Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“A Miêu!” Đuôi câu , tay dính máu và hương thuốc áp sát môi ta. “Mau thổi giúp ta… đau quá…”
Thuốc cao mát lạnh dần tan trên đầu tay, hắn rên rỉ rồi rúc đầu vào hõm vai ta: “Thật đau chết đi được……”
Ta cố tình ấn mạnh hơn thoa thuốc, thấy hắn nhăn rơm rớm nước mắt nhưng vẫn kiên quyết không buông tay, lửa giận trong lòng ta mới dịu đi vài phần.
“Trần Dã! Nếu chàng nghi ngờ ta, sao không trực tiếp ? Chàng là thái y, ta có mang hay không, chỉ cần đặt mạch là ! Sao chàng lại có thể hiểu lầm ta đến mức ấy? Chúng ta sớm chiều nhau bao nhiêu năm, trong mắt chàng, ta là loại nữ tử tùy tiện mang thai với người khác sao?”
Bất ngờ, hắn siết ta vào lòng bằng một lực đạo rẩy.
Trần Dã vùi đầu vào tóc ta, nghẹn ngào như bông vải thấm nước: “A Miêu, là ta sợ. Ta sợ mất nàng!”
Yết hầu của hắn nghẹn ứ, một giọt nước mắt rơi thấm vào áo ta. “Bao ngày qua, ta không ngừng tự thuyết phục thân, rằng chỉ cần nàng vẫn ở ta, cho dù đứa bé trong bụng là của người khác, ta cũng chấp nhận. Nhưng ta… thật rất ghen!”
Hắn nghiến răng cắn nhẹ vào vai ta, răng nanh lướt qua lớp vải mỏng da đau rát.
“Ta không dám bắt mạch cho nàng, vì mỗi lần nghĩ đứa nhỏ ấy không của ta, ta liền căm hận! Thế nhưng so với việc căm hận gã, ta càng hận việc thân vô dụng hơn! Ta nghĩ chỉ cần giữ nàng ở cạnh, chờ đến ngày nàng hiểu chuyện, chờ đến ngày nàng yêu ta… thì mọi thứ sẽ ổn thôi.”
“A Miêu~” Đuôi câu nghẹn lại, Trần Dã nâng ta lên, trong đôi mắt tràn đầy van xin.
“Là ta sai rồi! Thật sai đến không thể tha thứ! Nàng cứ đánh ta, mắng ta, thế nào cũng được… Chỉ cần… đừng rời xa ta.”
đó, Trần Dã nói rất nhiều. ta, chỉ hiểu một điều duy nhất. Hắn… thật lòng yêu ta.
21
“ rồi~”
“Ta sẽ chuyển từ thư phòng về lại phòng.”
“Hứ!”
“Giường của Tống A Miêu ta đây, đâu chỗ chàng muốn lên thì lên, muốn xuống thì xuống!”
Bao ngày qua hắn lạnh nhạt với ta, nay cũng đến ta lấy lại chút thể diện.
Từ đó, Trần Dã càng thêm dịu dàng ân cần. Hắn tìm mọi cách dỗ ta bằng đủ món vặt và bánh trái ta thích, cả vải vóc, trâm cài thịnh hành cũng không ngừng được đưa đến phòng ta mỗi ngày.
Không bổng lộc thái y của hắn có đủ cho mấy trò phung phí này không. Vì muốn giữ vững cơ nghiệp của Trần phủ, ta đành đầu đồng ý cho hắn dọn về.
về khuya, ánh nến nhảy múa trong gương đồng, ta cầm lược sừng từ tốn chải tóc. Trần Dã mang theo ấm áp sát từ sau lưng, ôm trọn ta trong lòng.
“A Miêu, chúng ta có thể có con được không?” tay hắn vân vê những sợi tóc buông xõa của ta.
Trong gương phản chiếu bóng mi dài rũ xuống, đổ một bóng rung nhẹ dưới mắt.
Ta khẽ đầu.
thở của hắn lập trở nên dồn dập, xoay ta lại ép vào bàn trang điểm. Môi hắn chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, rồi lập hóa thành cơn mưa trút xuống.
Sợi dây bạc vướng trên tóc kéo đứt, hắn dùng răng cắn môi ta, như muốn gom hết mọi ấm ức từng nén lại.
đôi tay rắn rỏi luồn vào trong áo tìm đến dây yếm, ta giữ chặt cổ tay hắn.
Lắc đầu: “Không được.”
Hắn nhíu chặt mày, nhưng vẫn đặt môi lên tai ta, khàn rên nhẹ: “Vì sao?”
Ta nghiêng đầu tránh mồ hôi rịn ra ở cổ hắn, tay vẽ vòng lên yết hầu của hắn: “Ta… đến tháng rồi.”
Trần Dã như thiếu niên lần đầu gặp chuyện ấy, tai lập đỏ bừng.
Hắn buông ta ra ngay: “Vậy ta đi nấu bát canh gừng đường đỏ cho nàng!”
Nhìn bóng lưng của hắn vội vã lao ra ngoài, ta bật cười thành tiếng. Trong viện vang lên tiếng cú , như cũng đang cười chê hắn vụng về.
Trước ngủ. Ta lật tung chăn tìm đồ khắp nơi.
“Nàng tìm gì thế?” Trần Dã nhào lại : “Ta tìm giúp nàng nha~”
“Giường không có túi sưởi sao? Ta muốn chườm bụng một lát. Lạ thật, mỗi tối đều thấy, sao đúng cần lại chẳng thấy đâu?”
“……”
“Khụ khụ~” Trần Dã khẽ ho: “Đừng tìm nữa… có những thứ, không tìm thì tự dưng nó cũng ra thôi! Ngủ đi!”
Quả thật. Nửa về sau, giữa cơn mơ màng, bụng ta nóng bừng lên. Quả nhiên. “túi sưởi” ấy, không tìm… nó cũng tự xuất hiện.
22
Mười ngày sau, Trần Dã được nghỉ trực.
“Ta một nơi có nước nóng, rất tốt cho thân thể nữ tử. Hay là… nàng đi với ta một chuyến?”
“Giờ đã gần sang hè, ngâm nóng có … nóng rồi không?”
“Chữa bệnh mùa đông, nên bắt đầu từ mùa hạ.”
23
Ai mà ngờ được, sau rặng trúc lay lắt như vũ điệu, lại ẩn giấu một nước nóng mờ sương lặng lẽ.
Gió lướt qua ngọn trúc, ánh trăng rải như vụn bạc xuyên qua lớp lá xanh mướt, vặn soi xuống nước mờ ấm.
Ta bước chân trần trên nền đá cuội lạo xạo, thấy Trần Dã đang dùng cành thông khơi bếp lửa, gà rừng nướng mỡ chảy tí tách, lửa bốc lách tách như pháo hoa nhỏ. Rượu ủ gạo sóng sánh trong ống trúc, canh nấm rừng thơm đến đầu lưỡi.
Hắn cười : “ no bảy phần thì mới không đầy bụng!”
Ta chẳng thèm quan tâm, chỉ lo cho sướng. Đến no say, sao Bắc Đẩu đã nghiêng ngả giữa trời .
Trần Dã bất ngờ cởi đai thắt mây vân, áo khoác trượt xuống theo thân hình săn chắc. hắn tiến đến gần hồ, giẫm lên lớp rêu xanh, đúng giọt sương trên lá trúc rơi xuống sau gáy của ta, toàn thân khẽ .
“Phu nhân, nguyệt của nàng đi rồi chứ?” trầm khàn mang theo hương rượu, đầu tay hắn đã luồn vào chiếc váy lụa màu hạnh.
Ta nhìn ánh lửa âm ỉ trong đáy mắt hắn, đầu liền hắn nhấc bổng lên.
Trần Dã bế ta từ từ bước vào . Nước ấm trườn qua xương quai xanh, vạt váy lụa sớm đã tan thành mây trôi lững lờ.
Hắn ép ta dựa vào tảng đá xanh nhô lên trong hồ, nước vành tai hắn đỏ bừng như máu. răng nanh của hắn nhẹ nhàng cắn lấy vành tai của ta, ta nhìn thấy hồ phản chiếu trăng sao, gợn lên từng vòng sóng nước.
“A Miêu…” Hắn thở hắt ra, âm thanh nóng hơn cả nước hồ, mười tay luồn vào tóc ướt sũng của ta.
Ta ngồi lên đùi hắn, dòng nóng hổi giữa chân lòng ta rẩy.
“Đừng sợ.” Trần Dã dỗ dành, từng nụ hôn nhẹ rơi xuống, song đôi tay kia đã âm thầm cởi bỏ mọi vật cản giữa ta.
“Ta thật lòng thích nàng, A Miêu ~”
Khoảnh khắc ấy, ta chỉ cảm thấy thân như con thuyền nhỏ giữa nước, lênh đênh theo trăng bạc.
Trời sáng. Ta cuộn tròn trên chiếc giường tre phủ da hổ trắng, nhìn Trần Dã hâm trà sơn tra bằng chút than sót lại.
Trên vai hắn vẫn vết cắn do ta để lại trong hoan tình, hệt như cánh mai rơi điểm xuyết giữa ánh sáng sớm mai.
Ba ngày sau, mỗi lần ta muốn rời giường tìm gì , đều hắn nắm lấy cổ chân kéo về lại ổ chăn.
Ngọc quan của hắn không đã lăn đi đâu, tóc dài đen nhánh vương vãi quyện chặt vào tóc ta trên gối.
Đến sáng ngày thứ tư, ta vịn hông đau nhức, nhìn những khăn gấm vò nát đầy đất, lại nhìn ra ngoài rèm tre, nơi Trần Dã đang thảnh thơi nhấp trà.
Bỗng thở dài một câu từ đáy lòng: “Trần Dã, chàng đúng là chó!”
Hắn chợt quay đầu, thấy ta giận dữ lườm hắn, lại nhón lấy miếng bánh hoa quế trên bàn, dúi vào môi ta: “Phu nhân, no rồi hẵng mắng người.”
24
Tỷ tỷ mang thai mười tháng, đến phút cuối lại sinh khó. ta và Trần Dã chạy đến nơi, bà đỡ từ phòng sinh đi ra.
Tay bà đầy máu, cẩn trọng tỷ phu: “Thưa đại nhân, thai nhi ngôi ngược, sợ là không giữ được cả , xin nên giữ lớn hay giữ nhỏ?”
Tỷ phu Thẩm Ngọc Thư mắt đỏ ngầu, lập bóp cổ bà ta như quỷ sứ dưới địa ngục, gằn : “Ta muốn giữ cả ! Không giữ được, ngươi theo họ đi luôn cho ta!”
Trần Dã kéo tay Thẩm Ngọc Thư lại, dịu nói: “Ngươi có thể yên tâm giao tỷ tỷ cho ta không?”
Thẩm Ngọc Thư nhìn hắn, sững người một thoáng, rồi đầu thật mạnh.
Trần Dã xắn tay áo, mở cửa bước vào phòng, trong lập bốc lên mùi máu tanh nồng nặc.
canh giờ trôi qua.
“Oa a ~” Tiếng trẻ con cất lên, vang vọng khắp phủ Thẩm gia.
“Là một tiểu công tử.”
Tỷ tỷ rốt cuộc cũng bước ra khỏi cửa âm phủ một lần nữa.
25
Ngày đầy tháng. Tỷ tỷ dưới chữa trị của Trần Dã, đã dần khôi phục thần sắc.
“Ư a ~” Ta nhìn tiểu mũm mĩm, không nhịn được mà thơm lấy thơm để.
Tỷ phu Thẩm Ngọc Thư thấy Trần Dã đứng sau lưng ta, liền khom lưng hành lễ: “Muội phu, cảm tạ ngươi! Không có ngươi, đã chẳng có con trai ta!”
Ta cười tỷ tỷ: “Đặt tên cho tiểu chưa?”
Tỷ tỷ đầu. Thẩm Ngọc Thư tiếp lời, hướng về Trần Dã cúi người thêm một : “Phu thê chúng ta để tỏ lòng cảm tạ, đã chọn một chữ trong tên muội phu để đặt cho hài tử.”
“Thẩm Trần?”
Thẩm Ngọc Thư bế tiểu tử, trịnh trọng nói: “Thẩm Dã!”
“……”
“Lại đây, Dã nhi ~ gọi một tiếng phụ thân nào.”
“!!!!!!!!”
26
Trên đường về, ta cứ ngỡ Trần Dã giận nên im lặng không nói.
Ai ngờ hắn chỉ nhíu mày, nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, lẩm bẩm như tự nói với thân: “Phụ nữ sinh con chẳng khác nào dạo một vòng Quỷ Môn Quan. Ta thà tự thiến hơn để nàng chịu khổ như vậy.”
“Đang yên đang lành chàng nói gì vậy? Nếu chàng thiến rồi, ta chẳng uổng phí sao?”
Ta nhét quả mận chua vào miệng nói, vị chua thanh lan tỏa ta thấy dễ chịu vô cùng.
“Vậy ta sẽ nghiên cứu ra phương thuốc giúp nam nhân không thể có con, dù sao cũng tuyệt đối không để nàng chịu khổ!”
Ta lại vênh thêm vài quả mận nữa, dạo gần đây khẩu vị thật quá tốt.
Chỉ là… dỗ dành Trần Dã đừng lăn lộn nữa, đừng để uổng phí mấy cuốn xuân cung đồ ta giấu mới thành thân.
Đó là tuyệt mươi năm trước đó nha, có tiền cũng chẳng mua được đâu.
-HẾT-