Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Nhận được tiền đền thì chuyển ngay tài khoản này. Tôi với Hướng Bắc đã lên kế hoạch dùng tiền .
Đừng có loạn kế hoạch của bọn tôi.”
Tôi chằm chằm anh ta—
đến mức anh ta chột dạ, đổ mồ hôi, lùi từng bước.
Cuối cùng tôi mở miệng:
“Anh , tiền đền của tôi, tại sao đưa cho anh?
Nghe cho rõ đây:
Đừng hòng ai lấy của tôi dù chỉ một xu!”
6
“ có ý gì đây?”
Hướng Nam trừng mắt tôi:
“Câu là có ý gì? Hướng Anh, đầu óc toàn là cháo sao?
Số tiền là của nhà Hướng chúng ta, cái gì tiền của , đúng là buồn cười quá đấy.”
Buồn cười là anh ta đúng.
“Căn nhà là tôi và chồng tôi cùng mua, anh ấy mất , giờ là của riêng tôi.
Tôi hỏi anh, tiền đền cho căn nhà của tôi, liên quan gì đến anh?
Lúc anh ngồi chia tiền trên bàn cơm, không thấy buồn cười à?”
Mặt Hướng Nam đen như đáy nồi, lập gọi video cho mẹ tôi:
“Mẹ, Hướng Anh điên ! ấy tiền đền là của riêng ấy, không liên quan đến chúng ta.
Mẹ mau quản ấy !”
Mẹ tôi video suýt nữa đưa tay đập thẳng màn hình:
“Con khốn kiếp, con đang linh tinh gì vậy? Con có đồng nào à?
Con mang Hướng, mạng của con là do mẹ cho, tiền của con đương nhiên là của mẹ!
Mẹ cảnh cáo con, đợi tiền đền vừa tài khoản, lập chuyển cho tụi nó, nếu không mẹ cho con biết tay!”
Tôi nằm bất động trên giường video, cười lạnh:
“Mẹ, mẹ nằm không nhúc nhích được, mẹ định gì con đây?”
“Con…!”
đến mức gần như tắt thở ngay video, tôi không thèm lấy một cái:
“Anh , mời anh về cho.”
Anh ta không chịu — vì chưa lấy được tiền viện phí thì sao dám ?
Ngồi chễm chệ trên ghế sofa nhà tôi:
“Anh Tử, chúng ta chuyện thật lòng với nhau .
Chồng em mất , mẹ con em không dựa nhà mẹ đẻ thì biết dựa ai?
Sau này lỡ có chuyện gì, anh với thằng sẽ không mặc em đâu, nên em hiểu rõ đầu óc mình một chút.
Em giờ không có nhà chồng, không có chồng, tất của em đều là nhà mẹ cho em.
Thế nên những gì em có, đương nhiên thuộc về nhà mẹ.”
Ngày trước tôi không hiểu.
Tôi tin những lời dối trá dốc hết lòng chăm sóc mẹ ba chúng tôi suốt bao năm.
Không cần công, càng không cần tiền.
Nhưng kết quả thì sao?
lòng , tôi không bằng một giúp việc.
Giờ thì tôi hiểu — tiền là đạo lý lớn nhất.
Tiền nằm tay ai, là chủ.
Tiền của tôi, một xu đừng mơ lấy được.
7
Hướng Nam chưa lấy được xu nào, Hướng Bắc mò đến tìm tôi.
Anh ta bạo lực hơn Hướng Nam — vừa gặp tôi đã giáng ngay một bạt tai:
“Hướng Anh, mày vô liêm sỉ đến thế sao? là mẹ mày! Mày sao có thể không tiền không sức?”
Má tôi rát buốt, tôi lập vung tay trả một cái:
“Anh lấy tư cách gì đánh tôi? Hướng Bắc, anh lấy gì ra tay với tôi?”
Anh ta đến độ giẫm chân tại chỗ:
“Vì là anh của mày!”
“! Chính vì anh là anh , nên tôi càng giận.
Không có anh nào đêm giao thừa gọi em gái mình là ‘góa phụ’.
không có anh nào ngày chỉ nghĩ tới tiền của em gái.”
Anh ta túm lấy tôi lôi , muốn để mẹ dạy dỗ tôi tận mặt.
Tôi không chống cự.
Mùng Một Tết, phòng bệnh, mẹ tôi mắng tôi xối xả:
“Hướng Anh, mày coi là mẹ mày không? Sao mày chẳng nghe lời nữa?
Nếu hôm qua mày chịu dọn dẹp nhà cửa, đã không bị ngã!
Chi phí điều trị này chẳng lẽ không do mày trả?
Chẳng lẽ không mày chăm sao?”
Tôi nhẹ nhàng kéo góc chăn của :
“Mẹ, mẹ nghĩ kỹ , có chính mẹ ném đĩa rau mặt con, dầu rớt xuống sàn không?
Mẹ, chuyện này là lỗi của con à? Mẹ tự nghĩ cho rõ.”
đến mức suýt nhào ra khỏi giường đánh tôi, nhưng tôi đã thẳng:
“Mẹ, từ hôm nay, con sẽ không xoay quanh mẹ nữa.
Con sẽ không nấu cơm, không giặt giũ, không lau nhà, sẽ không rửa chân, không đấm bóp, không xoa bóp cho mẹ nữa.
Con sẽ không nhắc mẹ uống thuốc hay đo huyết áp ba lần một ngày nữa.
Tám năm qua, những việc con đã đủ , giờ đến lượt anh và anh , mẹ có đúng không?”
“Đúng cái con khỉ!”
Hướng Bắc lập phản bác:
“ là mẹ, bọn mày là con gái, với anh là đàn ông, không tiện.”
“ anh thấy không tiện, nhưng anh có vợ.