Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Hết

12

Lão cảnh sát hình sự hơi nghiêng đầu ra hiệu cho một cậu trinh sát , cậu lập tức bám theo Trương Vệ Quốc.

Tôi vẫn tiếp tục màn diễn cảm động:

“Anh ấy vốn là người rất mềm lòng. đứa bé nhặt về , lo này nếu chúng tôi sinh được con trai thì sẽ không thương Tiểu Phong nữa, thế là tự mình đi triệt sản luôn.”

“Ôi…”

Tôi làm ra vẻ đau lòng, vừa kể vừa thở dài, đầy vẻ nghĩa tình và… tám chuyện.

Ngay cả lão cảnh sát cũng khẽ nhướng mày.

đứa nhặt được mà đi triệt sản? Giờ lại để lạc mất nó?”

“Đồng chí Giang Anh Quỳnh, hàng xóm nói khoảng tám giờ tối hôm qua có người đập nhà chị, rồi đến nửa đêm lại có người khác tới gõ. Chị giải thích một chút được không?”

Lão này đúng là già đời, vừa mở miệng đã chạm đúng trọng tâm.

“Đúng . Hơn chục hôm trước, Vệ Quốc nấu cơm cho tôi ăn xong thì nói muốn ra ngoài dạo một lát, lúc về thì ôm theo một đứa bé trai. Anh ấy đặt cho nó là Tiểu Phong.”

Tôi thành thật khai báo.

“Thế hai người đặt cho con gái ?”

Lão cảnh sát đột ngột hỏi thêm một câu.

. Anh ấy rất hiếm khi bế con gái, tôi đoán chắc là trọng nam khinh nữ.”

Tôi nói, giọng uất ức — điều này ai nghe cũng thông cảm được.

“Tám giờ tối qua là em gái tôi — A Châu — đến gõ , bảo hôm nay sẽ tới nhà dặn tôi dậy sớm. Còn rạng sáng là một người phụ nữ gầy nhom đến báo rằng tôi nhập viện, bảo tôi đến xem.”

“Tôi cũng không nghi ngờ gì, đóng rồi đi luôn. Vệ Quốc hình như bị chấn động não ngã. Nhưng tôi vẫn lo ở nhà có hai đứa nhỏ, lại còn việc em gái nữa tôi vội về ngay. Đêm qua tôi ở viện, sáng sớm còn tranh thủ mua đồ ăn sáng về.”

Tôi tráo đổi thứ tự thời điểm A Châu và Vu đến gõ . Mọi thứ nghe vào đều hợp lý trơn tru.

Lão cảnh sát quay sang hỏi A Châu:

“Tối qua em đến tìm chị em làm gì?”

A Châu cụp mắt xuống: “Có chút chuyện riêng ạ.”

Một trinh sát khác A Châu sang phòng bên để hỏi riêng.

Lão cảnh sát lại hỏi tôi:

“Em gái chị kịp nói gì với chị ? Có phải cô ấy phát hiện ra chuyện gì?”

Tôi lắc đầu, bế con gái trong vòng tay.

“Cô ấy không nói, nhưng tôi . Dạo gần đây cô ấy quen một người, này không muốn tiếp tục nữa, thì bị hắn đeo bám mãi không buông.”

“Tôi còn nghe nói, dẫn cả mẹ chanh chua và ông bố vô lại của hắn tới tìm chú thím tôi, ép phải gả A Châu cho hắn.”

Thừa dịp có cảnh sát và hàng xóm đông đủ, tôi bày toàn bộ chuyện ra luôn.

“Ép hôn á? Đừng có mơ! Bây giờ là xã hội rồi, hắn dám làm thì tôi dám kiện đến Hội Phụ nữ!”

Tôi hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm nữa.

13

Lão cảnh sát dẫn người rời đi.

Trước khi đi, ông ấy ghé tai tôi nói nhỏ một câu:

“Giữ kỹ con gái mình, tôi lo vụ này còn phức tạp hơn chị tưởng.”

Vừa là cảnh báo, cũng vừa là nhắc nhở.

— Quả nhiên là cảnh sát kỳ cựu.

Tôi khựng lại, vờ như bị sốc, ngồi lặng lẽ suy nghĩ.

Đợi mọi người đi hết, tôi thở phào.

“Chị, chắc là mình ổn rồi nhỉ?” A Châu cũng thở ra, mặt đầy vẻ nhẹ nhõm.

“Chắc là ổn rồi. Giờ em tranh thủ ôn thi đại học đi. Một khi em vào được đại học thì ai làm gì được em nữa.”

Tiếp theo, đối tượng tôi xử lý chính là Trương Vệ Quốc.

Cảnh sát chắc chắn sẽ lần ra Vu . Nhưng cô ta lại là mẹ ruột của Tiểu Phong, muốn truy tố thì vẫn còn nhiều chỗ khó.

Còn Trương Vệ Quốc, tiếc là hắn có bằng chứng ngoại phạm giống tôi — hôm ở bệnh viện — khả năng bị là rất nhỏ.

Buổi tối, Trương Vệ Quốc về nhà, mặt mũi thất thần.

Ngồi thẫn thờ một chỗ, không nói lời nào.

Có lẽ hắn vẫn đang chìm trong cú sốc mất con trai, quên luôn cả việc… mình đã triệt sản.

Tôi lặng lẽ đổi mấy viên thuốc mang viện về.

Dọn cơm xong, hắn như cái xác sống bưng thuốc lên uống.

“Vệ Quốc, đừng buồn nữa. Cảnh sát có kinh nghiệm, kiểu gì cũng tìm lại được Tiểu Phong mà.”

Tôi dịu dàng an ủi.

Tìm lại được là lạ.

Kiếp trước, con gái tôi bị tráo mất — đến tận khi tôi nhắm mắt cũng từng được nhìn thấy mặt con bé.

Giờ bọn họ mất con, làm dễ dàng lấy lại?

Quả nhiên, vài ngày , cảnh sát đến thông báo:

“Đứa bé bị mẹ ruột về rồi đem bán.”

“Người phụ nữ trông có vẻ yếu đuối, không ngờ lại tàn nhẫn đến . Cô ta nói bán con với giá 200 tệ, giao cho bọn buôn người ở trên tàu. Nhưng chúng tôi đã phục chặn mấy ngày, vẫn tóm được đầu mối.”

“Nhưng đồng chí Giang, có vẻ cô ta chị. Chị vẫn cẩn thận. Rất có thân phận thật sự của đứa bé cũng rõ ràng đâu.”

Cậu trinh sát này khá chính trực, gần như nói trắng ra rằng: chị ngoại tình với ả đấy.

“Cô ta bị ?” Đây là điều tôi quan tâm nhất.

“Cô ta bị đi lao động cải tạo. Bán con ruột cũng là tội buôn người. Cho dù là muốn trả thù bố đứa bé, thì cũng là tội phạm.”

Ánh mắt cậu trinh sát kiên định không gì lay chuyển.

14

“Trương Vệ Quốc, anh với Vu rốt cuộc là quan hệ gì? Tại cô ta lại bán con chúng ta đi hả?”

Tôi lạnh mặt, chất vấn hắn khi vừa tan ca về nhà.

“Không… không có gì hết… là trước cô ta từng quấn lấy anh thôi…”

Ánh mắt Trương Vệ Quốc lập tức né tránh.

“Tốt nhất là như .”

Tôi không thèm để ý đến sắc mặt hắn, cứ tiếp tục nói:

“Tiểu Phong là đứa ngoan như , mà cô ta nỡ lòng ra tay, đúng là độc ác vô nhân đạo! Cảnh sát cũng nghi cô ta là mẹ ruột Tiểu Phong, muốn trả thù bố thằng bé làm chuyện tàn nhẫn đến .”

“Không hiểu cô ta muốn gì nữa… Chắc bố của Tiểu Phong là một khốn, khiến Vu phát điên đến mức nhỉ?”

“Đủ rồi! Đừng nói nữa!”

Trương Vệ Quốc bất ngờ ném mạnh đũa xuống bàn.

“Oa…”

Con gái tôi bị dọa giật mình, khóc òa lên.

Tôi nhanh chóng ôm con lên dỗ dành, trong lòng thầm nghĩ: Thuốc đầu có tác dụng rồi.

Hôm , hắn về nhà trong bộ dạng thâm tím mặt mũi, rõ ràng vừa bị đánh cho một trận.

Thật ra tôi đã nghe phong trước — chuyện hắn đứa con nhặt về mà đi triệt sản, giờ lại mất luôn đứa con trai , kết quả vừa mất con vừa mất năng lực đàn ông, đám tám chuyện trong xưởng sớm đã đồn ầm cả lên.

Tới khi hắn nghe được thì… cả phân xưởng ai cũng rồi.

Hôm hắn đi làm, một gã nhân vốn không ưa gì hắn liền móc máy:

“Gà bay trứng vỡ rồi hả?”

Thế là Trương Vệ Quốc không nhịn được nữa, lao vào đánh nhau.

Kết quả, cả hai người đều bị xử lý như nhau — mỗi người ăn đủ năm mươi gậy.

“A Quỳnh, mẹ anh bệnh rồi, cho anh xin ít tiền…”

Vu biến mất rồi, dạo này Trương Vệ Quốc đầu về nhà thường xuyên hơn. Nhưng lần nào cũng là để xin tiền.

“Mẹ bệnh gì? không nói sớm? Đi, mình mẹ đi bệnh viện!”

Tôi bế con chuẩn bị ra . Đang hay con bé cũng đến lịch đi tiêm ngừa rồi.

Xin gì mà xin? Tôi dẫn thẳng ta đến viện cho chắc.

“Không đâu, em không đi. Anh mẹ đi là được rồi. Bệnh cũ thôi mà.”

Tôi cười lạnh, để hắn chối, kéo thẳng hắn đi về nhà mẹ hắn:

“Em là con dâu, hiếu thuận với mẹ là lẽ thường. Anh không tước quyền làm con dâu tốt của em được!”

mẹ dĩ nhiên ngạc nhiên vô cùng.

Lúc tôi bế con đến, ta còn đang hì hục vo trấu nặn than.

Vừa ngơ ngác vừa lơ mơ, cuối cùng vẫn theo tôi đến viện.

Chẩn đoán: ung thư phổi.

già lập tức như người mất hồn, đầu than vãn chuyện đời và… cầu xin được chuộc lỗi.

Trương Vệ Quốc thấy không moi được đồng nào tôi thì nổi khùng, chạy đến phòng tài vụ đòi tạm ứng lương, viện cớ mẹ bị ung thư tiền chữa trị.

Nhưng khi nhận được tiền xong — hắn bốc hơi luôn.

Tôi đoán chắc hắn trốn vào đâu trong núi đi tìm lại thằng con trai đáng thương của hắn rồi.

Còn tôi, quay lại xưởng tìm quản đốc, đầu tính đến chuyện bán lại suất làm việc.

15

“Giám đốc Lý, chắc anh cũng thấy rồi, tôi giờ đầu óc có vấn đề, suốt ngày nhắc con trai, màng gì đến nhà . Giờ tôi mà đi làm thì cũng ai trông con gái, tôi muốn… bán lại suất làm việc này.”

Tôi nói một cách rõ ràng.

Tôi mười năm nữa nhân rồi cũng bị cho nghỉ hết, nhưng ở thời điểm hiện tại, việc trong xưởng vẫn cực kỳ giá trị.

“Tiểu Trình à, em nói cũng hợp lý, thật sự còn cách nào khác.”

“Xưởng mình cũng muốn tạo điều kiện cho em, em cứ ra giá, bọn anh sẽ cố gắng lo được nhiều nhất có .”

Lão Lý là người khôn ngoan, không làm giám đốc xưởng không được.

“Hai ngàn tệ, và… mảnh đất trước cổng xưởng. Tôi muốn mở tiệm buôn bán nhỏ ở , vẫn dựa vào xưởng để làm ăn, tiện trông con nữa.”

Tôi ra điều kiện cũng không cao, bởi ai cũng lúc này một suất làm việc còn quý hơn vàng.

Xưởng dệt lúc ấy không lo chuyện cơm áo, mà cả chuyện học hành của con cái, khám chữa bệnh của người già cũng đều được bao thầu.

mà tôi lại… dám bỏ tất cả.

đầu ai cũng cười nhạo tôi.

Không còn việc ổn định, có người đáng tin, ôm một đứa con gái, mỗi ngày dậy tờ mờ sáng, bán quần áo trước cổng xưởng.

Nhưng nữ nhân trong xưởng đông vô kể, ai mà ngờ rằng tôi — người bị họ chê cười — lại có một ngày kiếm được bằng cả năm lương của họ.

Khi giấy báo trúng tuyển đại học của A Châu gửi về, Trương Vệ Quốc cũng lết xác trong núi trở về.

Hắn lưng gù, râu ria xồm xoàm, gầy trơ xương như bị yêu tinh hút hết sinh khí.

tôi đã bán suất làm việc, hắn phát điên gào thét ầm trời.

Tôi lập tức gọi xe cấp cứu của bệnh viện số 4 đến hắn đi.

khi giám định, kết quả: rối loạn tâm thần.

Hắn hoang tưởng mình có một đứa con trai sẽ thừa kế việc của tôi.

Hoang tưởng mình có cô vợ Vu , sống bên nhau đầu bạc răng long.

Hoang tưởng cả đời hắn không làm gì mà vẫn sống hạnh phúc.

Tôi đến viện thăm hắn một lần, hỏi:

“Trong thế giới ảo tưởng của anh, thì đứa con gái tôi sinh ra… đã đi đâu?”

“Con gái á?”

“Con của con đàn họ Trình là cái thứ chổi đấy ha ha ha… Cô ta không đâu, ha ha ha… Cô ta tưởng mình sinh con trai cơ. Cô ta làm gì xứng đáng! Mẹ của con trai tôi là một cô gái dịu dàng, hiểu chuyện như thôi! Họ Trình ấy hả? Ngạo mạn, kiêu căng, không xứng đáng!”

“Thế còn đứa con gái mà cô ta sinh thì ?”

“Vứt đi rồi! Con gái thì ai chứ!”

Nghĩ đến số phận thê thảm của con gái tôi ở kiếp trước, tôi gần như muốn lao đến giết chết điên này.

Nhưng nhìn thấy hắn bị y tá kéo đi, tôi vẫn cố kìm lại.

Tôi phải làm một dân tuân thủ pháp luật — con gái tôi.

Năm con bé lên tám, tôi đã mua được ô tô.

Một ngày nọ quá bận, tôi đến trường muộn, thì giáo viên nói con gái đã tự về nhà.

Nhưng trên đường về xảy ra một tai nạn xe nhẹ.

Tim tôi nhói lên — tôi nhớ kiếp trước Tiểu Phong cũng bị tai nạn năm tám tuổi.

Khi có một chiếc xe van tông trúng hai đứa .

Tới bệnh viện, nhìn thấy con gái không lớn, khâu mấy mũi ở cằm và bị trầy da đầu một mảng.

Giáo viên kể con bé cứu một bạn nhỏ mà bị xe tông.

May mà nó kịp đẩy bạn ra.

này, khi con lớn lên, tôi để ý mảng đầu bị trầy vĩnh viễn không mọc tóc lại, để lộ một vết sẹo hình mặt trăng.

Trong cơn hoảng hốt, tôi nhớ lại bức thư cuối cùng của A Châu ở kiếp trước:

Chị à, khi đón bố mẹ về sống cùng, em đã nhận nuôi bé gái em từng giúp đỡ. Con bé là mồ côi, lớn lên ở trại . Dấu hiệu duy nhất để nhận ra là có một vết sẹo hình mặt trăng trên đầu, và một vết khâu như bông lúa mạch dưới cằm.

Viện trưởng nói, là di chứng do tai nạn giao thông khi bé cứu bạn nhỏ khác. Em đã quyết định đổi con bé thành Trình Hướng Nguyệt. nay nó chính là con gái của em!

Tôi chết lặng.

Thì ra, con gái tôi — kiếp trước — đã được em gái nuôi lớn, bảo vệ và yêu thương.

[ TOÀN VĂN HOÀN ]

Tùy chỉnh
Danh sách chương