Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11
Sắc mặt Văn Anh vô cùng khó coi.
Ta đỡ mẹ đứng dậy, vỗ gối bà:
“Mẹ, đầu gối đau, tối nay Tào xoa cho.”
Văn Anh gầm thấp giận dữ:
“Hồ Lăng!”
“Ta dỗ cũng dỗ rồi, nàng ầm cũng ầm rồi, rốt cuộc nàng còn muốn thế nào?”
“Ta về sẽ cho nàng danh phận thiếp thất, chẳng phải được sao? Nhi mỗi tháng ta cho ở chỗ nàng ba ngày.”
Hồ Lăng nắm chặt tay ta, bỗng hỏi:
“Ngươi có biết vì sao gối ta đau không?”
Văn Anh sững người.
Hồ Lăng nhìn thẳng hắn:
“Ngày Nhi mới sinh, ta lén đi nhìn con, bị phu nhân bắt gặp.”
“Nàng bảo huyết mạch hèn mọn của ta sao xứng có con. Bắt ta mỗi đêm quỳ ngoài cổng hai canh giờ.”
“Ngươi ôm vợ con trong phòng, cách ta mười bước, ngươi thật sự không biết, hay ta quỳ không sao cả?”
Ánh mắt Văn Anh né tránh:
“Ta thật không biết…”
Hồ Lăng lẩm bẩm:
“Đúng, ngươi chẳng biết gì. Một người chịu uất ức, đổi lại cả nhà yên ổn. Dĩ nhiên ngươi tình nguyện chẳng biết.”
“Lưu Đại Châu đối tốt với ta. Theo y đi ăn xin ta cũng bằng . Tào cũng rất ngoan, trong ta, con bé là con ta.”
“Ta quá mệt mỏi rồi, Văn Anh. Hãy buông tha ta. Nay ta cũng đã thành thân, sẽ không quấy rầy các ngươi nữa.”
Hồ Lăng bế ta trở nhà.
Ta tựa trên vai bà, vẻ mặt Văn Anh đờ đẫn, thậm chí có chút nghi hoặc.
Hắn nhìn căn nhà rách nát của ta, nhìn bộ váy mới giản dị của Hồ Lăng, cuối cùng nhìn đến ta.
Mãi đến khi tùy tùng cầm ô kéo áo hắn, Văn Anh mới như sực tỉnh, quay người xe.
Lưu Đại Châu đứng trong sân, đầu một tầng tuyết.
Ta trước:
“Lưu Đại Châu! Ngươi giống hệt người tuyết!”
Hồ Lăng khẽ gõ miệng ta:
“ Tào, mẹ dạy con thế nào?”
Ta che miệng:
“ thân, con xin lỗi.”
Lưu Đại Châu bế ta , nhét tay Hồ Lăng ngực:
“Xem nàng lạnh đến thế này, ta muốn ra lấy áo choàng khoác cho, lại quấy rầy hai người.”
Hồ Lăng bật trong nước mắt:
“Ngươi không ta đi theo hắn sao?”
Lưu Đại Châu ngượng ngập:
“Nói thật, cũng có hơi .”
“Nhưng ta mong nàng sống cuộc đời mình mong muốn. nàng muốn về, ta sẽ không cản.”
“Bởi ta… thật sự chẳng có bản lĩnh.”
Bàn tay Hồ Lăng khẽ đặt môi y.
Đôi tay từng tím tái, nay mềm mại như tuyết.
“Đại Châu, đừng nói vậy. Ta đã gả cho ngươi, vĩnh viễn sẽ không rời xa ngươi và con.”
12
Ta cũng chẳng muốn rời xa mẹ.
Nhưng mới ra phố mua cái bánh bao, một đám người đã ùa tới, lôi ta xe ngựa.
Ném ta một gian phòng đầy hương liệu.
Bị mấy người đàn bà vây quanh soi xét, ta đến quên khóc.
Người dẫn đầu toàn thân vàng ngọc, trâm hoa lủng lẳng.
Nàng che mũi ghét bỏ:
“ là con hoang ấy sao?”
Một tì cúi người:
“Bẩm phu nhân, đúng là nó.”
Ồ? là phu nhân tướng quân?
Thế thì là thân của đồ hay khóc kia sao?
Ta lồm cồm bò dậy:
“Ta không phải con hoang, ta có cha mẹ!”
Vài người ầm .
xong, gương mặt Hằng Nhược Phù trở nên lạnh băng:
“Quả nhiên giống y tiện nhân Hồ Lăng kia. Hèn mọn đều giống nhau.”
tì bước tới kéo tay ta:
“Tướng quân và công tử mấy ngày nay chẳng vui. Bắt được con nhãi này, ắt hẳn Hồ Lăng sẽ đến cửa.”
“Đến lúc đó nhốt lại trong , đánh gãy chân, xem nàng còn chạy được không.”
Ánh mắt Hằng Nhược Phù lạnh nhạt:
“Ừ.”
“Trước kia tướng quân thích, coi như nuôi như chim sẻ cũng được. Nay đã thật , thì không thể lại.”
“ nhỏ kia vốn cũng là vong ân bội nghĩa, chẳng bằng tìm vài nhân khác sinh thêm cho tướng quân.”
Bọn họ ríu rít nói rất lâu.
Ta nghe : bọn họ muốn hại mẹ ta!
Ta giả vờ hãi, gào khóc thảm thiết.
tì ồn, trói ta qua loa, bịt tai bỏ đi.
Ta lăn lộn trên đất, gỡ được dây thừng, chui ra từ cửa sổ nhỏ.
nghĩ ta là trẻ nhát gan.
Hai mụ giữ cửa trốn gió tuyết, ngồi uống rượu.
Ta vừa chạy vừa né, không ngờ lại đến sân của đồ hay khóc.
Văn Khê đang ngồi bàn đọc sách.
Rõ ràng hắn cũng tầm tuổi ta, thế mà đã đọc .
Còn ta, mẹ dạy mãi mới viết nổi tên mình.
định là giống mẹ hắn.
Thật ghen tị.
Ta trèo qua cửa sổ.
Văn Khê giật mình đánh rơi sách:
“Ngươi sao lại ở ?”
Ta chống nạnh:
“Mẹ ngươi muốn dùng ta lừa mẹ ta rồi giết! Còn bảo không cần ngươi nữa!”
“Không thể nào!” – Văn Khê quát – “ thân ta hiền hậu , chắc chắn là Hồ Lăng lại惹 nàng không vui!”
Loại người không phải trái thế này, ta luôn dùng nắm đấm.
Văn Khê bị ta đánh phục.
Ta kẹp cổ hắn, lôi thẳng đến viện.
Trong đó có cả Văn Anh.
13
Hằng Nhược Phù ngồi bên cạnh hắn:
“Muội muội Hồ có oán với ta, ta đến xin lỗi là được.”
“Dù sao nàng cũng là mẹ trẻ, là ta cân nhắc không chu toàn. này Nhi thường đến thăm nàng.”
Văn Anh xoa trán:
“Phu nhân rộng lượng, Hồ Lăng thật là không biết tốt xấu.”
Nhưng ta rõ, khăn trong tay phu nhân đã bị bóp nhăn nhúm.
Hằng Nhược Phù cẩn thận nói:
“Không biết có phải Hồ Lăng sai khiến, hôm nay con bé kia đến cửa đòi bạc. Nói dù sao nàng cũng sinh cho tướng quân một con, bạc này là nên của nàng.”
“ không cho, nó sẽ ra phố loạn. Ta không biết sao, đành giữ con bé lại…”
Văn Anh đập bàn:
“Nàng ta có nghĩ cho Nhi không?!”
“Có loại sinh thế này, này danh tiếng Nhi còn ra sao!”
“Dạy bảo bao năm, không ngờ vẫn là thứ bướng bỉnh.”
Nụ Hằng Nhược Phù trở nên chân thật hơn:
“Đến khi đó, tướng quân và ta lại từ từ dạy dỗ là được. Nhưng giờ nàng ta rời khỏi kinh, e rằng lời đồn sẽ lan khắp nơi.”
Văn Anh gật đầu:
“Đúng. Vì thế ta mới định cho nàng một danh phận.”
“Tết sắp tới, ta sẽ nàng nhập tộc phả. Dù sao nàng cũng sinh cho ta một con.”
“Nàng nay thời hồ đồ, rồi sẽ quay lại. Ta phải cho nàng một thân phận.”
Hằng Nhược Phù lại siết chặt khăn trong tay.
Ta cùng Văn Khê lặng lẽ lui ra ngoài.
Văn Khê nhíu mày, trông y hệt thân hắn:
“Ngươi xem, thân ta đối xử với bà ta tốt như thế, vậy mà bà ta còn muốn bôi nhọ danh dự ta.”
Ta không thể tin nổi:
“Hoàn toàn không phải như vậy!”
“Mẹ ta chưa bao giờ sai ta đến . Ta là bị các ngươi bắt cóc!”
“Giờ chắc chắn mẹ ta lo phát điên. Ngươi đi cùng ta về nhà. thân ngươi dám bắt ta, ta liền bắt con trai bà ta!”
Văn Khê ban đầu không chịu.
Nhưng chẳng nghĩ gì, trên mặt hắn thoáng qua nụ quái lạ, rồi gượng gạo gật đầu.
“ ta gặp nàng, nàng sẽ vui sao?”
Hắn lẩm bẩm:
“Trước mỗi lần ta, nàng đều rất vui. ta nói với nàng vài câu, nàng sẽ càng vui hơn.”
ta chui ra từ cái lỗ chó vườn.
Ta lấy ngọc quan trên đầu Văn Khê, thuê một cỗ xe ngựa.
Nhà ta lúc ấy ồn ào, cha mẹ Đại Nha và cha mẹ Nhị Ngưu đều có mặt.
Hồ Lăng khóc đến kiệt sức trong phòng.
Lưu Đại Châu không có ở nhà.
Ta đẩy cửa sân:
“Mẹ! Con về rồi!”
Ánh mắt Hồ Lăng bừng sáng.
Bà loạng choạng chạy ra, ngã ngay trước mặt ta:
“ Tào! Con đi đâu vậy!”
Ta chưa kịp mở miệng, mẹ đã khóc ngất.
Mẹ Đại Nha kêu ầm :
“ Tào ơi! Con mẹ con chết khiếp! Chủ quán bánh bao nói con bị người ta bắt đi, thân con báo quan rồi, bà ấy suýt khóc mù mắt!”
Mọi người lại vội đi tìm Lưu Đại Châu, còn hô hào lay mẹ tỉnh.
Không ai chú ý Văn Khê đi theo .
Hắn xõa tóc, đầy tức giận:
“Hồ Lăng! Ta cũng đến ! Vì sao ngươi không nhìn ta!”
14
Nghe xong lời ta, Lưu Đại Châu và Hồ Lăng đều sa sầm mặt.
Lưu Đại Châu đập đùi:
“Còn có vương pháp nữa không! vì quan to quyền lớn mà được cướp vợ người ta sao!”
Hồ Lăng vừa lau mặt cho ta, vừa khẽ nói:
“Chuyện của người lớn, sao lại lôi trẻ con ra bắt nạt.”
Khăn lau nóng ấm trên mặt, ta lim dim thoải mái.
Văn Khê ghé lại, ấp úng:
“Hồ Lăng, ta cũng muốn lau mặt.”
Trong gian nhà ồn ào, bỗng im phăng phắc.
Cuối cùng vẫn là Hồ Lăng phá tan bầu không khí, bà vắt khăn sạch, giúp Văn Khê lau tay mặt.
Văn Khê mím môi.
Hình như mọi người chẳng mấy ai thích hắn.
Hắn khẽ nói:
“Hồ di nương, sao ngươi không về nhà? Ta muốn ăn bánh táo ngươi .”
Hồ Lăng ngồi xổm xuống trước mặt hắn:
“ Nhi.”
Văn Khê nghiêng đầu.
Hồ Lăng vuốt theo mái tóc hắn:
“Ta sẽ không trở về nữa. Ta cũng không phải Hồ di nương. Nay ta đã là con dâu nhà họ Lưu. Ngươi không chịu gọi ta là mẹ, vậy gọi một tiếng Hồ thím đi.”
Văn Khê há miệng:
“Nhưng… nhưng ngươi là nhân của thân…”
“Ta không phải.” – Hồ Lăng lắc đầu mạnh.
“Ta vốn cũng là con gái nhà lành. Cha ta là tú tài. Là Văn Anh lừa ta về kinh.”
“Hắn tự xưng công tử quan nhỏ, hứa thành thân, ai ngờ đã có thất. Ta không muốn thiếp, hắn liền giam ta bên mình, có ngươi.”
“ thân ngươi vốn không thể sinh, giả bộ rơi xuống nước rồi vu hãm ta.”
“Trước kia ta không muốn ngươi oán thân, thân, nên chọn im lặng. Nhưng nay ta có cuộc sống mới, ta không muốn dây dưa thêm nữa.”
Mắt Văn Khê ngấn lệ:
“Nhưng… nhưng…”
Ta đẩy hắn ra:
“Không có nhưng nhị gì !”
Ta rung rung áo bông có thêu hổ con:
“ là mẹ ta thêu cho ta. Về ngươi không có đâu!”
“Ngươi và thân ngươi đã không cần mẹ ta, thì bà là của ta rồi!”
Đúng lúc ấy, Văn Anh và Hằng Nhược Phù tới.
Hắn nghe .
Mắt hắn trợn đỏ:
“Hồ Lăng! Ngươi nói gì với bọn trẻ!”
Hồ Lăng đứng dậy, vuốt phẳng vạt áo:
“Nói gì ư? Nói thật đó.”
15
Văn Anh lôi Hồ Lăng và Văn Khê ra cửa:
“Là ta nuông chiều ngươi quá, ăn nói không kiêng nể. Theo ta về !”
Sự sốt ruột trong mắt Hằng Nhược Phù lại chẳng có mấy phần thật:
“Các ngươi to gan lắm, dám bắt cóc công tử tướng . Đợi ăn trượng đi!”
Ta và Lưu Đại Châu cùng tiến một bước, chặn trước mặt Văn Anh.
Thế uy trên cao ngất trời khiến Lưu Đại Châu không dám ngẩng đầu.
Nhưng y vẫn chắn trước Hồ Lăng:
“Tướng quân cũng không thể cướp thê tử người khác chứ?”
Ta cũng đẩy Văn Khê ra, nắm tay Hồ Lăng:
“Ta mới là con của mẹ.”
Văn Anh bị hai thê tử chọc giận:
“Thê tử gì! Nàng là nhân của ta!”
Khóe môi hắn cong độc ác:
“ ngươi thích nhặt đàn bà chơi thừa của người khác, ta cho ngươi thêm vài kẻ biết điều. nhân này, ta đã chơi nát, còn sinh con cho ta rồi.”
Sắc mặt Hồ Lăng tái nhợt.
Lưu Đại Châu không nhúc nhích:
“Tướng quân giữ nước giữ nhà, ta khâm phục.”
“Nhưng Hồ Lăng là vợ ta, ta không cho phép ngươi nhục mạ.”
“Nàng rất tốt, là người tốt ta từng gặp. Ta muốn yêu thương, bảo vệ nàng cả đời.”
“Ta không muốn nàng lại bị bắt quỳ trong tuyết, bị đánh trượng, bị bấm máu. Nàng là con người, không phải món đồ. Nàng có tình cảm, có máu thịt. Xin ngươi buông tha.”
Ánh mắt Văn Anh dần lạnh ngắt.
Hắn nhìn Hồ Lăng:
“Ngươi sẽ theo ta về, hay ở trong căn nhà nát này với gã đàn ông cùng con rơi?”
Tay Hồ Lăng siết chặt trong tay Lưu Đại Châu.
Bà nhìn thẳng Văn Anh:
“Ta theo y, không hối hận.”
Văn Anh gằn ba tiếng “Tốt! Tốt! Tốt!”
Hắn ôm Văn Khê, mặc cho nó khóc lóc gào gọi, cứ thế lao gió tuyết.
“Hồ Lăng không theo ta! thân! Người quên Hồ Lăng rồi!”
“Ta không đi! Ta muốn ở cùng Hồ Lăng!”
“Mẹ————”
16
Văn Anh – cái kẻ nói lời không giữ lời ấy – lại đến.
Ngày ta chuẩn bị rời đi, Lưu Đại Châu đi thuê xe, hắn đường hoàng bước cửa.
Mắt thâm quầng, mặt lại đỏ bừng.
Vừa mở miệng:
“Lăng nhi, Nhược Phù ta đã đưa về nhà mẹ đẻ.”
Ta ôm chặt chân mẹ.
Hồ Lăng xoa đầu ta:
“Thế thì sao?”
Ánh mắt Văn Anh chập chờn:
“Ta tra kỹ rồi, nàng ta thú nhận. Vốn không thể sinh, là tự ngã xuống nước rồi hãm hại ta.”
“Tất cả ta đều biết rõ. Ta sẽ nghiêm trị nàng.”
“Ngươi có… về với ta không…”
Ba ta đứng trong tuyết, gió thổi rát như đêm ta nhặt mẹ.
Hồ Lăng đưa tay che mắt ta:
“Ta không.”
Thân hình Văn Anh lảo đảo:
“Nhưng ta đã đưa Nhược Phù đi rồi. Về Nhi cũng sẽ nuôi bên gối ngươi.”
Hồ Lăng lắc đầu:
“Gương vỡ khó lành, nước đổ khó hốt. Văn Anh, chuyện cũ ta nhận. Nhưng tương lai, ta không muốn liên can nữa.”
Văn Anh không :
“Nhưng năm đó ta yêu nhau thế, ngươi đã có thể bao dung ta. Nay ta biết lỗi sửa sai, sao ngươi không tha thứ cho ta, cũng như cho con?”
Ta lo lắng níu áo mẹ.
Hồ Lăng bật chua chát:
“Xưa kia ta tha thứ, vì ta thương ngươi, không quên được ơn ngươi ở Túc Châu.”
“Nhưng người bằng thịt. Ngươi lần này đến lần khác tổn thương ta, ta cũng nát .”
“Giờ dẫu ngươi có đổi thay, ta đã chẳng còn tim yêu ngươi nữa.”
Hai tay Văn Anh siết chặt:
“Đêm qua ta quỳ trong tuyết một đêm, thật lạnh, khắp người đau buốt, ta thật sự biết lỗi rồi.”
“Cái gã buôn nhỏ kia có thể cho ngươi gì, ta đều cho được. ta còn có con, Lăng nhi.”
Giọng hắn gần như van nài:
“Ta thật không thể thiếu ngươi. Xin ngươi cho ta một cơ hội nữa.”
Khóe mắt Hồ Lăng đỏ hoe:
“Thứ duy ta muốn ngươi cho lúc này, có tự do.”
Cổ họng Văn Anh nghẹn lại, nửa ngày chẳng nói nổi một lời.
17
Cả nhà ta dọn về quê.
Nơi này chẳng còn ai tranh mẹ với ta nữa.
Hồ Lăng dạy ta đọc sách viết .
Bà bảo trai gái đều cần lý, biết .
Có mới không u mê yếu đuối, mới không bị lừa gạt.
Trong kinh thường có thư gửi đến.
Hồ Lăng và Lưu Đại Châu chẳng buồn mở, đều mồi nhóm lửa.
Có lần nhóm bếp, ta lén mở một phong.
bay bướm, nét bút chân thành.
Toàn là tâm phế can ruột của Văn Anh.
Hắn viết Nhược Phù tìm thiếp khác mang thai, rồi mưu hại Văn Khê.
Văn Khê trúng độc, sốt cao nóng bỏng, trong mơ toàn gọi “mẹ”.
Từng thấm máu, nhòe cả giấy.
Cuối thư hắn viết:
“Xin lỗi, Lăng nhi. Năm đó vì không nỡ xa nàng, ta mới gạt nàng về kinh, rồi định tính kế lâu dài.”
“Ta và con đều nhớ nàng.”
Ta hoảng hốt, vội ném thư lửa.
Mèo chó gì chứ, đều muốn giành mẹ với ta.
Ta – Lưu Tào mới là con duy của mẹ!
Đàn ông hèn hạ, trẻ đáng ghét.
Tất cả biến đi!
————