Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

Tờ bùa vừa bay tới người Tô Uyển Nhi lập bốc cháy, không lửa tự thiêu.

Duẫn trợn há miệng, kinh ngạc độ nói năng lắp bắp.

“Đại… đại sư! Đây… đây là ý gì?”

Nhưng lại để tâm rằng,

Ngoài và Tô Uyển Nhi , tất những người lại đều bắt đầu ngáp dài.

vào bụng Tô Uyển Nhi:

“Đây là thiên mệnh chi tử, kỳ lân hạ thế!”

“Hài nhi tương lai tất thành đại nghiệp, rạng rỡ tổ đường!”

Tô Uyển Nhi nghe vậy, xúc động rơi lệ.

Lập nhào vào lòng Duẫn:

gia! Người nghe thấy rồi đó!”

Duẫn vội đỡ lấy , trên mặt khó giấu nỗi hân hoan:

“Tốt! Thật là trời cao ban phúc ta!”

Nói đoạn quay sang nhìn bà bà:

“Nương, Uyển Nhi mang trong mình thiên mệnh chi tử, vị trí chủ mẫu nên để đảm nhiệm!”

Ta khẽ cong môi, lạnh nhạt xem kịch.

Sắc mặt bà bà lúc lạnh lẽo sương rơi tháng chạp.

Trong ánh mong chờ hai người.

Bà bất ngờ đập mạnh bàn cái:

“Láo xược! Loại rởm từ đâu tới, dám lớn gan giả thần giả quỷ trong !”

Tất thảy người trong đều nở nụ cười chế giễu, hài tử la ó rộn ràng:

“Chút trò con con thế dám bày để lừa người? Về luyện lại đi!”

phải là bùa được tẩm nước bạch lân thôi sao? bày đặt thần thần bí bí!”

“Lão đầu, ai thuê ngươi tới diễn tuồng thế hả?”

Duẫn đứng ngây phỗng, tuy hiểu cái gọi là “bạch lân” là thứ gì,

Nhưng mơ hồ nhận hình mình đã bị gạt.

Tô Uyển Nhi ngớ người, cùng nhìn nhau trợn há mồm.

Ta lui về , âm thầm thu tay ẩn công, cất tiếng vang danh.

Suốt năm rưỡi qua, ta không ngừng phổ cập tri thức toàn .

Rằng mê tín dị đoan không thể tin.

thành Trường An, nào chiêu trò, ta đều mời vào vạch trần lượt.

Những tiểu thuật vậy, lần đầu xem, mọi người đều vẻ mặt giống hệt Duẫn lúc .

Đặc biệt là bà bà – người lớn tuổi nhất trong – khi ấy tin tưởng khăng khăng.

Sau khi ta lần lượt tái hiện lại từng trò ,

Tín ngưỡng năm xưa biến thành cơn phẫn nộ khi biết bị lừa gạt.

Bà bà đem viên đá bình an quý báu giữ suốt bao năm, cùng chuỗi trân châu chuyển vận ném hết vào lò thiêu.

Từ đó về sau, trong không ai dám nhắc quỷ thần nửa câu.

nên tuồng diễn trước hôm nay,

Mục đích kia, đã rõ ban ngày.

Bà bà lập nổi giận đùng đùng:

“Mau đem tên lừa gạt giải nha môn giam lại!”

thì quỳ rạp dưới đất, dập đầu liên tục cầu xin tha mạng:

“Lão phu nhân bớt giận! Tiểu nhân là nhận tiền làm việc Tô cô nương mà thôi!”

“Tiền không cần, tiểu nhân xin lấy thứ làm lễ vật bồi tội…”

Nói đoạn luống cuống lấy đống pháp khí loạn xà ngầu trong lòng, đặt xuống đất.

Bà bà không buồn liếc cái, hừ lạnh tiếng.

Phất tay áo rời khỏi chính đường.

“Tô Uyển Nhi từ nay cấm túc trong viện, không được nửa !”

“Đợi sinh xong hài tử, lập đuổi khỏi !”

Tô Uyển Nhi nghe xong ngất lịm tại chỗ.

Duẫn rốt cuộc vẫn không nỡ trách mắng ta.

Đêm đó ở lại trong viện , ngày màng bọn trẻ.

A hoàn được ta an bài trong viện Tô Uyển Nhi nhanh chóng hồi báo.

gia hôm nay cứ hình với bóng, không rời nửa khỏi Tô cô nương.”

Ta nhấp ngụm trà, lòng dạ yên tĩnh mặt hồ thu.

Duẫn, kỳ thực không cần bận tâm.

Dù thế nào đi nữa, vẫn phải nghe lời bà bà.

lo Tô Uyển Nhi kia.

Hiện giờ, ta hận ta tận xương tủy.

Trong sách, vì sợ Duẫn cùng ta tình cũ nối lại,

ta không dừng lại ở việc ép hưu ta, mà muốn tận nhìn ta chết đuối dưới ao mới yên tâm.

Không biết giờ ta lại đang âm mưu điều chi.

là—mưu kế ta nhiều đâu,

thể so được với kho tàng truyện đấu đá hậu viện mà ta đã đọc?

Tùy chỉnh
Danh sách chương