Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Thẩm Ngôn Triệt!” Cuối cùng Lộc Nhan cũng tìm lại của mình, “Sao anh lại ở đây?”
Oliver nhíu mày chắn trước mặt cô, lễ độ nhưng kiên quyết hỏi: “Thưa ngài, xin hỏi anh ai?”
Ánh Thẩm Ngôn Triệt khóa chặt gương mặt Lộc Nhan: “Anh không nên à?” Nói , yết hầu anh ta chuyển động vài lần, “Nhan Nhan, anh sai , nhà với anh không?”
Lộc Nhan thấy trong anh ta dâng đầy mong chờ.
“Một người xa lạ không quan trọng.” Cô sang Oliver, rất nhẹ nhưng vô cùng kiên định.
Sắc mặt Thẩm Ngôn Triệt lập tức trắng bệch.
Anh ta bất ngờ túm lấy cổ cô: “Người xa lạ? Chúng ta vợ chồng!”
“ không còn nữa .” Lộc Nhan hất anh ta , “Anh ký tên đơn ly hôn bằng chính mình.”
“Anh không đơn ly hôn!” Thẩm Ngôn Triệt bất ngờ cao vút, người đi đường đều lại , “Nếu anh , sao thể—”
“Nếu anh thì không ký?” Lộc Nhan chợt bật cười, “Thẩm Ngôn Triệt, bảy năm , anh không thể mãi vậy. Chỉ khi sắp mất đi, mới hối hận.”
Oliver nhẹ nhàng nắm lấy cô: “Muốn không?”
Thẩm Ngôn Triệt đôi đang nắm, đỏ ngầu. Anh ta cứng rắn chắn giữa hai người, thẳng Oliver: “ ơn tránh xa vợ .”
“ vợ cũ.” Lộc Nhan lạnh nhạt sửa lại, “Thẩm tiên sinh, mời anh rời đi, nếu không sẽ báo cảnh sát.”
Cách xưng hô đâm tim Thẩm Ngôn Triệt, anh ta lảo đảo.
Anh ta đột nhiên hạ , gần van xin: “Nhan Nhan, anh sai … anh sẽ thay đổi… muốn gì anh cũng … nhà với anh không?”
điệu thấp hèn Lộc Nhan ngẩn người trong thoáng chốc. Người đàn ông từng cao cao tại thượng ấy, từ khi nào lại trở nên cúi vậy?
Nhưng cô nhanh chóng tỉnh táo lại: “Nhà?” Cô lắc , “ lẽ từng , nhưng bây giờ thì không, ít nhất đối với .”
Nói xong, cô kéo Oliver bước đi.
Đêm khuya, Lộc Nhan mở vali trên sàn gác xép.
“Thật sự muốn chuyển đi?” Oliver tựa khung cửa, “ thể đấm anh ta một trận.”
Lộc Nhan lắc : “Anh ta tìm đây thì sẽ không dễ dàng từ bỏ.” cô đang gấp quần áo bỗng khựng lại, “Xin lỗi, phiền anh .”
Oliver ngồi xổm xuống giúp cô thu dọn dụng cụ vẽ: “Điểm tiếp theo muốn đi đâu? Venice? Hay Barcelona?”
Lộc Nhan ngẩng anh, ánh trăng xuyên qua giếng trời rọi xuống mái tóc vàng của Oliver, cả người anh viền một lớp ánh bạc.
Người đàn ông mới quen chưa hai tháng này, lúc này lại cô cảm giác an toàn chưa từng .
“Anh đi đâu, theo .” Cô khẽ nói.
Đôi Oliver sáng rực .
Sân bay Marseille.
Lộc Nhan không ngừng phía cổng kiểm tra an ninh, các ngón vô thức xoắn lấy vạt áo. Oliver đi ký gửi hành lý , để lại cô trông coi mấy kiện còn lại.
“Nhan Nhan, định đi đâu?”
Thẩm Ngôn Triệt vang từ phía sau máu trong người Lộc Nhan gần đông cứng lại.
【Nam chính mau giữ người lại đi!!】
【Cầu xin đừng đi mà hu hu hu】
【 khóc , rõ ràng yêu nhau, sao lại nông nỗi này?】
Bình luận hiện điên cuồng, dày đặc mức gần che lấp toàn bộ tầm .
Lộc Nhan đau khổ nhắm lại, khi mở lần nữa, Thẩm Ngôn Triệt đứng sát ngay trước mặt.
“Những năm anh sai.” anh run rẩy, “Không nên dùng cách cực đoan thế để chứng minh tình yêu… không nên để thất vọng hết lần này lần khác…”
Loa phát thanh vang thông báo máy bay, Lộc Nhan xách hành lý định rời đi. Thẩm Ngôn Triệt vội vàng giữ lấy cô: “Ít nhất nói anh đi đâu!”
Bình luận càng lúc càng dày, tầm của Lộc Nhan bắt mờ đi.
Cô cố sức hất Thẩm Ngôn Triệt , trong lúc hỗn loạn ngã một vòng ấm áp — Oliver vừa thủ tục xong lại.
“Không sao chứ?” Oliver che chắn cô, đưa cô đi phía cổng kiểm tra an ninh, ánh cảnh giác Thẩm Ngôn Triệt.