Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Trong bữa gia đình, em chồng tôi chỉ vào mặt tôi, chửi rủa giữa bao nhiêu người:

“Mày là một đứa mồ côi không cha không mẹ, được anh tao chẳng khác gì nhặt được món hời!”

Cả ăn im bặt.

Chồng tôi cúi gằm đầu, lặng lẽ ăn , không dám hé một .

Tôi cười khẽ, nâng lên, sang người đàn ông vừa mới được thăng chức—chồng của cô ta:

“Em rể , chúc mừng nhé. Nhưng tôi hơi tò mò một .”

“Hôm hai người đi đăng ký kết hôn, cô ấy mang thai được bốn tháng rồi không?”

vừa dứt, sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch.

01

Bữa tối nay là để chúc mừng chồng của cô em chồng – Trương Bác Văn – mới được thăng chức tăng lương.

Mẹ chồng tôi, Lưu Phương, hầm nồi canh gà già cả buổi chiều, mùi thơm ngào ngạt lan khắp căn phòng khách không mấy rộng rãi.

Trên ăn, mọi người cụng , đổi chỗ rót , mặt ai nấy đều rạng rỡ như thể đây là một kiện trọng đại.

Chỉ có tôi là như người ngoài cuộc.

Tôi tên là Tô Niệm, mồ côi cha mẹ nhỏ. năm trước tôi kết hôn với Cố Vĩ.

năm qua, tôi tự nhận làm tròn bổn phận: lương đưa hết, việc ôm trọn, hiếu kính bố mẹ chồng, nhường nhịn em chồng. Tôi giống như một con trâu cày cần mẫn, chỉ mong đổi lại hơi ấm cái gọi là gia đình.

Nhưng tôi quên mất, có những định kiến trong lòng người, mãi mãi không thể sưởi ấm.

“Chị dâu , chị làm dược sĩ, một tháng kiếm được bao nhiêu chứ? Chắc còn không đủ để mua cái túi xách cho chị tôi đâu ha?” Cố Đình – em chồng – vừa gắp cái đùi gà, vừa thản nhiên buông .

Tôi chưa kịp nói gì, mẹ chồng Lưu Phương chen vào:

“Công việc của chị dâu con thì ổn định thật đấy, nhưng chẳng có tương lai gì nổi bật. Không như Bác Văn ta, còn trẻ mà làm trưởng phòng rồi, tương lai rộng mở lắm!”

Vừa nói vừa múc thêm bát canh cho Trương Bác Văn, mặt mày hớn hở như hoa cúc nở rộ.

Trương Bác Văn lịch cười cười, nhưng trong mắt anh ta lộ ra vẻ xa cách khó nhận ra.

Chồng tôi, Cố Vĩ, vẫn giữ vẻ mặt hiền lành quen thuộc, cười hề hề, không rõ là không nghe ra mấy châm chọc, hay cố tình giả ngơ.

Tôi cúi đầu, lặng lẽ ăn , vào miệng khô khốc mức nuốt không trôi.

Loại “gõ đầu cảnh cáo” thế , tôi quen lâu.

Thấy tôi không phản ứng gì, Cố Đình lại chĩa mũi nhọn sang chiếc áo khoác tôi mới mua:

“Chị dâu , cái áo chắc không rẻ đâu nhỉ? Anh tôi kiếm tiền chẳng dễ dàng gì, chị tiêu tiền sao không biết tiết kiệm . đâu có như chị, một ăn no cả chẳng ai đói!”

Câu đó vừa thốt ra, ngay cả bố chồng thấy quá đáng, liền ho một tiếng:

“Đình Đình, con nói chuyện với chị dâu kiểu gì thế?”

“Con nói sai sao?” Cố Đình vênh mặt, giọng cao vút lên tám tông, “Bố, bố hiền quá nên mới

để chị ta leo đầu cưỡi cổ! là cưới vợ chứ đâu rước tổ về mà cung

phụng thế ? Chị ta là một đứa mồ côi không cha không mẹ, không thân thích gì,

được anh con là phúc bảy đời chị ta rồi! Vậy mà suốt ngày bày ra cái bộ mặt lạnh tanh, nghĩ là công chúa chắc?”

Cô ta càng nói càng hăng, dứt khoát đứng bật dậy, chỉ vào mặt tôi, từng chữ như búa tạ giáng xuống:

“Chị là một đứa mồ côi, được anh tôi đúng là nhặt được món hời!”

chữ “món hời” như cây đinh đỏ rực, đóng vào tim tôi.

Cả ăn chết lặng.

Không khí như đông cứng lại, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường vang lên đều đều – mỗi tiếng như cười nhạo thảm hại của tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, mắt lần lượt quét qua từng người.

Mẹ chồng cúi đầu giả vờ dọn chén đũa, khóe miệng không giấu nổi ý cười.

Bố chồng mặt đầy lúng túng, há miệng như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.

Còn chồng tôi – người mà tôi từng tin tưởng sẽ nương tựa cả đời – Cố Vĩ, anh ta chỉ biết cúi gằm đầu vào bát , ra sức ăn như thể trong đó chứa cả cuộc đời anh. Vai anh khẽ run lên vì gồng sức, đầu cuối không hề liếc tôi một cái, càng không dám hó hé một .

Khoảnh khắc đó, thứ gì đó trong lòng tôi… vỡ vụn.

năm nhẫn nhịn, năm chịu đựng, trong tích tắc hóa thành một trò cười lớn.

ấm áp tôi khao khát, mái ấm tôi cố gắng giữ gìn, hóa ra chỉ là ảo ảnh trên cát lún.

Tôi bỗng bật cười.

Không cười khổ, không cười lạnh, mà là một nụ cười nhẹ tênh, tận đáy lòng.

Tôi đặt đũa xuống, cầm vang trước mặt lên — loại được khui ra để mừng Trương Bác Văn thăng chức.

Chất lỏng đỏ như máu lắc lư dưới đèn, chẳng khác gì giọt máu nhỏ trong lòng tôi lúc .

Tôi đứng dậy, đáy va vào mặt vang lên tiếng “cạch” giòn tan, phá tan bầu không khí ngột ngạt nghẹt thở trong phòng ăn.

Tất cả mắt lập tức đổ dồn về phía tôi — ngạc nhiên, khó hiểu, cả mong chờ được xem kịch hay.

Cố Vĩ cuối cùng ngẩng đầu lên khỏi bát , trong mắt là hoảng loạn cầu xin. Anh ta khẽ lắc đầu, môi mấp máy không thành tiếng: “Đừng…”

Tôi phớt lờ anh ta, sang Trương Bác Văn.

Anh ta ngồi người, bộ vest được ủi phẳng phiu, gương mặt đeo nụ cười vừa đủ, một hình mẫu tiêu chuẩn của người đàn ông thành đạt.

“Em rể , chúc mừng nhé, lên chức rồi.” – Giọng tôi rất bình tĩnh, thậm chí còn có ý cười.

Trương Bác Văn rõ ràng không ngờ tôi lại chủ động bắt chuyện, khựng lại một mới nâng đáp : “Cảm ơn chị dâu.”

Tôi lắc nhẹ trong , chậm rãi nói tiếp:

“Nhưng tôi hơi tò mò một chuyện.”

mắt tôi lướt qua gương mặt có phần cứng đờ của anh ta, rồi dừng lại ở Cố Đình đắc ý bên cạnh.

Cô ta mang thai, bụng hơi nhô lên, cằm ngẩng cao như con công cái vừa giành được chiến thắng.

“Hôm hai người đi đăng ký kết hôn, có cô ấy mang thai bốn tháng rồi không?”

Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ như một quả bom nước sâu, nổ tung trong căn phòng ăn nhỏ bé.

Trong tích tắc, mọi náo nhiệt, niềm vui tự hào… tất cả bị thổi bay sạch sẽ, chỉ còn lại một khoảng im lặng chết chóc.

Tôi thấy rõ sắc mặt Cố Đình trong tích tắc trắng bệch, đôi mắt vừa nãy còn đầy mỉa mai, giờ chỉ còn lại hoảng loạn sợ hãi.

Cô ta gào lên như con mèo bị giẫm đuôi: “Tô Niệm! Chị nói bậy cái gì vậy hả!”

Còn Trương Bác Văn — người đàn ông vừa nãy còn đầy phong độ đĩnh đạc — nụ cười trên mặt anh ta đông cứng lại, rồi từng một rạn nứt. Mặt anh ta chuyển trắng sang xanh, rồi xám xịt như sắt nguội.

Ngón cầm siết chặt trắng bệch, gân nổi lên rõ mồn một. mắt anh ta găm chặt vào Cố Đình — không còn là yêu chiều, mà là chất vấn, nghi ngờ, là điềm báo của một cơn bão sắp .

Phản ứng … còn thú vị hơn tôi tưởng.

02

“Tô Niệm! Con đàn độc ác! Mày muốn chết ?!”

Mẹ chồng Lưu Phương là người đầu tiên phản ứng lại. ta đập mạnh xuống , gương mặt vốn hay tỏ vẻ hiền lành nay méo mó mức đáng sợ, chỉ vào mặt tôi chửi mắng.

Cố Đình thì phát điên, gào lên rồi lao về phía tôi như muốn xé xác, định túm tóc tôi mà giật.

“Mày hại chết tao rồi! Tao giết mày!”

Cô ta còn chưa kịp nhào tới thì bị Trương Bác Văn túm chặt .

Anh ta dùng sức mạnh mức khiến Cố Đình đau đớn kêu lên, nhưng Trương Bác Văn không thèm liếc vợ một cái, mắt vẫn chăm chăm tôi, giọng khàn khàn như bị bóp nghẹt:

“Có đúng như cô nói không?”

Tôi không trả , chỉ lạnh lùng đám người trước mắt bộc lộ hết bộ mặt thật.

Cuối cùng Cố Vĩ đứng dậy, kéo vạt áo tôi lại, thì thầm như van nài:

“Niệm Niệm, đừng nói nữa… Em nói ít lại một được không? Anh xin em đấy!”

anh ta nóng, nhưng tôi chỉ thấy ghê tởm buốt lạnh trong lòng.

Tôi giật ra, lực mạnh mức khiến anh ta loạng choạng lùi lại.

Tôi vào mẹ chồng nổi cơn thịnh nộ, bật cười đầy khinh miệt:

“Tôi nói bậy ? cái lịch ra mà đếm là biết ngay. Ngày dự sinh ngày kết hôn, đối chiếu lại, học sinh tiểu học làm được phép tính . Cần tôi dạy các người không?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương