Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

“Nhưng phụ nữ mà, vẫn nên có một công việc đàng hoàng. Không thì dễ tách rời khỏi xã hội, tư tưởng cũng khó theo kịp.”

Lời này, ngoài mặt là nói tôi, trong bụng là dìm tôi để nâng bản thân lên.

Tôi còn kịp mở miệng, Giang Tầm đã lên tiếng.

“Bác sĩ Lâm, riêng của tôi, hình như không cần đánh giá.”

Giọng anh lạnh băng, bàn tay đang nghiên cứu Ultraman cũng dừng lại.

Mặt Lâm Phi Phi lập tức đỏ bừng.

“Tôi… tôi không có ý đó, tôi chỉ là thấy…”

thấy thế nào không quan trọng.” Giang Tầm cắt ngang.

không có việc gì, có thể về .”

Đó là đang thẳng thừng đuổi .

Sắc mặt Lâm Phi Phi lúc xanh lúc trắng, khó coi đến cực điểm.

ta trừng mắt nhìn tôi một cái thật mạnh, như thể tôi là tai họa hồng thủy.

ta hất mạnh chiếc túi Hermès trong tay, giày cao gót cộc cộc cộc giẫm vang khắp hành lang.

Cửa bị ta đóng sầm một tiếng rung cả khung.

, trong chỉ còn lại ba người: tôi, Giang Tầm và Đậu Đậu.

Giang Tầm vẫn đang loay hoay sửa con Ultraman.

Tôi nhìn gương mặt nghiêng tập trung của anh ta, cơn giận trong càng bốc cao ngùn ngụt.

“Giang Tầm.” Tôi thẳng cả họ tên.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

“Anh đang cố tỏ ra người tốt à?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, gằn từng chữ, “Năm năm , anh vứt tôi đi như vứt rác. Giờ anh dắt theo một người phụ nữ khác, đến tận tôi, lên mặt với cuộc sống tại của tôi. Anh tư cách gì?”

“Anh tưởng bỏ ra tiền thuốc, mua cho con tôi một món đồ chơi là có thể bù đắp được năm năm bỏ mặc hay ?”

“Anh đúng là một thằng hèn! Một gã đàn ông vô trách nhiệm!”

Tôi trút hết tất cả những bức bối, tổn thương, oán giận tích tụ suốt năm năm trời ra một lúc.

Giang Tầm không phản bác.

Anh chỉ im lặng nhìn tôi, để mặc tôi mắng.

Đợi tôi mắng xong, anh mới từ từ đứng dậy.

Anh đi về phía tôi, đối diện với ánh mắt tôi, giọng khàn khàn.

“Phương Niệm… xin em.”

06

Xin ?

Ba chữ đó từ miệng anh thốt ra, nhẹ hẫng như một cánh lông vũ.

Nhưng rơi vào tim tôi, lại nặng như ngàn cân.

Tôi đã đợi năm năm… không phải để chờ một “xin ” rẻ rúng thế này.

“Tôi không cần lời xin của anh.” Tôi nghiêng đầu, tránh ánh mắt anh. “Anh đi đi, sau này đừng đến nữa.”

“Mẹ ơi, mẹ đừng đuổi chú ấy.”

Đậu Đậu kéo vạt áo tôi, nhỏ giọng nói.

“Chú còn sửa xong Ultraman cho con mà.”

Tôi nhìn gương mặt Đậu Đậu – khuôn mặt quá giống Giang Tầm – mềm nhũn.

Tôi ngồi xuống, xoa đầu thằng bé.

“Đậu Đậu ngoan, chú ấy bận lắm, còn phải đi cứu người nữa mà.”

Giang Tầm vẫn đi.

Anh đưa cánh tay gãy của Ultraman cho tôi.

“Cái chốt trong này gãy rồi, phải dán lại bằng keo chuyên dụng. mình có không?”

Giọng anh bình tĩnh như thể mấy phút chẳng hề có cuộc cãi vã nào.

Tôi chẳng buồn để tâm đến anh nữa.

Nhưng Đậu Đậu lại nhìn tôi hy vọng.

Tôi đành nghiến răng, lạnh lùng nhả ra hai chữ: “Trong tủ.”

Giang Tầm tự đi keo, rồi ngồi lên chiếc ghế con, cẩn thận dán lại cánh tay cho Ultraman.

Từng động tác đều rất tỉ mỉ, chuyên chú, giống như đang thực một ca mổ phức tạp.

Đậu Đậu ngồi xổm bên cạnh, hai tay chống cằm, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn anh.

Khung cảnh ấy… yên bình đến chói mắt.

Tôi nhìn một lúc, sống mũi bắt đầu cay xè.

năm năm chúng tôi không chia tay, có lẽ cuộc sống tại của tôi chính là như vậy.

Anh tan ca về , tôi nấu cơm sẵn, Đậu Đậu ríu rít bám anh đòi chơi.

Yên ấm, giản dị, và đủ .

Nhưng… trên đời làm gì có chữ “”.

Tôi xoay người vào bếp, tự rót cho mình một ly nước lạnh.

Dòng nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, giúp tôi lại lý trí.

Tôi dựa vào khung cửa bếp, lặng lẽ nhìn hai cha con trong phòng .

“Chú giỏi quá.” Đậu Đậu nói bằng giọng thật .

“Cũng tàm tạm.” Trong giọng Giang Tầm thấp thoáng một nụ .

“Chú là Ultraman hả?”

“Không phải.”

“Vậy chú sửa được Ultraman?”

“Vì… chú cũng làm anh hùng.” Giang Tầm đáp.

Tôi nghe đến đó, cổ họng như bị cái gì chặn lại.

Anh làm anh hùng.

Nhưng trong cuộc đời tôi, anh lại là kẻ đào ngũ.

, Ultraman cũng được sửa xong.

Giang Tầm đưa lại cho Đậu Đậu.

Thằng bé vui sướng nhảy cẫng lên, ôm cổ Giang Tầm, chụt một cái lên má anh.

“Cảm ơn chú!”

Giang Tầm rõ ràng giật mình.

Anh vẫn quen với kiểu thân mật này.

Anh xoa đầu Đậu Đậu, rồi đứng dậy.

“Anh phải đi rồi.” Anh nói với tôi.

Tôi không đáp.

Anh đi đến cửa, thay giày, tay đặt lên nắm cửa, nhưng không mở ngay.

Anh xoay người lại, nhìn tôi.

“Phương Niệm… năm đó, không giống như em nghĩ.”

Tôi nhếch môi lạnh: “Vậy nó giống cái gì?”

hôm đó…” Anh dừng lại như đang cân nhắc từng từ, “Mẹ anh đến tìm. Bà ấy đưa cho anh một tấm séc… và một bản kết quả khám thai của em.”

Tim tôi lập tức trĩu xuống.

Mẹ anh?

Đúng, là bà mẹ chồng cũ cao cao tại thượng của tôi.

“Bà nói… cái thai đó không phải của anh.”

Giọng Giang Tầm rất nhẹ, nhưng từng chữ như một con dao, thế cắm thẳng vào tim tôi.

Toàn thân tôi lạnh ngắt.

Thì ra là như vậy.

tôi cũng .

Năm năm , tôi phát mình mang thai, cho anh một bất ngờ.

Nhưng ấy thế nào cũng không liên lạc được.

Hôm sau, anh xuất , mở miệng đòi ly hôn.

Tôi hỏi lý do, anh không nói.

Tôi tưởng anh không yêu tôi nữa, tưởng anh chán rồi.

Tôi tuyệt vọng, tổn thương, và kiêu hãnh đến mức không hỏi thêm gì nữa.

Tôi rời khỏi thành phố, một mình sinh ra Đậu Đậu.

Tôi ngỡ, kết thúc của chúng tôi là vì hết yêu.

Không ngờ đằng sau còn có một màn kịch cẩu huyết như thế.

“Anh tin à?” Tôi nhìn anh, giọng run rẩy. “Giang Tầm, bảy năm bên , chỉ vì một nói, một tờ giấy khám thai chẳng biết từ đâu ra, anh đã tuyên án tử cho tôi và con?”

“Anh…” Anh há miệng, nhưng không nói được gì.

“Tại anh không hỏi tôi?” Tôi bước đến gần từng bước một. “Dù chỉ hỏi một thôi, mọi đã không thành ra thế này!”

đó anh có cho em, cả , nhưng em tắt máy.” Anh nói.

Tôi khựng lại.

đó…

Đúng rồi, hôm đó điện thoại tôi hết pin, tự động tắt nguồn.

Sáng hôm sau tôi sạc pin, nhận được tin nhắn hẹn gặp của anh.

Và rồi — là ly hôn.

Một lần tắt máy. Một lầm.

Chúng tôi đã đánh mất suốt năm năm trời.

Thật nực .

Tôi nhìn anh, bỗng bật .

đến nỗi nước mắt trào ra.

Năm năm qua, tôi đã trải qua những gì?

Tôi như một con ngốc, oán hận anh suốt năm năm.

Thì ra — anh cũng là một kẻ ngốc.

07

Hôm đó, Giang Tầm rời đi như thế nào, tôi không nhớ rõ nữa.

Tôi chỉ nhớ, sau anh nói đó, cả thế giới bỗng chốc im lặng.

Không biết Đậu Đậu đã về phòng từ lúc nào, trong phòng chỉ còn lại tôi và anh.

Chúng tôi ngồi đối diện , không ai nói một lời.

Một lầm to lớn, như tảng băng ngăn cách, lặng lẽ chắn giữa hai người.

Năm năm—

Đủ dài để biển hóa nương dâu.

Đủ dài để hai kẻ từng yêu say đắm, trở thành hai người xa lạ quen thuộc nhất.

Anh nói, sau đó từng đi tìm tôi.

Anh quay lại căn trọ cũ chúng tôi từng ở, chủ nói tôi đã dọn đi từ lâu.

Anh về quê tôi, hàng xóm bảo sau ba mẹ tôi mất, tôi từng quay lại.

như thế, anh mất hoàn toàn liên lạc với tôi.

Tôi lắng nghe mà không gợn sóng.

Tình cảm đến muộn, còn rẻ hơn cỏ dại.

năm đó, anh chịu tin tôi thêm một — dù chỉ là một thôi.

anh có thể chạy đến mặt tôi, chất vấn tôi một , thay vì chọn cách im lặng và rút lui.

Có lẽ, chúng tôi đã không đi đến bước đường này.

Nhưng trên đời, thứ vô dụng nhất chính là chữ “”.

, anh nhìn tôi, nói:

“Phương Niệm, để anh chăm sóc hai mẹ con em, được không?”

Tôi nhìn anh, chậm rãi lắc đầu.

“Giang Tầm, cũ… không thể quay lại được nữa rồi.”

Tôi đẩy anh ra khỏi cửa, rồi đóng cửa lại.

Tôi tựa lưng vào cánh cửa, cả người trượt xuống, ngồi phệt trên sàn lạnh.

Nước mắt không thể kiềm chế, thi trào ra.

Tôi không khóc vì mối tình đã qua.

Tôi khóc… cho bảy năm thanh xuân đã chết.

Cho năm năm một mình cắn răng chịu đựng, một mình vượt qua ngày tháng.

Tôi khóc… vì Đậu Đậu – con trai tôi, từ lúc sinh ra đến giờ, một lần được hưởng trọn vẹn tình yêu thương của cha ruột.

Những thứ này—

Không phải chỉ bằng một “xin ”, hay một cái là “ lầm”, là có thể bù đắp được.

đó, tôi trằn trọc không ngủ được.

Mọi năm xưa, như cuốn phim tua lại trong đầu tôi, hết lần này đến lần khác.

Tôi nhớ đến mẹ anh—người đàn bà luôn mặc sườn xám, nói lúc nào cũng hơi ngẩng cằm kiêu ngạo.

Ngay từ đầu, bà ta đã không ưa tôi.

Trong mắt bà, tôi chỉ là một con nhóc từ thị trấn nhỏ chui ra, không xứng với cậu con trai bác sĩ tiền đồ của bà.

Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng—

Chỉ cần tôi và Giang Tầm yêu đủ nhiều, chúng tôi có thể vượt qua mọi thứ.

Giờ nghĩ lại, tôi thật nực .

Sáng hôm sau, tôi dậy với hai quầng thâm rõ như gấu trúc.

Đậu Đậu đã tự mặc đồ chỉnh tề, đang nghịch Ultraman trong phòng .

“Mẹ ơi, mắt mẹ sưng như quả óc chó thế?”

“Mẹ bị muỗi đốt.” Tôi bịa đại.

“Ồ.” Đậu Đậu tin ngay. “Thế hôm nay chú còn tới không? Chú hứa đưa con đi công viên mà.”

Tim tôi lại đau một nhịp.

Chỉ vài ngày, mà Giang Tầm đã dễ dàng chiếm được tin của con trai tôi.

“Chú… không tới đâu.”

Mặt Đậu Đậu lập tức xị xuống.

“Tại vậy ạ?”

“Chú bận lắm.”

“Ồ…”

Thằng bé ôm chặt Ultraman, không nói nữa.

Tôi nhìn gương mặt thất vọng của con, trong rối như tơ vò.

Phải chăng… tôi quá ích kỷ?

Chỉ vì thù hận cá nhân, tôi đã tước đi quyền được có cha của Đậu Đậu?

Nhưng nghĩ đến việc phải bắt đầu lại với Giang Tầm, tôi lại thấy nghẹt thở.

Không chỉ là khoảng cách của năm năm và một lầm—

Mà còn là người mẹ chồng luôn đứng phía sau thao túng tất cả.

Tôi không lặp lại những tháng ngày sống thấp thỏm, phải nhìn sắc mặt người khác nữa.

Cả ngày hôm đó, tôi như người mất hồn.

Đi thu tiền thuê mà suýt nhầm sổ.

Nấu cơm cho Đậu Đậu, lỡ bỏ nhầm đường thành muối.

Tối đến, tôi trằn trọc mãi không thể chợp mắt.

Không ma xui quỷ khiến thế nào, tôi bật dậy, đi thẳng ra phòng .

Tôi mở nắp thùng rác.

Lôi ra tấm danh thiếp mà tôi đã vò nát hôm nọ.

Tôi cẩn thận gỡ từng nếp gấp, vuốt thẳng nó ra.

Chữ đã hơi nhòe đi.

Giang Tầm.

Bệnh viện Nhất Thành phố – Khoa Nhi – Bác sĩ điều trị chính.

Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số điện thoại phía dưới, do dự rất lâu.

, tôi vẫn cầm điện thoại lên, ấn từng con số.

Tim đập loạn xạ máy bắt đầu đổ chuông.

Chuông reo rất lâu, không ai bắt máy.

Tôi nghĩ, chắc anh sẽ không nghe… Định cúp rồi thì—

“Alô?”

Là giọng của Giang Tầm, nghe mệt mỏi, phía sau còn vang tiếng máy móc y tế tít tít.

Chắc anh vẫn còn đang ở bệnh viện.

“Là em.” Tôi lên tiếng, giọng hơi khô khốc.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Phương Niệm?”

Giọng anh lập tức tỉnh táo hẳn.

“Ừ.”

“Đậu Đậu bị à?” Giọng anh căng thẳng rõ rệt.

“Không… thằng bé vẫn khỏe.” Tôi nói, “Chỉ là… nó đi công viên.”

Vừa nói xong, tôi đã hối hận.

Tôi… con ra làm cái cớ.

Thật chẳng ra gì.

Lại một khoảng lặng nữa.

Một lúc lâu sau, tôi mới nghe anh nói:

“Được. Mai anh nghỉ. Để anh đưa hai mẹ con đi.”

Giọng anh mang theo sự vui mừng không giấu nổi.

08

Hôm sau, Giang Tầm đến rất sớm.

Tôi vừa mặc đồ xong cho Đậu Đậu thì chuông cửa đã vang lên.

Mở cửa ra, thấy anh đang đứng đó, trên tay xách theo đủ thứ.

Có bánh kem dâu Đậu Đậu thích nhất, bộ LEGO đời mới nhất, và… một ly sữa đậu nành nóng dành cho tôi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương