Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 7: Đêm giông, bí mật của anh ấy
tháng sau, tôi có chuyến công tác đến thành phố C. Không may lại gặp đúng lớn từng thấy.
Tàu cao tốc dừng hoạt , đường cao tốc thì bị phong tỏa.
Tôi Tạ Trinh bị kẹt lại trong một khách sạn nghỉ dưỡng nằm trên sườn núi.
Càng ly kỳ hơn nữa là:
Chỉ còn đúng một phòng trống.
Đừng hỏi vì sao. Lễ tân cười mỉm: “Duyên phận đấy.”
Không, nói đúng hơn là: “Chỉ còn duy nhất phòng đó có khách.”
Mười đêm, sấm sét giăng trời, như thể xé rách cả bầu không khí nặng nề.
Rồi… toàn bộ khu nghỉ dưỡng chìm vào bóng tối.
Mất điện rồi.
Tôi mắc chứng sợ bóng tối nghiêm trọng. Tuổi thơ từng bị nhốt trong tủ tối khiến cơ thể tôi này run cầm cập, co ro trong góc sofa, cắn chặt môi đến mức không phát ra nổi một tiếng hét.
“Giang Hòa?”
Trong bóng đêm, giọng nói của Tạ Trinh vang lên.
Tôi không đáp lại nổi, cả người run rẩy, răng va vào nhau lập cập.
Ngay sau đó, một luồng ánh sáng yếu ớt nhưng ấm áp bật lên.
Là đèn pin từ điện thoại di .
Tạ Trinh nhanh tới, nhìn thấy tôi co ro như một con thú nhỏ bị dọa sợ. Trên gương mặt luôn vững như núi đổ trước mặt cũng không đổi sắc của anh, lần tiên lộ ra vẻ hoảng loạn.
“Đừng sợ.”
Anh không nói thêm lời nào, cúi người bế bổng tôi lên, ôm thẳng đến giường đôi duy nhất trong phòng.
Tôi hoảng loạn bám chặt áo anh, nước mắt giàn giụa:
“Đừng đi… đừng bỏ tôi lại một mình…”
“Anh không đi đâu cả.”
Tạ Trinh nằm xuống, cả người lẫn chăn cùng cuộn lại ôm tôi vào .
Tư thế đó cho người ta một giác an toàn đến lạ. Vòng tay anh mạnh mẽ, lồng ngực ấm nóng, mùi gỗ hương quen thuộc như bao trọn tôi.
“Anh ở đây.” Anh dịu dàng thì thầm bên tai tôi, bàn tay lớn đều đặn vỗ nhẹ tôi.
“Anh vẫn luôn ở đây.”
Hạt chuỗi trên tay anh cấn vào người tôi hơi đau một chút, nhưng lại chân thật đến nghẹt thở.
Tôi mơ hồ dụi mặt vào hõm anh, khóc lẩm bẩm:
“Tạ Trinh… sao anh lại tốt với tôi như vậy? Rõ ràng tôi có gì cả, lại còn ngốc nghếch như vậy…”
tác vỗ của anh khựng lại trong thoáng chốc.
Rồi anh im lặng rất , đến mức tôi tưởng anh sẽ không trả lời nữa.
Ngay tôi lơ mơ sắp chìm vào giấc ngủ, tôi nhận được một nụ cực kỳ nhẹ nhàng rơi xuống trán mình—nhẹ đến mức như một tín đồ đang thầm lặng cầu nguyện trước thần linh.
“Em không hề ngốc.”
Giọng anh khàn đến mức gần như lạc hẳn, nhưng lại chất chứa một tình sâu sắc được chôn giấu suốt bao năm trời.
“Em là người, vào một buổi chiều sáu năm trước ở thư viện, đã đưa cho anh một ô hỏng, rồi tự mình đội chạy về.”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Ký ức đó… mơ hồ quá.
Tôi nhớ mang máng, năm đại học từng có một nam sinh trốn ngoài cửa thư viện, trông rất tội nghiệp. Thế là tôi đưa ô của mình cho cậu ta, nhưng không nhìn rõ mặt, hơn nữa ô đó… còn bị gãy một thanh xương.
Thì ra… người mà tôi không nhìn rõ mặt năm ấy… là anh.
Là… Tạ Trinh sao?
“Giang Hòa .” Anh siết chặt tôi vào , như thể hòa tôi vào tận xương tủy, không bao buông nữa.
“Em có anh đã phải mất bao mới đến được trước mặt em không?”
“Vì vậy, đừng đẩy anh ra nữa.”
…
Chương 10 – Ưu ái trước cơn bão
Sau đêm hôm đó, tuy tấm rèm giữa người bị vạch toạc hoàn toàn, nhưng ánh sáng thì đã len qua từ rồi.
Tin đồn trong công ty cũng bắt râm ran.
Nào là “ngủ với sếp để leo lên”, nào là “tiểu yêu tinh không xấu hổ”, đủ mọi giọng điệu đầy mùi máu chó lan truyền khắp nơi.
Trong buổi họp sáng thứ , một vị lãnh đạo không sống chết thế nào lại dám trước mặt toàn công ty buông lời bóng gió:
“Có vài người, năng lực thì ra gì, nhưng khoản trèo lên giường thì đúng là thành thạo.”
Phòng họp lập tức im phăng phắc.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi đang ngồi ở góc cuối bàn. Ánh nhìn như những mũi dao nhọn đâm thẳng vào người.
Tôi nắm chặt cây bút, định phản pháo.
“Bốp.”
Một tập tài liệu bị ném mạnh xuống bàn.
Tạ Trinh ngồi ở vị trí bàn, sắc mặt không đổi, ánh mắt anh lạnh đến mức có thể đóng băng cả căn phòng.
“Giám đốc Triệu.”
Anh mở lời, giọng bình thản đến rợn người.
“Nếu anh đã quan tâm đến chuyện chăn gối đến vậy, thì dọn về phòng hậu cần quản lý nhà vệ sinh đi. Ở đó, tần suất thay ga giường chắc chắn sẽ khiến anh hài .”
Giám đốc Triệu tái mét mặt: “Tổng giám đốc Tạ, tôi chỉ là… lo cho lợi ích của công ty…”
“Lo cho công ty?”
Tạ Trinh bật cười lạnh, cầm điện thoại, ngay trước mặt mấy trăm con người, không nói một lời, chiếu thẳng màn hình lên máy chiếu.
Trên màn hình lớn, chỉ có một tin nhắn được ghim trên :
【Tiểu tổ tông (Giang Hòa )】
Ảnh nền là một bức chụp lén tôi đang ngủ gục trên bàn, nắng sớm rọi lên gương mặt, còn một nửa bàn tay anh đang vươn tới—che nắng cho tôi.
Cả phòng họp rộ lên.
Đây là… công khai tình ?!
Tạ Trinh đứng dậy, ánh mắt lướt qua toàn bộ khán phòng, cuối cùng dừng lại nơi khuôn mặt tôi vẫn còn ngơ ngác kịp phản ứng.
“Thông báo thức một chuyện.”
Anh đến bên cạnh tôi, bàn tay đặt lên ghế—tư thế ấy khiến người ta cần hỏi cũng : đây là người của anh.
“Không phải cô ấy trèo lên giường tôi.”
“Là tôi theo đuổi cô ấy.”
“Còn nữa,” ánh mắt anh lạnh băng, giọng nói trầm xuống, sắc như lưỡi dao, “từ , nếu tôi còn nghe thấy bất kỳ lời đàm tiếu nào về cô ấy, không cần viết đơn xin nghỉ việc, biến luôn cho tôi.”
…
Chương 11 – Bí mật ấp ủ từ
Dù Tạ Trinh luôn bảo vệ tôi, nhưng đám trưởng bối nhà họ Tạ thì bắt không ngồi yên nữa.
Mẹ anh thậm chí còn đích thân tìm đến tận nơi, chơi đúng bài “tao cho mày năm trăm triệu, biến khỏi đời con tao” kinh điển của các bà mẹ giàu có.
Nhưng tôi còn kịp nhìn rõ mặt tờ séc thì Tạ Trinh đã vội vàng xông vào.
Anh trông cực kỳ hoảng hốt, như thể chỉ cần đến chậm một giây là tôi sẽ cầm tiền chạy mất.
Hôm đó, anh kéo tôi về biệt thự riêng của mình.
“Giang Hòa , anh cho em xem một thứ.”
Anh dẫn tôi đến căn phòng được gọi là “cấm địa” trong truyền thuyết—phòng lưu trữ cá nhân của anh.
Tôi nghĩ trong đó chắc là tranh , thư pháp hay mấy món đồ nghệ thuật sưu tầm gì đó.
Nhưng không.
Bên trong tủ kính lớn, thứ tiên đập vào mắt tôi là…
Một ô trong suốt gãy mất một thanh gọng.
Một móc khóa hình Báo Hồng đã phai màu (món tôi đánh rơi hồi năm ba đại học).
hàng loạt tấm ảnh.
Tất cả đều là tôi—từ sân trường đại học, thư viện, cho đến khoảnh khắc ngơ ngác khi mới vào làm ở công ty…
Tôi bật khóc.
Thì ra, có món quà nào rơi từ trên trời xuống, cũng không phải kiểu “bỗng dưng ”.
Tất cả mọi thứ—đều là từng anh âm thầm sắp đặt.
“Anh không phải Phật tử,” anh nói.
Tạ Trinh ôm tôi từ phía sau, cằm nhẹ tựa lên vai tôi. Giọng anh trầm thấp, có phần run rẩy.
Anh nắm tay tôi, đặt lên chuỗi tràng hạt mà anh từng rời khỏi người.
Rồi—một cú giật mạnh.
“Tách—”
Sợi dây đứt phựt.
Một trăm lẻ tám hạt trầm hương loại thượng hạng rơi tung tóe xuống sàn đá cẩm thạch, va vào nhau phát ra âm thanh trong trẻo như sao trời rơi xuống đất.
Khoảnh khắc ấy— chấn thị giác, rung chuyển người.
Âm thanh ấy, như thể anh đang tuyên chiến với cả thần linh.
“Suốt mươi tám năm qua anh gìn giữ thân, không phải để thành Phật.”
Anh xoay tôi lại, ánh mắt cháy bỏng nhìn thẳng vào tôi, viền mắt đỏ hoe.
“Anh chỉ là đang dồn hết vận may của đời mình…”
“Để giữa biển người mênh mông, một lần nữa có thể tìm thấy em.”
“Giang Hòa , thần linh cứu độ chúng sinh.”
“Nhưng anh chỉ cứu một mình em.”
“ thì…” Anh hít sâu một hơi, “em có thể nhận lời làm bạn gái của người ông bình thường này—người đã đơn phương yêu em suốt bảy năm được không?”
…
Chương 12 – lễ kết viên mãn
lễ của Thái tử nhà họ Tạ là sự kiện đủ sức làm chấn nửa giới tài Bắc Kinh.
Những người ông từng xem thường tôi trong các buổi xem mắt, những kẻ lắm điều từng rỉ tai sau tôi ở công ty— chỉ còn ngửa nhìn lên các tin tài hot search trên Weibo.
Họ nhìn thấy tôi khoác lên mình váy cưới đính đầy kim cương, sánh bên người ông đang đứng trên đỉnh cao nhất của kim tự tháp quyền lực.
Tại lễ đường.
Chu Vĩ—kẻ từng là đối tượng xem mắt của tôi—dám lẻn vào, tự nhận là “tình cũ” để gây chú ý.
Kết quả: bị bảo vệ không chút do dự tống thẳng đến bãi rác cách đó 5 cây số.
trao nhẫn.
Bàn tay của Tạ Trinh… lại khẽ run.
Người ông từng tung hoành trên bàn đàm phán, từng được mệnh danh là “Diêm Vương của giới thương trường”, nay lại đỏ hoe mắt khi đeo nhẫn cho tôi.
Anh quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng lên mu bàn tay tôi.
Khoảnh khắc ấy, anh còn là Thái tử nhà họ Tạ kiêu hãnh.
Chỉ là một chàng trai, may mắn có được bảo vật quý giá nhất trần đời.
“Giang Hòa , ơn em… đã kéo anh xuống trần gian.”
Phiên ngoại – Hậu nhân vài chuyện nho nhỏ
Cuộc sống sau khi kết … nói sao nhỉ?
Tạ Trinh đúng là kiểu người ngoài lạnh trong nóng, mà càng ngày “ngoài – trong” ấy càng đối lập dữ dội.
Ban ngày, anh là tổng tài đứng đắn, khí chất nghiêm nghị, xử lý công việc gọn gàng quyết đoán.
Ban đêm, anh lại hóa thân thành máy dính người hiệu, suốt ngày chỉ buộc tôi vào thắt mang theo khắp nơi.
Một hôm tôi đang dọn lại đồ cũ, lục ra được “Hợp đồng chăm sóc 24h” năm nào.
Tôi cầm tờ giấy lên, giơ trước mặt anh:
“Anh Tạ, này hết hiệu lực rồi đúng không?”
Tạ Trinh ấy đang đọc văn kiện, tháo kính ra, đi thẳng đến, giật hợp đồng rồi không chút do dự nhét thẳng vào máy hủy giấy.
Sau đó, anh cúi người bế tôi lên kiểu công chúa, sải vào phòng ngủ.
“Đúng là hết hiệu lực rồi.”
nói, anh cởi cúc áo sơ mi, tiếng cười khẽ bật ra từ họng trầm thấp.
Cơ bụng sáu múi dưới lớp áo vẫn như ngày —không hề lơi lỏng dù đã là ông có vợ.
“Bây đang áp dụng mới: ‘Hợp đồng chiếm hữu trọn đời vô điều kiện’.”
“Giang Giang, hôm nay là thứ Sáu, theo nội quy gia đình…”
Anh kề sát tai tôi, thốt ra bằng giọng khàn khàn “phá luật” quen thuộc.
“Đến kiểm tra hình thái sinh vật mới của chồng em rồi đấy.”
(Hết.)