Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trường cảnh thoắt cái náo nhiệt hẳn lên.
Vi Duẫn giận đến đỏ cả , túm lấy cổ áo ta quát lớn:
“Lục Chiêu Dung, đứa dã chủng đâu mà có?!”
Bà bà sững sờ về phía ta.
phải là tình tiết cẩu huyết không thể thiếu mấy tuồng đấu đá nội viện đó ?
Ta hề hoảng loạn, kéo lấy Khổng mụ mụ – bên cạnh bà bà.
máu bà ta vào bát .
Máu dung hòa.
Mụ mụ kinh hãi thất sắc.
“… lại thế ! Lão thân lại là cốt nhục gia?!”
Ta đưa quanh vòng, điềm tĩnh nói:
“Chén … có vấn đề.”
Chúng nhân xúm lại .
“ nổi váng dầu! Quả nhiên là có quỷ!”
Vi Duẫn giận đến không thể kiềm chế:
“Chén khi nãy là ai mang tới?!”
ánh mọi đều đồng loạt đổ dồn về phía Tô Uyển Nhi.
Nàng ta lúng túng vô cùng, mặt đỏ bừng như máu:
“ gia, thiếp… thiếp là muốn giúp , không biết có dầu a!”
Vi Duẫn hé môi, nhưng rốt cuộc lại không thốt nên lời.
là như vậy, vành Tô Uyển Nhi lại càng đỏ hơn.
“ gia… thiếp là thời sốt ruột, sợ bị phu nhân lừa gạt…”
Nói tới , lệ chảy dài trên má.
Vi Duẫn không nỡ, muốn đưa lau cho nàng.
Nhưng ta sớm đưa giữ lấy nàng ta, ôn hòa mà nghiêm giọng:
“Muội muội, đừng khóc mãi như thế, phúc khí hài nhi khó giữ đó.”
Tô Uyển Nhi khựng lại.
Khóc không xong, mà không khóc xong.
Bà bà lúc mới để ý đến bụng nàng ta nhô lên đôi chút.
“Thôi, việc chấm dứt .”
“Chiêu Dung, vẫn như trước, sắp xếp nàng ta viện phía tây dưỡng thai, tìm đại phu giỏi nhất chăm sóc.”
Ta khẽ gật đầu.
Ta biết rõ, cần Tô Uyển Nhi mang thai, nhà họ Vi sẽ không làm khó nàng ta.
Nàng ta lí nhí ngẩng đầu ta, dè dặt hỏi:
“Phu nhân… có thể sắp xếp cho thiếp gần viện gia được không?”
Ta đôi co, lạnh nhạt chối:
“Viện bên cạnh là đại nhi tử.”
Nàng ta lại hỏi:
“Vậy viện gần thứ hai thì ?”
Ta thong thả đọc tên tám đứa trẻ lượt.
“ thứ nhất đến thứ tám, đều có chủ. Nếu không, hay là muội đến viện ta?”
Tô Uyển Nhi cuối cùng bị an trí viện phía tây nam.
Vi Duẫn tận góc đông bắc.
Muốn gặp mặt nhau, riêng việc đi đường mất tròn khắc.
Ta cố ý căn dặn tám đứa ,
Bảo chúng thường xuyên tới thân cận phụ thân.
Hiện tại, Vi Duẫn cả ngày luân phiên trông nom bọn trẻ, đến thời gian rảnh có.
Tô Uyển Nhi mấy hôm đầu yên tĩnh an phận.
Nhưng chưa được bao lâu, liền than phiền chán.
Tô Uyển Nhi nói , muốn tìm trò chuyện giải khuây.
Nhưng mấy phen đến lui, ai để ý tới nàng ta.
đó, nàng ta đành lặng lẽ, suốt ngày ngồi thêu hoa tiểu viện.
Ta đứa ngoan ngoãn nhất – lão Tam – vẽ bức họa chân dung cho ta và Vi Duẫn, liền lặng lẽ cất vào ngăn tủ.
Nhân tính vốn ác.
Ta không tin Tô Uyển Nhi cứ thế mà thôi.
Quả nhiên, tháng sau, sĩ tóc bạc râu dài đến gõ cửa .
Lão bấm đốt , vuốt râu thong thả nói:
“Lão vừa đứng ngoài cổng thấy có kim quang xẹt qua, gần có nữ quyến nào mang thai chăng?”
Lời vừa dứt.
Vi Duẫn mới triều về gật đầu liên tục.
“Đại sư, ngài thật sự đoán được điều gì ?”
sĩ không đáp, đi vào , đốt ba nén hương.
“Phiền phiền, mời tất cả ra .”
Đợi tụ họp đông đủ, sĩ miệng niệm chú, ném bùa chú lên không.