Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11
Sau khi nhà, ngày nào mẹ tôi cũng đăng mấy bài mỉa mai tôi trên vòng bạn bè. Bà thường xuyên sẻ những bài viết kiểu “kẻ bất hiếu có kết cục thê thảm thế nào” nhóm gia đình.
Tôi muốn bà nói chuyện, nhưng bà đã chặn tôi. Vì thế, tôi lặng lẽ rời khỏi nhóm gia đình.
Kể đó, thế giới bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Đó cũng là lần tiên tôi cảm nhận được sự nhẹ nhõm và dễ chịu từng có.
Nhưng một tuần sau, em gái tôi gửi cho tôi một tin nhắn: 【Mẹ nhập viện rồi! Chị còn không mau tới chăm sóc sao? tại chị làm mẹ phát bệnh đó!】
Tôi ư? Rõ ràng là bà luôn cách chọc tôi. Vậy sao người nhập viện lại là bà chứ không phải tôi?
Dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng chiều hôm đó, tôi tới bệnh viện.
Ngay ngoài cửa phòng bệnh, tôi đã nghe thấy đám dì chú bác nhà tụ lại nói xấu tôi.
Mẹ tôi nói: “An Lam trông thì hiền lành vậy thôi, chứ nó đê tiện lắm! Trực tiếp câu mất Trình Kiệt – người có điều kiện tốt nhất đó! Nếu không phải nó giở trò sau lưng thì Trình Kiệt để ý tới nó sao? Nó trông thế nào, An Mạn nhà tôi trông thế nào? Nói thật nhé, phải người đàn ông nào mù mắt mới chọn nó, Mạn Mạn đây vừa tốt lại hiếu thảo, nhìn xem, tôi nằm viện nhiêu ngày nay là nó chăm sóc tôi đó!”
An Mạn thì tủi thân vô cùng, nhưng giả vờ làm người tốt: “Thôi đi mẹ, chuyện cũng qua nhiêu năm rồi.”
Còn tôi thì ở ngoài cửa, không ngăn nổi Trình Kiệt.
Anh trực tiếp xuất hiện trước mặt mẹ tôi, dõng dạc nói: “Mẹ, những lời này mẹ nói sai rồi. Con và An Lam là bạn học cấp hai. ưu tú thế nào, lương thiện sao, tất bạn học thấy rõ. Nếu hôm đó con không đủ may mắn gặp lại , lại không nhanh tay, thì bây giờ đã bị người khác giành mất rồi. luôn là người phụ nữ mà nhóm bạn học của con muốn cưới . Đàn ông không ngu, và đúng là một người phụ nữ chỉ cần ăn mặc liền có thể trông xinh đẹp. Nhưng ai lại bỏ qua một người vừa lương thiện vừa học vấn cao để chọn một kẻ học nghề, ăn không ngồi rồi và lười biếng chứ?”
Đứng sau lưng Trình Kiệt, tôi thấy An Mạn đỏ bừng mặt, đỏ cổ lên tận mang tai, một cái đèn lồng lớn. Mẹ tôi thì há hốc miệng, không biết nên nói .
Sau khi suy nghĩ hồi lâu, bà lại quay mũi dùi phía tôi: “Con còn biết tới ? Mẹ tưởng con không cần mẹ nữa rồi chứ! Mọi người nhìn đi, chính đứa con gái máu lạnh này đã làm tôi phát bệnh, lại để em gái nó một mình tất bật chăm sóc tôi đó!”
Tôi cười, quay đỡ mẹ chồng tôi bước phòng, sau đó sắp xếp bà nằm xuống giường bệnh cạnh: “Mẹ, cẩn thận chút, bác sĩ nói không được cử động lung tung, nếu không thì thật sự phải bó bột đấy.”
phòng lập xôn xao.
Tôi ngẩng nhìn mẹ mình: “Con đã hỏi rõ rồi. Mấy hôm trước trời mưa, mẹ nhất quyết cõng Nhược Nhược nhảy qua vũng nước, thế nên mới trẹo chân.
Nhưng mẹ lại cùng em con tung tin ngoài, nói là do con làm mẹ ngã bệnh. kể năm con thi cao học, mẹ từng nói con toàn tâm toàn ý chăm sóc bố đang bệnh nặng là được, đừng để em con phải lo. Sau này mẹ có ốm đau thì để em co chăm mẹ là được rồi, hai chị em không cần luân phiên. Vậy sao bây giờ mẹ bệnh rồi lại nói vậy? Mẹ , con người không phải súc vật, nói chuyện không phải đánh rắm .”
12
Đám họ hàng lập trở mặt cỏ tường, gió thổi hướng nào thì nghiêng theo hướng đó.
“Ờ thì… đúng là nên luân phiên,một người chăm bố một người chăm mẹ.”
“Không thể bắt An Lam gánh hết được, là con gái , làm chị thì đáng chết ?”
“Chậc chậc, không có ý , nhưng mà bà thiên vị quá rồi!”
“Đúng vậy, hồi hai đứa còn nhỏ tôi đã thấy có đó không ổn, giờ con cái lớn rồi bà còn làm vậy.”
“Tôi nhớ năm đó An Lam thi cao học, ngày đêm túc trực giường bệnh của bố nó, chăm sóc không kể sáng tối. Thế còn An Mạn thì sao?”
“An Mạn ? Chắc lại bận yêu đương chứ sao! Con bé đó nếu không đi lệch đường vậy, giờ đã lấy chồng đàng hoàng rồi, nỗi thế này.”
Tôi chỉnh lại góc chăn cho mẹ chồng.
Bà nhét thẳng một phong đỏ dày cộp tay tôi: “Cầm lấy đi. Mẹ nặng hơn con, con dìu mẹ đi đi lại lại nhà vệ sinh vất vả rồi. Đây là tiền công mẹ trả cho con, trong này là năm mươi triệu, con thuê hộ lý đi. Hồi con ở cữ có một tuần mẹ không ở , trong lòng mẹ luôn áy náy. Sau này mẹ bù đắp cho con. Con là đứa con tốt nhất, là con dâu tốt nhất trong lòng mẹ.”
Tôi nghẹn ngào, một chữ cũng không nói được.
Nhưng giọng chói tai của mẹ lại vang lên: “Ôi dào, mọi người thấy ? hộ lý cho mẹ chồng mà không cho tôi kìa.”
Tôi quay phắt sang An Mạn: “Tiểu Mạn, em nghe rõ ? Mẹ muốn thuê hộ lý. Đi thuê một người đi, tiền hộ lý chị em đôi.”
An Mạn thở dài mất kiên nhẫn: “Làm bộ làm tịch cái ? Chị chăm mẹ chồng thì bà cho chị nhiều tiền thế. Em chăm mẹ thì bà cho em được cái ? Chị nói là ? Chị có từng hỏi em có đủ tiền không ? Em còn phải lo cho Nhược Nhược nữa. Giờ sắp tan học rồi, em phải đi đón con, trễ một phút là nó khóc, ai chịu nổi?”
Nói xong, An Mạn đứng dậy bỏ đi.
Mẹ tôi phát điên gào theo sau: “Con đi rồi mẹ phải làm sao đây?”
An Mạn không quay , ném lại một câu lạnh lùng: “Không phải mẹ còn một chân lành ? Nhảy lò cò nhà vệ sinh đi!”
Mẹ tôi cuống lên, nước mắt trào : “Đón con xong thì dẫn Nhược Nhược quay lại chăm mẹ chứ, mẹ ở một mình không được !”
Nhưng bà không còn nhận được câu trả lời nào nữa, giọng nói già nua vậy vang vọng khắp phòng bệnh.
Đám họ hàng cũng sợ dính líu, từng người kiếm cớ rút lui cho nhanh.
Tôi cầm phong đỏ, nói mẹ chồng: “Mẹ đừng lo, mẹ yên tâm dưỡng bệnh. Sau khi khỏi rồi, mẹ đi Maldives con và Trác Trác nhé.”
Mẹ cau mày, nhỏ giọng hỏi: “Thế… còn mẹ thì sao?”
Tôi chẳng buồn nhìn bà: “Con không dám làm phiền mẹ . Mẹ còn phải chăm Nhược Nhược mà, con sao dám chiếm thời gian của mẹ.”
Bà van vỉ: “Con giàu thế, tiện thể dẫn mẹ em con đi cùng cũng có sao …”
Tôi đứng dậy: “Tiêu tiền là để niềm vui, không phải để rước bực người. Sau này em con tiêu cho mẹ nhiêu, con cũng không thiếu một đồng, dĩ nhiên cũng không dư một đồng nào. Nên nếu nó phụ thuộc mẹ già, tiêu tiền lương hưu của mẹ thì tất phải tính . Vì vậy mẹ yên tâm dưỡng bệnh, chờ con gái ngoan Tiểu Mạn của mẹ tới hầu hạ nhé.”
Vài tuần sau, mẹ tôi và mẹ chồng xuất viện. Tôi đưa mẹ chồng và Trác Trác đi Maldives, còn mẹ tôi thì một mình chống gậy nhà.
Sau đó bà gỡ tôi khỏi danh sách đen, muốn tôi cầu xin. Nhưng lại phát hiện tôi đã xóa số bà lâu. Dù vậy, khi rảnh rỗi bà gọi điện cho tôi, và đương nhiên là tôi từng bắt máy.
Sau đó tôi nhắn cho An Mạn:【Mẹ có việc thì em nói thẳng chị. Gửi hóa đơn đây, mình đôi.】
Nhiều năm sau, lần cuối cùng tôi gặp mẹ.
Bà đã già mức không nhận nổi. Người thì bẩn thỉu hôi hám, quần áo thì rách rưới, thành An Mạn ghét bỏ bà, Nhược Nhược cũng ghét bỏ bà.
Bà tội nghiệp chìa tay phía tôi: “Tiểu Lam , con có thể đưa mẹ nhà không?”
Trong lòng tôi đau nhói, nhưng chỉ lắc : “Con không thể mẹ. Mẹ có em con rồi, con là chứ…”
Nhược Nhược sau này lớn lên hoàn toàn là bản sao của mẹ nó. Mỗi lần gặp tôi, nó lấy lòng để xin tiền tiêu. Nghe nói nó còn đánh bà ngoại, moi tiền dưỡng già của bà để ăn chơi.
Nhưng tôi là ai cơ chứ? Tôi căn bản không phải người thân thịt của họ. Quan hệ giữa người người chỉ càng ngày càng xa, cho khi hoàn toàn biến mất.
Ngày mẹ tôi chết vì bệnh, tôi cũng chuyển nhà mà đi.
An Mạn và Nhược Nhược là ai? đó sau, không còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa.
(HẾT)