Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Triệu Nghiên đang đứng cạnh cửa sổ, ánh dương chiếu vạt áo khiến bóng hắn phủ tầng kim quang.
ta tiến , hắn tay về hộp thức ăn đặt trên án .
“Ăn chút .”
Trong hộp đều là những món ta yêu thích: há cảo tôm trong veo, vịt quay mật ngọt, đậu hũ hạnh nhân… thứ cũng có.
Ta vừa ăn vừa lén ngắm hắn, phát hiện hôm nay mặt hắn trắng bệch hơn thường, quầng mơ hồ xanh xao.
“Đêm qua…” – ta lựa lời mở miệng.
“Sợ ?” – hắn đặt bút xuống, thần có phần bất an hiếm .
Ta lắc đầu, chợt linh quang lóe sáng.
“Đó chẳng là chân ngươi đúng không? Ngươi căn bản không yêu miêu!”
Con ngươi Triệu Nghiên thoáng co rút lại.
“《Sơn Hải Kinh》 có ghi, yêu miêu sợ nước, vậy ngươi hôm trước còn dẫn ta dạo chợ mưa.”
Ta càng nói càng tự tin, “Trà chưởng quầy đưa ngươi cũng uống vô tư không chút do dự…”
“Tiểu Sương.” – Hắn cắt ngang lời ta, “Tối nay chớ ra khỏi phòng.”
“Vì ?”
“Đêm trăng tròn, âm cực thịnh.” – Hắn cúi đầu chỉnh tay áo, “Ta… sẽ có chút khác biệt.”
Ta vừa định truy hỏi thêm, bỗng phát hiện ngón tay hắn dưới nắng có phần trong suốt.
“Tay ngươi kìa!” – ta kinh hô.
Triệu Nghiên lập rút tay tay áo.
“Không .” – Hắn đổi giọng, “《Thanh Nang 》 đọc đến đâu ?”
“Ta tìm được phương có thể hữu dụng cho ngươi.” – Ta lật quyển sổ tay mang theo bên người, “Lấy Nguyệt Kiến làm chủ , phối với…”
Chưa kịp nói hết lời, cửa phòng đã bị đẩy tung ra.
Triệu Thiên Thiên dẫn theo vài nha hoàn xông , phía sau có người bưng khay phủ lụa đỏ.
“Nghiên ca ca, thúc sai ta mang canh bổ tới.”
Triệu Nghiên nhíu mày: “Đặt bàn .”
Triệu Thiên Thiên đắc ý liếc ta cái, đích vén lụa đỏ, lộ ra chén đen kịt, tỏa ra mùi tanh nồng khó ngửi.
Mũi ta khẽ động, lập nhận ra vài vị độc cực mạnh:
Có đoạn trường thảo, ô đầu, tử…
“ này không ổn!” – Ta vội vàng chặn tay Triệu Nghiên đang định cầm bát, “Có thể mất mạng!”
mặt Triệu Thiên Thiên đại biến: “Ngươi nói vớ vẩn đó! Đây là phương gia truyền!”
“ tử dùng quá liều dễ gây loạn nhịp tim, lại thêm đoạn trường thảo…”
Ta giật lấy bát , ném xuống đất, thủy thì ăn mòn cả thảm gấm, “Đây đâu bổ, rõ ràng là độc!”
Triệu Nghiên đột nhiên lạnh băng: “Thiên Thiên.”
“Không ta!” – Triệu Thiên Thiên hoảng loạn – “Là thúc chuẩn bị đó! Người nói… nói mỗi rằm ngươi cần canh đặc chế…”
Ta sực nhớ điều , vội nhìn sang Triệu Nghiên: “Vậy ra sự suy yếu mỗi đêm trăng tròn là bởi vì…”
“Đến giờ, tự nhiên sẽ hiểu.” – Hắn liếc Triệu Thiên Thiên lạnh nhạt, “Về nói với thúc , ta tâm lĩnh ‘hảo ý’ người .”
Sau khi Triệu Thiên Thiên khóc lóc bỏ , ta liền kéo tay Triệu Nghiên xem xét.
“Thật không chứ? có dính không?”
“Lo cho ta ?” – mặt hắn dịu đôi chút.
“ là… thói quen nghề y.” – Ta cứng miệng đáp, “Ai trúng độc ta cũng cứu.”
Triệu Nghiên khẽ bật cười, nhưng bỗng ho sặc, giữa kẽ tay rỉ ra hắc nhè nhẹ.
Ta hoảng hốt đỡ hắn ngồi xuống, bắt mạch cho hắn.
Nhưng mạch tượng này… tuyệt không mạch người sống.
Dù rằng hắn vốn dĩ không người, nhưng chí ít trước kia còn có thể bắt được mạch.
Giờ thì có không, khi nhanh khi chậm.
“Đừng phí công.” – Hắn rút tay lại, “Thể trạng ta… vốn đặc dị.”
Ta lấy ra bộ ngân , nhớ trong 《Thanh Nang 》 có thuật pháp giúp giảm bớt âm nghịch chuyển.
“Là chiêu thứ bảy trong ‘Quỷ Môn Thập Tam ’.” – Hắn nhắc nhở.
Ta cứng người cầm cây , “ ngươi biết ta nghĩ ? Với lại… cuốn sách ấy rõ ràng đã…”
“Thất truyền trăm năm?” – Triệu Nghiên khẽ thở dài – “Vì ta từng tận tác giả.”
Tay ta run , ngân rơi xuống đất, vang tiếng lanh lảnh.
Tình trạng Triệu Nghiên chuyển biến xấu nhanh chóng.
Ta ngồi sát bên giường, trơ nhìn thể hắn dần dần trở nên trong suốt, tựa hồ sẽ tan biến trong không bất cứ nào.
Nước ta sắp trào ra, nghẹn ngào: “Nói ta biết… làm giúp ngươi?!”
“Nguyệt Kiến …” – Hắn khó nhọc thốt – “ viên…”
Ta lập lao về phía viên, nhưng lại toàn bộ Nguyệt Kiến đều đã khô héo.
Nghĩ tới những đóa tiểu cô nương ở quỷ thị bán, ta giận đến nghiến răng — giá như ấy giữ lại nàng ta…
Trong tuyệt vọng, ta bỗng trong góc vẫn còn cây — chính là cây ta lỡ tay tưới nước sôi — vẫn chưa chết hẳn, là nụ chưa nở.
Không nghĩ ngợi thêm, ta lập bứt nụ , chạy về phòng.
Dùng ngân rạch ngón tay, nhỏ máu cánh .
“《Thanh Nang 》 từng nhắc — lấy huyết làm dẫn, có thể kích phát tính…”
Ta run rẩy nhét nụ miệng Triệu Nghiên.
Ngay khoảnh khắc nụ miệng, quanh Triệu Nghiên liền hiện ánh sáng bạc nhàn nhạt, thể trong suốt dường như cũng đậm lại đôi phần.
Hắn mở , ánh nhìn sâu hơn thường nhật.
“Ngươi… đã dùng máu?”
“ vài giọt thôi.”
Ta vội giấu tay .
“Giờ có thể nói chứ? Rốt cuộc ngươi…”
“Trăm năm trước, ta là người.” – Hắn cất giọng yếu ớt, “Hiện tại… là du .”
Tim ta chợt nhói như bị bóp nghẹt: “Vì … lại thành ra thế này?”
“Lời nguyền.” – Hắn cười khổ – “Mỗi rằm âm dâng cao, thể bất ổn.”
Ta sực nhớ dòng chữ khắc trên vách đá: “Vậy… ‘đợi người hữu duyên’ là …”
“Người có thể giải chú.” – Hắn nhìn tay ta đang nhuốm máu, thần ngổn ngang – “Không ngờ… lại là ngươi.”