Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

khiến Tô Nhiên nghiêm túc đến mức , dùng một tác phẩm độc nhất vô nhị lễ mừng thọ, đó, cả thành phố có một.

cần ông ấy giậm chân, cả giới thương mại phải run rẩy theo— Chấn Bang.

đầu Trương Hạo “ong” một tiếng, trống rỗng.

ta cuối hiểu, câu “Xong rồi” của Tô Nhiên, rốt cuộc có nghĩa là .

Họ không hỏng một tác phẩm vô giá.

Họ phá hủy cả tiệc mừng thọ của mẹ Chấn Bang.

, không phải cứ có tiền là giải quyết được.

Đây là—trời sập rồi.

Lâm Vi Vi sợ đến mức toàn thân run rẩy, môi tím tái, không thốt ra nổi một lời.

Đúng đó, hệ thống phát thanh sân bay vang lên.

“Xin mời hành khách Trương Hạo của hãng hàng không XX cô Lâm Vi Vi, sau khi nghe được thông báo , lập tức đến văn phòng quản lý sân bay, nhà của quý vị có việc gấp cần liên hệ.”

Thông báo được phát ba lần liên tiếp.

Trương Hạo Lâm Vi Vi vẫn chưa hoàn hồn.

Nhưng điện thoại của họ, reo vang không ngừng.

Bàn tay Trương Hạo run rẩy, ta bắt máy.

Đầu dây kia vang lên tiếng gào thét giận dữ của cha ta.

“Trương Hạo! Đồ nghịch tử! Mày rốt cuộc gây ra ngoài kia vậy!”

…” Trương Hạo môi run lẩy bẩy, không thốt nên lời.

cái ! Vừa rồi phòng pháp chế của Tập đoàn thị đích thân gọi điện tới, nói ty chúng ta vi phạm nghiêm trọng hợp đồng, yêu cầu lập tức chấm dứt toàn bộ hợp tác truy thu gấp ba lần phí vi phạm!”

biết điều đó có nghĩa là không! Nhà mình sắp phá sản rồi! Phá sản rồi đó!”

Giọng nói đầu dây kia gần như sụp đổ.

Nhà họ Trương ăn ngành vật liệu xây dựng, quy mô không lớn, nhưng những năm gần đây ăn thuận lợi, nguyên nhân lớn nhất là vì họ là nhà cung ứng cho một ty xây dựng trực thuộc Tập đoàn thị.

nói, một nửa mạch sống của cả gia đình đều nằm tay nhà họ .

thì, mạch sống đó chính ta chặt đứt.

Chiếc điện thoại trên tay Trương Hạo “rắc” một tiếng rơi xuống đất, màn hình vỡ nát.

ta đứng đờ ra đó, như linh hồn vừa rút khỏi thân xác.

kia, tình hình của Lâm Vi Vi chẳng khá hơn là bao.

Gọi đến cho cô ta là giảng viên phụ trách của cô ta.

Giọng của giảng viên nghiêm khắc chưa từng thấy.

“Lâm Vi Vi! lập tức, ngay bây đến văn phòng tôi!”

“Nhà trường nhận được tố cáo, nói rằng có hành vi không đứng đắn ở nơi cộng, cố ý gây rối, gây ảnh hưởng xã hội cực kỳ nghiêm trọng! có biết ‘nổi tiếng’ trên mạng thế nào không!”

Lâm Vi Vi lật đật mở Weibo.

khóa nóng đứng đầu chính là: #CặpĐôiTràXanhCướpTácPhẩmNghệThuậtỞSânBay#

Cô ta bấm vào xem, là video ghi lại cảnh cô ta Trương Hạo lăn lộn ăn vạ, đổi trắng thay đen ở sân bay.

Video quay cực kỳ rõ nét, họ hùng hổ mắng chửi Tô Nhiên, đến khi Tô Nhiên mở vali bằng vân tay, cho đến tòa lâu đài lộ ra vết nứt chói kia.

Toàn bộ quá trình, hoàn chỉnh không bắt bẻ.

Phần bình luận bùng nổ.

“Vãi chưởng! Màn vả mặt mạnh nhất năm!”

nhỏ diễn giỏi thật đấy, Oscar thiếu cô ta một tượng vàng.”

“Thằng kia không kém, vệ sĩ mù não điển hình, thì dính quả đắng rồi.”

tra ra rồi, thằng nam là quản lý nhỏ của ty xx, nhỏ là sinh viên đại học xx.”

“Tin mới nhất! ty của thằng kia vừa ra thông báo, sa thải nó!”

“Ha ha ha, sướng đâu!”

dưới toàn là lời chửi rủa mỉa mai.

Thông tin cá nhân của cô, địa nhà, thậm chí cả những không hay trường trước đây đều đào sạch.

Lâm Vi Vi nhìn màn hình điện thoại, tối sầm lại, suýt nữa ngất xỉu.

Xong rồi.

Đời cô ta, coi như tiêu rồi.

cô ta muốn khóc, nhưng một giọt nước không rơi ra nổi.

cô ta quay đầu lại, dùng ánh oán độc nhìn Trương Hạo.

Tất cả đều tại ! Nếu không phải tại cứ thích tỏ ra hùng, mọi đâu đến mức !

Trương Hạo bắt gặp ánh nhìn của cô ta, thân lo chưa xong, sao quan tâm đến khác.

Đôi đỏ ngầu như dã thú dồn vào .

Đột nhiên, nhìn thấy Tô Nhiên đứng cách đó không xa.

phụ nữ đó, đầu đến cuối vẫn giữ vẻ bình tĩnh, như tất cả những xảy ra chẳng hề liên quan đến cô.

Tất cả đều tại cô ta!

Là do đàn bà !

Một luồng sát khí dâng lên đầu, Trương Hạo mất hết lý trí, lao thẳng về phía Tô Nhiên.

“Tao giết mày!”

Trương Hạo như kẻ phát điên lao tới.

Đám đông xung quanh kinh hô thất thanh.

Nhân viên an ninh lập tức lao lên khống chế.

Nhưng Tô Nhiên nhanh hơn.

Ngay nắm đấm của Trương Hạo gần như chạm tới mặt cô,

nhẹ nhàng nghiêng né tránh.

Đồng thời, mũi chân cô kín đáo đẩy nhẹ ra phía trước.

“Bịch!”

Trương Hạo theo đà lao tới, vấp ngã sấp mặt, nằm sõng soài trên sàn.

Tùy chỉnh
Danh sách chương