quyền thừa kế là sao?”

“Anh biết khi anh nhập viện, mẹ đã tìm gặp em, nên em mới một lần nữa chọn rời xa anh. Anh đã nói chuyện với mẹ. Bà đưa ra hai lựa chọn: một là trở thành bác sĩ danh giá, kết hôn vì lợi ích gia tộc; hai là rời khỏi gia tộc, tự lập công ty, từ bỏ quyền thừa kế trụ sở chính.”

Tôi nghẹn ngào:

“Vậy anh chọn từ bỏ quyền thừa kế…”

Tôi bỗng hiểu ra.

Bề ngoài anh luôn mạnh mẽ, nhưng suốt thời gian , anh vẫn đang âm thầm vì tôi mà hy sinh.

Trong tiếng gió lạnh, tôi run run hỏi:

“Đáng không…?”

Anh cúi xuống, môi chạm tai tôi:

“Vì em, đáng.”

Mắt tôi bỗng nóng rực.

Tôi bước tới, ôm chặt lấy anh:

“Tề Mục Dạ… anh có phải đối với em quá tốt không?”

Anh siết chặt vòng tay:

“Tiểu Băng, chúng đã lỡ nhau hai lần. Anh không muốn bỏ lỡ lần thứ ba.”

Tôi nhắm mắt, giọt lệ xuống.

Tề Mục Dạ, anh đã bước 99 bước về phía em.

Bước cuối cùng… để em đi về phía anh.

Tôi kiễng chân, đặt môi lên môi anh.

khi kết hôn, Tề Mục Dạ mới kể cho tôi nghe kế hoạch giữa anh và Bạch Việt Minh.

“Giang Nam là đặt, của trợ lý đặt, thậm chí cuộc gọi của mẹ anh nằm trong kế hoạch. Tiểu Băng, anh không muốn lừa em, không muốn giấu em.”

Đôi mắt anh đen sâu như chờ phán quyết.

Nhưng tôi chỉ kéo anh vào :

“Em biết.”

Bạch Việt Minh là bác sĩ tận tâm, đã sớm nói cho tôi nghe về “âm mưu” của họ, trao quyền quyết định cho tôi.

Và tôi đã chọn Tề Mục Dạ.

Chọn cùng anh sống tốt, chọn tiếp tục cuộc đời này.

Từ , tôi và Tề Mục Dạ không bao giờ rời xa nữa.

Chúng tôi sẽ hạnh phúc, bình yên bên nhau suốt đời.

-HẾT-

☕️ Góc tâm sự nhẹ của beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu thấy đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn , bé chỉ ngồi beta thôi chứ chưa làm giàu được từ đâu huhu 😭

📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):

VU THI THUY

Vietcombank 1051013169

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 5k – mình cười hí hí cả buổi


🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ mới


🔸 50k – mình ra mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày !

Thương 💖
— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ 😎

Tùy chỉnh
Danh sách chương