Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Rồi có ngày ta hút sạch tinh khí của ngươi.

Giang Triều Khuê sống đến từng ấy tuổi, e là lần bị ghét bỏ giữ lễ nghi quá mực. Trước giờ chủ mẫu vẫn hay nói, đó là phượng mệnh, là phong của một mẫu nghi thiên .

Thế nhưng, có bao nhiêu Hoàng … lại bại dưới tay yêu phi?

Chẳng để ta nghĩ thêm, Phó Kiều cứ nằng nặc bắt ta mặc lại bộ giá y kia, đội hoa quan lên .

Hắn nói nếu không tận tay tháo ra thì chẳng còn gì thú vị.

Ta không chịu, đang nằm yên ổn, chẳng muốn tốn sức giày vò, mà vẫn bị hắn quấn người lẫn chăn, vác tới trước gương đồng.

Đành phải thỏa hiệp.

nay là ngày đặc biệt.” Phó Kiều dựa bên cạnh nhìn ta vẽ hoa điệp giữa chân mày.

“Thế à?”

“Từ nay, chúng ta không còn là vụng trộm ,” hắn nghĩ một hồi, lại bổ sung, “đã có thể quang minh chính đại hoan ái giữa ban ngày.”

Dù ta đã quen mấy câu ngang tàng của hắn, vẫn không nhịn được run tay, phá hỏng cánh hoa sen cuối cùng.

Hắn lại không đợi ta xóa rồi vẽ lại, trong lúc cởi đồ, mấy cây trâm, hộp phấn, son môi trên bàn trang điểm bị hất tung tóe, rơi lách cách đầy đất.

Chỉ còn lại lớp áo lót, ta chợt nghĩ tới một chuyện – giống như bị quỷ ám.

Tối qua kết thúc, An Tiêu sợ ta lạnh, nhất quyết làm ấm áo lót rồi mới cho ta mặc.

Trời xuân còn rét, sự ấm áp ấy, khó lòng quên được.

Chỉ trong một thoáng thất thần, Phó Kiều đã nhận ra.

Hắn nhạy bén hỏi: “Giang Tử Phù, ngươi đang nghĩ gì?”

“Đang nghĩ nếu ngày mai tử phi trách ta thì phải làm sao,” ta mềm mại quấn lấy hắn, “dù gì giờ ta cũng chỉ là tiểu lương đệ thân phận thấp hèn, lời nói chẳng ai nghe.”

chẳng phải nên hết lòng lấy lòng ta, cầu ta che chở cho sao?”

“Điện dạy chí phải.”

Một lần lần còn lấy lời gạt qua được, nhưng lâu dần không khéo hắn nghi.

Người như ta, không nên không tỉnh táo.

Trời sáng hẳn ta đã muốn dậy, Phó Kiều đè ta xuống hỏi định đi đâu.

Tiểu lương đệ, đương nhiên phải đến vấn an tử phi rồi.

Ta biết mình có thể mượn danh Phó Kiều để không phải dậy sớm, nhưng đây là lần tiên trong đời ta chiến thắng được Giang Triều Khuê — làm sao có thể vắng mặt?

Ta ăn vận lộng lẫy, siết thắt lưng buộc lấy vòng eo mảnh mai.

Phong tình duyên dáng, uyển chuyển yêu kiều.

Giang Triều Khuê vẫn ăn mặc như một người đoan chính đứng đắn.

Hành lễ xong, được ban chỗ ngồi.

Ta gọi nàng là “ ”, ta nói: “ à, không ngờ sau khi thành thân chúng ta vẫn là , duyên phận khéo kỳ lạ.”

“Đúng , một nhà cùng đỡ đần nhau, nhất định làm rạng danh tổ tông.” Nàng mặt mày tràn ngập kỳ vọng.

Quả là… khí chất của một Hoàng .

Trước bộ mặt tiểu nhân của một tiểu thiếp, chẳng phải nên rộng lượng bao dung như thế sao?

Nhưng ta lại cố tình thích phá nát những người quá hoàn hảo như nàng.

Chỉ nàng quá tốt, ta trông chẳng khác gì chuột chui ra từ cống rãnh.

Ta muốn hủy hoại nàng.

Giống như từng trộm trang sức của chủ mẫu, từng bẻ gãy tẩu thuốc cha ta, ta muốn phá hủy nàng như thế.

Chỉ cần Phó Kiều chịu lưu lại cung của nàng một đêm, thì đêm sau, ta nhất định bộc phát bản tính hiếu thắng, mê hoặc hắn đến cùng cực.

Nhiều khi hắn mệt đến mức chẳng muốn đi thượng triều, bị Hoàng thượng khiển trách, về sau cũng ngại lui tới cung Giang Triều Khuê.

sợ Giang gia mất mặt gái đích thị bị lạnh nhạt, hắn thường hay tới cung nàng dùng bữa, rồi quay về chỗ ta nghỉ ngơi.

Đám nhân trong Đông cung gọi hiện tượng đó là: Ăn Đông Tây.

Thực ra ta thấy như chỉ càng nàng mất mặt .

Nhưng ta lại rất thích.

Những ngày được sủng mà kiêu, sự vô cùng sung sướng.

Khi ấy ở Đông cung, ta đi đâu cũng vênh váo ngang ngược.

Đi một thời gian… cũng thấy chán rồi.

nơi này, rốt cuộc… vẫn quá nhỏ.

Ta – một nữ tử xuất giá đã lén vụng trộm phu, chẳng quen nổi cuộc sống gò bó như chim trong lồng thế này.

Ra ngoài đường đường chính chính thì lại phải kéo theo một đám bà vú, nha hoàn kè kè bên, là vô vị đến cực điểm.

May mà ta phát hiện có một đoạn tường sau viện xây thấp, lâu ngày hư hại được sửa, chỉ cần trèo qua, đi thêm một đoạn là đến phố chợ nhộn nhịp.

Từ đó, trời cao mặc chim bay.

Ta bắt những chuyến du ngoạn ngoài cung đầy vui vẻ – muốn đi là đi.

Chỉ là… quá đắc ý mà họa.

đó, ta xách túi bánh quế hoa vừa đáp xuống đất từ bức tường thì kịp đứng vững đã thấy Phó Kiều và Giang Triều Khuê đang đi dạo hoa viên Hoàng nương nương.

Bên trong tường cỏ dại um tùm, chẳng có chỗ trốn được.

Ta và túi bánh của mình đều cứng đờ.

Ngay lúc ấy, Giang Triều Khuê bất ngờ chạy tới giật lấy túi bánh trong tay ta, trách móc dịu dàng: “Đã bảo là không ăn mà sao còn đi mua?”

“Ta…”

Nàng quay lại mỉm cười áy náy Hoàng : “Thần thiếp có một , từ bé đã hay lang thang khắp nơi, nhưng ít ra vẫn nhớ thần thiếp thích điểm tâm của Xuân Nê Phường, nương nương chê cười rồi. Về sau thần thiếp nghiêm khắc dạy dỗ, sửa lại tính tình cho ấy.”

đợi Hoàng kịp nói gì, nàng đã quay mặt sang quát ta: “Còn không mau về cung suy ngẫm?”

Ta hành lễ xong liền cắm chạy trối chết.

Trời ơi, lại bị hình tượng hiền huệ của nàng đè bẹp rồi! Ta giận phát điên.

Càng giận là túi bánh quế hoa vẫn còn nằm trong tay nàng!

Nhưng chuyện ấy đã thay đổi ý định ban của ta – là phải đấu đến cùng nàng.

Đông cung rộng lớn, rốt cuộc cũng chỉ có chúng ta: một là hiền thê, một là mỹ thiếp. Nàng quản gia, ta hầu .

Nếu ta hại nàng chết , thì chẳng phải một mình ta phải làm việc sao?

Mặt mày tươi cười đối đáp mấy bà quản sự và Hoàng – thôi, vẫn nên để nàng làm thì .

quá rảnh rỗi, nửa tháng này ta mê mệt, thường sau khi Phó Kiều dậy là ta thẳng đến tận sau giờ ngọ.

Bỏ lỡ giờ ăn, thì nhà bếp lại làm phần riêng cho ta.

Ngày ngày cứ thế, ăn nhiều, nhiều.

Một , Phó Kiều rất nghiêm túc nhìn ta nói: “Giang Tử Phù, eo ngươi đâu rồi?”

Hắn còn kéo ta đứng trước gương soi.

Vừa nhìn, ta không chỉ thấy mình mất eo, mà hình như còn mọc bụng nhỏ.

Chẳng sắc tàn rồi, sắp bị thất sủng?

Ta vừa hoang mang, vừa kích động – biết đâu, hắn sắp dẫn thêm mỹ nhân khác vào Đông cung để ta đấu cho vui?

Mang tâm tư ấy, buổi sáng ta không buồn , cũng chẳng ăn nổi bao nhiêu, còn chủ động mời sư phụ tới dạy múa.

Nhưng càng nhảy ta càng béo, nhất là bụng – mỗi ngày một phình to.

… ta gieo nhân ác quá nhiều nên báo ứng rồi?

Cuối cùng, sư phụ dạy múa nhìn ta đầy ẩn ý: “Giang lương đệ, ngày mai đừng luyện , mời y tới bắt mạch đi thì .”

Cũng được, ta cũng muốn biết sao mãi không gầy đi được.

Lão y thở dài như tiếc nuối: “Lương đệ không phải béo… mà là đã mang thai rồi.”

Thì ra, trong thân thể ta đã có thêm một linh.

Trớ trêu là ta và Phó Kiều đêm đêm chung chăn chung gối, có lúc hắn còn vuốt eo ta than rằng: “Cảm giác ôm trọn trong tay ngày … nay đã chẳng còn.”

Ta tức, nhưng cũng chẳng biết làm gì.

trẻ này đúng là mệnh lớn, bị hành suốt năm tháng mà thai tượng vẫn ổn định.”

Thế là, từ một thiếu phụ xuân thì, ta biến thành một thiếu phụ… có thai.

Phó Kiều biết chuyện, sắc mặt chẳng vui vẻ gì.

“Bình thường thì mất bao lâu?”

“Nghe nói… phải ở trong bụng đủ mười tháng.”

“Hầy… quả là gian nan.”

Gian nan là ta đây này.

Giang Triều Khuê nhất quyết ép ta ăn đủ thứ món thanh đạm bổ dưỡng. Ta sợ nàng độc, mặt đầy cảnh giác.

ngờ nàng cũng gắp một đũa ăn trước, ta chẳng thể bắt bẻ gì.

sự có người rộng lượng đến sao? Cho rằng bé này, chỉ cần là huyết thống Giang gia, đều phải bảo vệ?

Ăn ngán ngẩm mấy tháng trời thuốc an thai và thực đơn dưỡng , cuối cùng trẻ ấy cũng đến.

Nhưng chỉ liếc mắt nhìn nàng một , tim ta liền nhảy lên tận cổ họng.

Nàng có đôi lúm đồng tiền cực kỳ xinh đẹp.

Nhưng ta không có.

Phó Kiều cũng không có.

Trong tất những người ta từng quen biết, chỉ có vị công tử trên thuyền hoa – người từng gọi ta là A Phù – là có đôi lúm đồng tiền giống hệt như .

Ý nghĩ ấy suýt giết chết ta.

y thấy sắc mặt ta đột ngột thay đổi, hoảng hốt lấy nhân sâm ra bảo ta ngậm.

Không thể , không thể

Tối đến, Phó Kiều bận việc xong ghé vào thăm, ôm bé nhìn hồi lâu rồi chán ghét buông một câu: “Xấu chết đi được, Giang Tử Phù, ngươi suốt năm tháng không cho đụng vào, trong bụng lại ra thứ này à?”

Hắn lấy tay chọc chọc má bé, nghĩ một lúc mới nói thêm: “Biết đâu sau này cười lên dễ nhìn .”

“Xấu xí thì là lỗi của riêng ta à? Ngươi thử soi lại bản thân mình xem có vấn đề gì không?” Ta giật lại nhỏ từ tay hắn, không cho đụng vào .

Tối đó, hắn không ở lại.

Ta ngồi cạnh suốt đêm không chợp mắt.

Nó nhắm mắt bú sữa rất yên lặng, động tác nhẹ nhàng như thể sợ làm ta đau.

Ta đặt cho tên đại danh là Lệnh Ý.

Tùy chỉnh
Danh sách chương