Chúng Ta Chưa Từng Quên Nhau

Chúng Ta Chưa Từng Quên Nhau

Hoàn thành
6 Chương
31

Giới thiệu truyện

“Nhóc Du Du! Trả điện thoại lại cho dì ngay!”

Tôi nhón chân rượt theo cô cháu gái hai tuổi đang cầm điện thoại của tôi chạy loạn khắp phòng khách. Con nhóc này không biết đã lén lấy điện thoại từ lúc nào, giờ thì cứ cười khúc khích như một con mèo ăn vụng được cá.

“Bảo… bảo…”

Đôi tay mũm mĩm của con bé cứ chọt lung tung lên màn hình. Tôi chỉ biết trơ mắt nhìn màn hình khóa bị bấm loạn xạ… và rồi — bị mở khóa thành công.

“Xong đời rồi.”

Anh trai tôi thò đầu ra từ bếp, vẻ mặt như sắp khóc:

“Lần trước nó mở điện thoại của anh, gửi cho sếp anh ba chục cái icon đầu gấu trúc đấy!”