Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHƯƠNG 4

“Đợi , nếu có trách móc, cháu cứ đổ hết lên đầu bà già này!”

rồi bà vỗ vai tôi:

lại hay không, chỉ cần cháu hết sức mình, ta tuyệt đối không trách. Cháu chịu gả tới đây, nhà họ Trần kích lắm rồi.”

Nghe tôi yên tâm.

Bà Trương — tôi — từ nãy vẫn im lặng, đích thân tôi lên lầu, vào một căn phòng trang hoàng cực kỳ rực rỡ, đúng chất không khí cưới xin.

Bà không ở lại lâu, chỉ dặn dò lo lắng:

“Con trai tôi giao con. Có bấm chuông đầu giường gọi hộ lý, họ ở phòng bên cạnh, túc trực 24/7.

“Nếu nhờ con mang thai, càng tốt! Bất kể trai hay gái, một khi sinh ra, tôi chuyển 10% cổ phần mình sang tên đứa bé, trị giá khoảng năm tỷ.”

Năm tỷ?!

Ai giục sinh con là điều đáng ghét? Quá tuyệt vời chứ!

Tôi cười tươi tiễn bà ra cửa: “ ơn , con nhất định cố gắng!”

Vừa đóng cửa nhận tin nhắn an ủi cô bạn thân:

【Ly hôn rồi chắc buồn lắm nhỉ? Có cần tớ đi bar giải sầu không?】

Tôi giờ đây tiền đồ rộng mở, buồn nỗi gì?

Tôi hớn hở nhắn lại:

【Chị em, tớ tái hôn rồi, tối nay là đêm tân hôn, sau nhé!】

Bạn thân sốc nặng:

【Cậu tái hôn rồi á? Nhanh ? Chú rể là ai?】

Tôi không thời gian trả lời — đêm xuân đáng giá ngàn vàng !

06.

Nhìn đàn ông đang nằm trên giường, nửa trên trần trụi, bất như , thật khó tưởng tượng thiếu gia nhà họ Trần này, mấy tháng trước là một cậu ấm tràn đầy sinh lực, ngạo khí ngút trời.

Có lẽ vì nằm lâu, làn anh trắng nõn, khuôn mặt tuấn tú lại mang theo vẻ mong manh khiến ta có giác muốn “ngược” nhẹ một chút.

Tôi sờ thử anh , dù gì chúng tôi là vợ , nhưng quá xa lạ, tôi nghĩ nên quen dần từ chạm .

giác khi chạm vào thật mịn màng, cơ bắp rắn chắc, đàn hồi — sờ sướng đến mức tôi không nỡ dừng lại, sờ hết lần này đến lần khác.

Miệng tôi không ngừng:

“Chào anh, em là vợ mới anh, do bà anh cưới về đấy, nghe em có mệnh vượng phu, nên chọn để xung hỉ anh.

“Tối nay là đêm phòng chúng ta, bà sợ anh ‘không ăn ’, nên anh uống thuốc kích thích. Nếu không giải tỏa , e rằng khả năng sinh sản anh bị ảnh hưởng… nên… đắc tội rồi…”

Càng , mặt tôi càng nóng rực.

Tôi từng trải rồi, đâu phải chưa từng, nhưng với một xa lạ, vừa gặp phải đó… vẫn có chút ngượng ngùng, tôi bèn tắt đèn luôn đỡ xấu hổ.

Nhờ tác dụng thuốc, chúng tôi dần dần nhập cuộc.

Cả đêm tôi là chủ , anh hưởng thụ. Cái lưng tôi, ôi thôi, đau muốn gãy đôi!

Sáng sớm, tôi vừa dậy định xuống giường đau nhức toàn thân, suýt ngã nhào xuống.

May trong chăn có một bàn ra đỡ lấy tôi.

Chủ nhân bàn đó chẳng lẽ là…

Tôi ngoái lại nhìn, đúng là mới tôi — Trần Minh Dịch, anh rồi!

Có vẻ như xung hỉ có hiệu quả, tôi vui mừng kéo chăn quấn lấy , ngượng ngùng :

“Anh chờ chút, để em đi báo với bà và mọi rằng anh rồi!”

Thế nhưng khi tôi mọi tới, anh lại… ngủ rồi.

May bác sĩ kiểm tra thấy tim đập nhanh hơn bình thường, chứng tỏ thật sự có dậy, không phải tôi hoa mắt.

thấy , xúc nắm tôi:

“Quả nhiên con có mệnh vượng phu! Sau này con cứ ở bên nhiều vào, chắc chắn lại hoàn toàn. Ta giao con!”

tôi — bà Trương — xúc rơi nước mắt:

“Nhiều ngày qua rồi, chỉ cần một lần… nhất định có lần hai!”

Lúc dâng trà, bà , và cả họ hàng đều tặng quà hậu hĩnh.

Đặc biệt là bà tặng tôi một chiếc thẻ phụ có thể quẹt 50 triệu, tặng một bộ trang sức trị giá chục triệu.

Một ngày thôi tôi lời to!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.