Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36Wj1bJC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 1

Trong bữa cơm tất niên, mẹ tôi bỗng nhiên bắt đầu 3 triệu tệ tiền đền bù giải tỏa của tôi:

“Hướng Nam 1 triệu 3, Hướng Bắc cũng 1 triệu 3, còn 400 ngàn…”

Bà liếc tôi, nhấp ngụm rượu rồi tiếp tục nói:

“Số còn 400 ngàn coi là tiền hậu sự cho mẹ, mẹ già rồi, cũng nên hưởng chút phúc.”

Tôi thất vọng hỏi bà:

“Mẹ, anh và anh đều có phần… còn con sao? xu cũng không có ạ?”

Bà cười nhẹ nói:

“Sao mẹ quên con ?

Họ tiền, còn con … mẹ!

ta vẫn nói: ‘Trong nhà có già có báu vật’, mẹ cho con là phúc khí, không phải thứ tiền có thể thay thế , con phải biết ơn chứ.”

Tôi lặng lẽ cởi tạp dề đứng dậy.

Họ nhau rôm rả thế, nhưng dường ai cũng quên mất—

Căn nhà đền bù kia… là của tôi.

1

tôi đứng dậy, mẹ tôi đập bàn tức giận:

“Hướng Anh, con có ý đây? Tết nhất giở cái mặt cho ai xem hả?”

Anh Hướng Nam hừ lạnh tiếng:

“Mẹ, mẹ không ra sao? Nó đang nổi giận vì mẹ không tiền cho nó đấy.”

Anh Hướng Bắc đập đũa xuống bàn, chỉ thẳng vào mặt tôi quát lớn:

“Hướng Anh, mày bị điên à? Mẹ vẫn còn sống, nhà vẫn là do mẹ quyết định, mày nổi giận cái ?

Tao mày đúng là quên mất rồi, đây là nhà họ Hướng, mày là con đàn bà goá , còn dắt theo đứa con riêng ăn bám mỗi ngày, tao sớm ngứa lắm rồi.

Chị dâu mày còn chưa nói , mày bày ra cái mặt trước rồi?

Ai cho mày lá gan ? Là cái thằng của mày chắc?”

Tôi tức phát run.

tôi mất vì tai nạn xe trước, để tôi và đứa con mười tuổi.

thân, bạn bè bình thường đều cố tránh nhắc tới chuyện , không ngờ anh lớn tiếng nói ra ngay trên mâm cơm tất niên.

Tôi đỏ hoe anh ta:

“Anh , nhất định phải nói những lời vậy vào đêm giao thừa sao?”

Anh ta hừ lạnh:

“Tao nói sai chỗ nào? Mày tự nghĩ xem, từ khi mày tới giờ, rồi.

nay, mày không chỉ ở nhà mẹ, còn dẫn theo con mày.

qua, mày ăn của mẹ, ở nhà mẹ, tiêu xài của mẹ bao nhiêu tiền, trong lòng mày rõ ràng lắm.”

Tôi run môi cãi :

“Anh , em không phải để ăn bám, em là để chăm sóc mẹ.

Bà bệnh tật đầy , nay làm mấy lần phẫu thuật, lúc các anh ai cũng không chịu đón, không ai chịu bỏ tiền, cho nên em mới chuyển chăm sóc bà.

nay, tiền sinh hoạt và viện phí của bà đều là dùng tiền bồi thường tai nạn của em với tiền cho thuê nhà để lo.

Giờ anh nói em ăn bám, lương tâm các anh đâu rồi?”

Hướng Bắc ánh lóe lên vẻ chột dạ, Hướng Nam lập tức nói:

“Cho dù là vậy cũng là việc con nên làm. Nhưng mày chăm mẹ, còn con mày sao? Nó dựa vào cái cũng ở đây?”

Tôi càng thêm tức giận:

“Tôi là mẹ nó, khi nó mới mười tuổi, tôi không mang theo nó để nó sống lang thang mình sao?

anh, con của các anh là bảo bối, còn con tôi không phải chắc?”

Con cúi đầu, cố nhịn nước , mẹ tôi cầm đũa quất cái lên nó:

“Bị bệnh à? Tết nhất khóc lóc cái ?

Là muốn rủa cho nhà hết à? Hướng Anh, mau dắt cái đồ sao chổi đi, tao nó là tim đập thình thịch.

Cũng giống cái thằng cha tiệt của nó, vừa mệnh ngắn.”

Nước con cuối cùng cũng rơi ào ào, nó cầu xin tôi:

“Mẹ, nhà đi, con muốn nhà của mình.

Chúng ta đâu phải không có nhà, sao cứ phải ở đây chịu đựng sắc mặt của họ?”

Tôi đau lòng đi , ôm chặt con , lau nước cho nó:

, mẹ đưa con nhà!”

2

Vừa mới đứng dậy, mẹ tôi bất ngờ từ bên kia bàn ném đĩa rau xào thẳng vào mặt tôi:

“Nó có thể cút, nhưng mày không. Mày đi rồi, đống bát đũa ai dọn? Lát nữa ai rửa chân, ai massage cho tao?

Hướng Anh, tao hôm nay mày cố tình muốn chọc tức tao đấy.

Chẳng phải chỉ là tí tiền đền bù thôi sao? Mày từng con đi lấy rồi còn quay nhà mẹ đòi tài sản chưa?”

Rau trượt từ mặt xuống áo, dầu mỡ bê bết gương mặt tôi.

Con tôi vừa khóc vừa lấy khăn giấy đưa cho tôi, nó che chắn trước mặt tôi, hét lên:

“Bà ngoại, bà quá đáng rồi, nhà rõ ràng là của mẹ con …”

“Quá đáng? Tao còn có thể quá đáng hơn nữa đấy!”

Bà tát cái cắt ngang lời con :

“Nó là con tao, do tao sinh ra, tao đánh tao mắng sao? Nó phải chịu.

Vì mấy đồng tiền dám trưng cái mặt ra với tao, hôm nay tao phải cho nó biết rõ trong cái nhà ai mới là làm chủ, số tiền đền bù kia do ai quyết định!”

Gương mặt nhỏ của con hằn rõ dấu ngón tay đỏ rực.

Tôi đau lòng tột độ, chằm chằm mẹ mình:

“Mẹ, mẹ đừng có hối hận!”

Bà hếch mũi lên:

“Tao có phải hối hận?

Bây giờ không trước nữa, tao có tiền rồi, tao còn có 40 ngàn kia kìa, lúc thuê bảo mẫu chẳng phải sướng biết bao?

Tao còn phải sắc mặt mày sao? Hướng Anh, sau tao không cần mày nữa, mày mới biết mày chẳng có tí giá trị nào đâu.”

Tôi kéo con vào phòng thu dọn đồ đạc.

Tùy chỉnh
Danh sách chương