Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Chúc cụ sống lâu trăm tuổi!”
cụ cười rạng rỡ, tuyên bố tại chỗ thành lập “Quỹ giáo dục chắt nội”.
Tôi ra ngoài rửa tay, vừa lại thì bị ba tiểu thư danh môn chặn đường.
Cô gái môi đỏ cầm ly champagne, mỉa mai:
“Phu nhân Cố quả là cao tay. Ly hôn xong dắt con lại, lên được vị trí chính thất.”
Tôi xoa bụng cười nhạt:
“Hai con rồi, cảm ơn quan tâm.”
“Cô tưởng sinh con là giữ được người đàn à?” – cô ta bước đến gần –
“Bạn gái của Cố Trầm ngày mai về nước rồi đấy.”
đó, giọng Cố Trầm vang lên sau lưng:
“Đang nói chuyện gì vui vậy?”
Môi đỏ lập tức đổi sắc mặt:
“Chúc mừng Cố tổng sắp đón quý tử…”
“Con gái.” – anh lạnh lùng chỉnh lại –
“Và tôi chỉ có một người , chính là vợ tôi hiện tại.”
Anh nắm tay tôi rời đi. Tôi đầu nhìn lại, ly champagne trong tay cô ta đã vỡ tan trên sàn.
Trên đường về, Đậu Đậu gục trên ghế trẻ em.
Cố Trầm đột ngột tấp xe vào lề.
“Chờ anh hai phút.”
Anh chạy vào tiệm thuốc 24h, lại thì đỏ rực.
Tôi liếc vào túi: là acid folic và sữa bầu.
“Nhà còn mấy cái này mà?”
Anh cúi đầu nói :
“Không phải mua cái này… Nhân viên bảo giai đoạn giữa thai kỳ có thể… ừm…”
Ánh đèn đường hắt vào trong xe, yết hầu anh động:
“… Em nói mấy tuần rồi nhỉ?”
Tôi véo tay anh:
“Tổng giám đốc Cố, con trai anh còn đang sau lưng kìa.”
Từ ghế sau vang lên nói mớ của Đậu Đậu:
“Em gái ngoan nha…”
Cố Trầm cười đến rung cả vai:
“ là trợ thủ thần thánh.”
Nửa tôi bị thai máy đánh thức, mở mắt đã thấy Cố Trầm dán vào bụng tôi thì thầm:
“Công chúa , là ba đây. Anh trai con quậy quá rồi, con đừng hành mẹ nữa nhé…”
Tôi dụi mắt:
“Nửa rồi, anh gì thế?”
Anh đỡ tôi dậy ngay:
“Em đói không? Anh hâm sẵn tổ yến rồi.”
nhà mới phát hiện đèn phòng khách sáng –
bà Cố đang đứng trong bếp cắt trái cây.
“Mẹ?” – Cố Trầm ngạc nhiên đứng ở cửa.
Bà Cố lúng túng đặt dao :
“Phụ nữ mang thai dễ đói vào ban …”
Bà vội cầm túi rời đi, bước có phần lúng túng.
Tôi nhìn đĩa trái cây gọt sẵn trên bệ bếp, sống mũi cay xè.
Lần này là xe phát nhanh, chở tới tận mười thùng hàng đồ sơ sinh.
Cố Trầm vừa khui thùng vừa ngán ngẩm nhìn đống đồ bé gái màu hồng:
“ nội mua hết đấy.” – anh rút ra một cái váy xoè –
“Xem ra cả nhà đều tin là con gái.”
Đậu Đậu phấn khích chui luôn vào váy:
“Con người mẫu cho em gái nha!”
Tôi chợt nhớ ra gì đó:
“Bạn gái của anh thật sự về nước à?”
Cố Trầm tay đang xé thùng cũng khựng lại:
“ gì có bạn gái ?”
“Tối cái cô kia nói…”
Anh lập tức móc điện thoại ra gọi:
“Chú Vương, điều tra xem ai tung tin bậy ở buổi tiệc tối .”
Ba phút sau, bà Cố gọi tới.
“Là mẹ thử phản ứng cô ta! Con gì gắt vậy!”
Cố Trầm bật loa ngoài để tôi cùng nghe:
“Mẹ mà còn bày trò nữa, con không cho gặp đứa thứ hai luôn.”
Đầu dây kia im lặng vài giây:
“… Mẹ hầm yến rồi, bảo người mang sang.”
Cúp máy xong, Cố Trầm kéo tôi vào lòng:
“Phu nhân Cố, giờ yên tâm chưa?”
Ánh nắng xuyên rèm mỏng, rọi lên cả căn phòng tràn ngập sắc hồng.
Lần này, không còn ai có thể phá vỡ hạnh phúc của chúng tôi nữa.
________________________________________
thứ của thai kỳ, bụng tôi đã nhô thấy rõ.
Cố Trầm bắt đầu mỗi ngày đều cầm bản kế hoạch kinh doanh ra đọc trước bụng tôi, gọi là “thai giáo kiểu CEO”.
Đậu Đậu cũng không chịu kém cạnh, ôm cuốn “Ba chú heo con” đọc cho “em gái” nghe.
“Tổng giám đốc Cố à,” – tôi vừa ăn nho vừa ngả người trên sofa –
“Lỡ sinh con trai thì sao?”
Anh không ngẩng đầu, đọc tiếp báo cáo:
“Vậy sinh tiếp đứa nữa.”
Tôi vớ lấy gối ôm ném vào anh:
“Anh tưởng tôi là thỏ đẻ chắc?!”
Anh bắt lấy gối, đột nhiên quỳ một gối trước mặt tôi:
“Thật ra anh đã lén đi triệt sản rồi.”
Tôi sặc luôn quả nho:
“ nào?!”
“Ngay sau tái hôn.” – anh hôn lên đầu ngón tay tôi –
“Hồ sơ sinh của em và Đậu Đậu… anh đọc một lần là ám ảnh cả .”
Nắng chiều hắt cửa kính, chiếu lên hàng mi đang khẽ run của anh.
siêu âm, bác sĩ cười:
“Bé con đạp khỏe ghê.”
Trên màn hình, một nhóc xíu đang đạp loạn xạ.
Cố Trầm nhìn chằm chằm, nuốt nước bọt:
“Là… con gái phải không ạ?”
Bác sĩ liếc anh:
“Luật cấm nói giới tính.”
Vừa ra khỏi phòng khám, anh gọi ngay cho viện trưởng.
phút sau, mắt anh đỏ hoe lại:
“Là con gái.”
Tôi nhéo anh:
“Anh vi phạm quy định đấy!”
Anh bế tôi xoay một vòng:
“Vừa mới tài trợ nguyên một toà nhà nhi đồng, anh phải có đặc quyền chứ.”
Cuối tuần, bữa cơm đình lại có “biến”.
Bà Cố hùng hồn thông báo:
“Bạn gái của Cố Trầm – Lâm Diên – ngày mai về nước, sẽ ghé thăm nhà.”
Rồi còn cố tình nói lớn:
“Giờ người ta là nghệ sĩ piano quốc tế rồi đấy!”
Cố Trầm đang cắt bò bít tết cho Đậu Đậu, bỏ luôn dao nĩa:
“Mẹ, mẹ có quên uống thuốc huyết áp không đấy?”
“ nội Lâm từng giúp đỡ nhà mình!” – bà phản bác.
Tôi đặt mạnh ly nước cam bàn, mặt bàn kính rung lên “keng” một .
Đậu Đậu lập tức giơ thìa nhắc nhở:
“Mẹ đừng giận, em gái sẽ sợ!”
Cả bàn ăn câm như hến.
Cố Trầm cố nhịn cười, nắm tay tôi xoa xoa:
“Bà xã giờ đánh nhau chắc cũng chẻ được cả trái sầu riêng.”
Ngày hôm sau, Lâm Diên thật sự xuất hiện.
Cô ta mặc váy trắng, vào nhà liền nở nụ cười dịu dàng:
“A Trầm, lâu rồi không gặp.”
Cố Trầm đang cúi buộc dây giày cho Đậu Đậu, chẳng buồn ngẩng đầu:
“Gọi Cố tổng, tôi không quen cô.”
Nụ cười của Lâm Diên đóng băng tại chỗ, rồi sang nhìn tôi:
“Chị là Khương tiểu thư không? Nghe nói cô…”
“Phu nhân Cố.” – tôi đặt tay lên bụng –
“Đang mang thai lần hai.”
Đậu Đậu ngờ ôm tôi:
“Mẹ ơi, em gái đạp con!”
Mặt Lâm Diên xanh mét rồi trắng bệch, cáo từ trong chưa đầy mười phút.
Bà Cố đuổi tiễn khách, lại thì thở dài thườn thượt:
“Các con à…”
Cố Trầm mở app ngân hàng, đưa màn hình cho bà xem:
“Con vừa triệu cho quỹ của nội Lâm. Vậy là trả ân tình rồi chứ?”
Tối, tắm xong, tôi phát hiện vết rạn bụng bắt đầu xuất hiện.
Cố Trầm cầm kem dưỡng bước vào, nhất định đòi tự tay thoa cho tôi.
Ngón tay anh ấm áp, cẩn thận tránh phần rốn:
“Bà xã, em đẹp lắm.”
Tôi soi gương nhăn mặt:
“Em như trái dưa hấu biết đi.”
Anh ngờ cúi đầu, hôn lên mấy vết rạn:
“Đây là huy chương của em.”
Đậu Đậu ôm gối đứng ngoài cửa:
“Ba ơi, con cũng muốn hôn em gái!”
Cố Trầm bế con lên, đặt lên bụng tôi:
“ thôi, đừng đè mẹ.”
Đậu Đậu chu môi lại gần:
“Em ơi, anh hát ‘Twinkle Twinkle’ cho em nha…”
thai được bảy , Cố Trầm đột nhiên sắm cả bộ thiết bị sinh tại nhà.
“ quá rồi đó!” – tôi nhìn căn phòng biến thành “trạm y tế mini”.
Anh đang test máy đo tim thai:
“Tập trước, đỡ luống cuống.”
Nửa , tôi bị chuột rút, giật mình tỉnh dậy thì thấy Cố Trầm đang ngồi xoa cho tôi.
Ánh trăng đổ rèm, ánh mắt anh rõ ràng sáng như ban ngày
“Chưa hả?”
“Không được.” – giọng Cố Trầm khàn đặc –
“Anh sợ em sinh ngờ.”
Tôi dở khóc dở cười:
“Đứa thứ hai thường đẻ nhanh hơn, anh nên sợ không kịp đưa em vào viện ấy.”
Mặt anh lập tức tái mét.
Sáng hôm sau, anh trực tiếp thuê bác sĩ sản khoa đến ở cùng.
Lâm Duyệt đến chơi, suýt té thấy cảnh tượng trước mắt:
“Cố Trầm điên rồi chắc?”
Tôi nằm trên chiếc giường chăm sóc đặt riêng, vừa ăn yến vừa nhàn nhã:
“Anh ấy bảo là biện pháp “kiểm soát rủi ro”.”
“Được đấy,” – Lâm Duyệt đảo mắt –
“Tổng tài Lạnh lùng nào giờ thành chồng quốc dân.”
Cố Trầm bưng dĩa trái cây vào :
“Dạo này Chu Dư Bạch đang ở châu Phi đào mỏ, có cần anh điều chuyên cơ đón về?”
Lâm Duyệt lập tức vồ tới đuổi đánh, tôi nhìn hai người họ giỡn như trẻ con mà cười đến đau bụng.
Đột nhiên, một cơn đau dữ dội ập tới.
“Cố Trầm…” – tôi túm chặt drap giường –
“Hình như… em vỡ ối rồi.”
Cả biệt thự lập tức náo loạn như có cháy.
Trên xe cấp cứu, tay Cố Trầm run như cầy sấy, nắm tay tôi chặt tới mức phát run:
“Thở nào, hít thở anh… đừng sợ, vợ ơi…”
Tôi đau đến mức cấu anh tím bầm:
“Câm miệng!”
Tới bệnh viện, bác sĩ kiểm tra xong cau mày:
“Cổ tử cung mở quá nhanh, không kịp gây tê rồi.”
Cố Trầm đỏ mắt:
“Vậy khỏi đẻ nữa! Mổ luôn đi!”
“Cố Trầm!” – tôi túm cổ áo anh gầm lên –
“Anh tỉnh táo chút được không?!”
Một cơn co thắt khác kéo đến khiến mắt tôi tối sầm.
Trong cơn mơ hồ, tôi nghe thấy anh gào khản giọng ngoài phòng sinh:
“Bác sĩ! Cứu vợ tôi! Giữ vợ, nhất định phải giữ vợ!”
Cuối cùng, y tá cũng không chịu nổi, đuổi thẳng anh ra ngoài.
Trong phòng sinh, tôi nghe anh la hét ngoài kia mà tự dưng có thêm sức mạnh.
Lần rặn thứ ba, một khóc trong trẻo vang lên.
“Chúc mừng, bé gái khỏe mạnh!” – bác sĩ đặt cô bé còn nhăn nheo lên ngực tôi.
Cửa phòng bị đẩy tung.
Cố Trầm lao vào suýt vấp, nhào tới hôn lên trán tôi, rồi hôn con gái, cuối cùng gục mặt vào hõm cổ tôi –
Tôi cảm nhận được giọt nước nóng hổi thấm ướt cổ áo.
“Vợ ơi…” – anh nghẹn ngào –
“Chúng ta đừng sinh thêm nữa.”
Ngoài khung cửa, bình minh rạng rỡ chiếu sáng cả đình bốn người.
Lần này, thật sự viên mãn.
Cố Trầm đặt tên con gái là Cố Niệm Vãn.
Chữ mực trên giấy khai sinh còn chưa khô, anh đã chụp hình đăng lên story:
【Tiểu tình nhân của tôi chính thức ra mắt.】
Ảnh là bé sơ sinh nằm cạnh giường bệnh.
Lâm Duyệt bình luận dưới bài:
【Cố tổng bị hack tài khoản rồi à?】
Ba phút sau, Cố Trầm lại đăng thêm dòng:
【Cảm ơn bà xã @Khương Vãn đã cho anh nếp tẻ.】
Tôi nằm trên giường, cười đến mức đau cả vết mổ.
Trong ở cữ, Cố Trầm hẳn văn phòng về phòng .
Sáng nào cũng họp online. Các giám đốc lên hình thì phía sau là trẻ con khóc với tôi rít lên “ thôi!”
Một lần, giám đốc tài chính đang trình bày số liệu, thì Niệm Niệm gào khóc inh ỏi.
Cố Trầm mặt không đổi sắc:
“Tạm dừng. Con gái tôi đói rồi.”
Toàn bộ màn hình đều thấy tổng giám đốc pha sữa, thay bỉm, rồi đưa bình sữa cho tôi:
“Bà xã, vừa ấm rồi đấy.”
Hôm sau, toàn công ty nhận được một email:
《Cẩm Nang Chăm Sóc Trẻ Sơ Sinh》
Đậu Đậu mê tít em gái.
Tan học về là rửa tay, chạy thẳng đến nựng em.
“Mẹ ơi…” – bé ghé bên nôi, thì thầm –
“Sao em gái giống khỉ vậy?”
Cố Trầm đang bóp phù nề cho tôi, bật cười:
“Con hồi còn giống hơn.”
Tôi đá anh:
“Nói bậy! Đậu Đậu sinh ra đã xinh rồi.”
Anh hôn lên tôi:
“Giống em.”
Ánh nắng hắt rèm cửa. Niệm Niệm trong nôi bỗng nhoẻn miệng cười.
Tiệc đầy , nhà họ Cố đãi 30 bàn.
Tôi mặc sườn xám đặt may riêng, bế Niệm Niệm nhận lời chúc từ khách khứa.
cụ nhà họ Cố cười đến không ngậm miệng, trao ngay ngọc bội truyền cho chắt gái.
Bà Cố bế Đậu Đậu tiếp khách, mắt thì cứ liếc nhìn sang tôi.
Cố Trầm ghé tôi nói :
“Đi đi. Mẹ muốn bế Niệm Niệm mà ngại mở lời.”
Tôi đưa con sang.
Bà Cố run tay đón lấy, nghẹn ngào:
“Mắt nó giống y hệt Vãn Vãn…”
Đây là lần đầu tiên bà gọi tôi là Vãn Vãn.
Giữa tiệc, không thấy Cố Trầm đâu.
Tìm khắp vườn hoa mới thấy anh trốn sau hòn non bộ gọi điện:
“Phải toàn màu hồng… ừ, thêm cả ngựa xoay…”
Tôi lặng lẽ tới gần:
“Tổng giám đốc Cố đặt quà cho “tiểu tình nhân” nào vậy?”
Anh hoảng hồn rơi cả điện thoại, lập tức kéo tôi vào lòng:
“Quà sinh nhật 1 tuổi cho Niệm Niệm… bản sao lâu đài Disney.”
“Mới đầy mà.”
“Chuẩn bị sớm,” – anh nghiêm túc –
“Con gái Cố Trầm, phải có những gì tốt nhất.”
Gió nhè thổi. Anh cúi đầu hôn lên trán tôi:
“Cảm ơn em, đã cho anh một đình.”
Khuya hôm đó về nhà, hai nhóc say.
Cố Trầm nhất quyết đòi gội đầu cho tôi.
Anh gội rất nhàng, như nâng niu báu vật.
Bọt xà phòng trôi dọc tóc, anh đột nhiên thì thầm:
“Anh mua lại căn nhà ở B thị rồi.”
Tôi khựng lại – đó là nơi chúng tôi từng sống sau hôn nhân.
“Anh cải tạo lại thành phòng kỷ niệm,” – anh vừa xả nước vừa cười –
“Từng món đồ từ ngày quen em, đều giữ lại.”
Tôi xoay người ôm anh, mái tóc ướt nhẹp dính lên áo sơ mi:
“Cố Trầm, em từng nói em anh chưa?”
Anh khựng lại hai giây, rồi bế thốc tôi ra khỏi phòng tắm:
“Nói lại lần nữa!”
“Em anh.”
“ chưa .”
Cố Trầm đặt tôi ngồi trước bàn trang điểm, rút thỏi son ra viết lên gương:
“Khương Vãn Cố Trầm – 2023.10.15”
Anh cúi cắn vành tôi, giọng trầm khàn:
“Mỗi ngày nói một lần. Anh sẽ viết đầy cả bức tường.”
Mùa xuân sau, Cố Trầm ngờ tuyên bố:
“Chúng ta phải đi hưởng tuần trăng mật bù.”
Trên chuyên cơ riêng, tôi ôm Niệm Niệm cho bú, Đậu Đậu dán mặt vào cửa sổ ngắm mây.
Tiếp viên mang nước tới Cố Trầm đang lóng ngóng pha sữa.
Tôi nín cười:
“Tổng giám đốc Cố, hình tượng bá tổng của anh sụp rồi.”
Anh lườm tôi, bàn tay còn dính bột sữa bẹo má:
“Cũng tại em cả đấy.”
Hạ cánh ở Maldives, biển xanh cát trắng đẹp như mơ.
Cố Trầm một tay bế con gái, một tay dắt con trai, ngờ quỳ một gối trên bãi cát:
“Khương Vãn, lấy anh thêm một lần nữa nhé.”
Niệm Niệm trong tay anh bật cười khúc khích, bàn tay xíu đập lên mặt ba.
Đậu Đậu học , rút ra một chiếc nhẫn Lego:
“Mẹ gả cho ba nha!”
Hoàng hôn buông , bóng bốn người kéo dài trên cát, dài đến mức che phủ cả quãng đời còn lại.
Hôm về nước, Cố Trầm bí mật bịt mắt tôi.
mở mắt, tôi đang đứng trước trung tâm giáo dục sớm B thị – nơi ba trước Đậu Đậu từng điền nhầm người liên hệ khẩn cấp.
Tôi nghẹn giọng:
“Anh dẫn em đến đây để ôn lại ký ức đau thương à?”
Anh không nói gì, chỉ nắm tay hai con dẫn vào trong.
Nhân viên nhanh chóng bước ra:
“Cố tiên sinh, mọi thứ đã chuẩn bị xong cầu.”
Bên trong lớp học, cả bức tường dán kín ảnh đình –
Từ lần đầu Đậu Đậu tập bò, đến lễ đầy của Niệm Niệm,
Từ ngày hai vợ chồng tái hôn đến những chuyến du lịch bốn người.
Ở chính giữa là tấm ảnh đình lớn, bên dưới viết dòng chữ:
“Cảm ơn sai lầm, để thành toàn điều đắn.”
Cố Trầm vòng tay ôm tôi từ phía sau, thì thầm bên :
“Khương Vãn, lần này đến lượt anh đuổi em cả đời.”
Ngoài cửa sổ, hoa anh đào bay bay, hai đứa trẻ đang chơi đùa trên tấm thảm mềm.
Trong khung cảnh ấy, tôi bỗng hiểu ra —
Tình đẹp nhất chưa bao giờ là không tì vết,
mà là sau tất cả phong ba, chọn nắm chặt tay nhau.
[ Hết ]