Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Châu cứng đờ cả người, mặt đầy kinh ngạc.
Tôi không thêm anh ta nào , xách túi đồ lên, quay người bước về phía nhà.
Tôi không vì sao anh ta lại tìm tôi, giữa tôi chẳng liên quan gì .
anh ta dường mắc kẹt quá khứ, cố chấp muốn thấy dáng vẻ tôi yêu anh ta.
Anh bắt đầu thường xuyên xuất hiện ở những nơi tôi hay .
thái độ tôi có một: xem anh là không khí.
Sau này, có lẽ anh chịu không nổi , chặn tôi lại ở hành lang trước cửa nhà.
Trên mặt anh ta thậm chí có dấu nước mắt.
Tôi không hiểu nước mắt mang ý nghĩa gì, có lẽ là không cam lòng.
Anh ta run run , lấy ra nhẫn cưới xưa tôi từ túi áo.
Viên đá quý hơn chục carat dù hành lang tối tăm cũng phát sáng lấp lánh.
Anh nắm lấy tôi, dịu dàng đeo vào:
“Nặc Nặc, sau em rời đi anh mới nhận ra, anh là kẻ ngu ngốc nhất giới, anh cứ nghĩ giữa ta thói quen trách nhiệm.”
“Là anh tự mình đa tình, hết này khác tổn thương em, tưởng em sẽ luôn tha thứ, bao dung anh, là anh khốn nạn, anh thực sự sai rồi, quay về bên anh được không?”
8
Tôi nhẫn trên , cảm thấy nó rẻ hơn cả nhẫn nhựa ngàn ngoài đường.
“Anh không phải sai, anh là chơi chán rồi.”
“Kỳ Châu, nếu đổi lại là em, ngay đêm tân hôn phản bội anh, mang thai con người khác, anh có tha thứ không?”
Lưng anh ta lập tức còng xuống, sắc mặt trắng bệch.
Thậm chí anh ta không tưởng tượng ra cảnh , cần nghe giả thiết thôi, tim bị xé toạc.
Chính vì từng yêu thật lòng, nên khoảnh khắc , anh ta hiểu rất rõ.
tôi không quay lại .
Anh ta người mất hồn, lặng lẽ rời khỏi cuộc tôi.
Về sau, Kỳ Châu mua lại căn hộ một phòng ngủ xưa tôi.
Nhà qua nhiều người, mọi vật thuộc về tôi anh đều không , lại cái xác trống rỗng.
Anh co người trên giường nhỏ, một đứa trẻ lạc đường, khóc tan nát cõi lòng.
Rất lâu sau , anh cố dùng công việc để làm tê liệt bản .
một xã giao, gặp được một cô gái có sáu phần giống tôi.
Anh đắm chìm vào trò chơi tìm kiếm đáng thương ấy.
Có người nịnh nọt, đưa từng “phiên bản tôi” lên giường anh.
Anh mang theo áy náy mà bù đắp các ấy gấp đôi, lặp lại quá khứ tôi căn phòng cũ.
mỗi đam mê qua đi, lý trí quay lại.
những gương mặt giống mà xa lạ bên cạnh, cảm giác trống rỗng ghê tởm sẽ nhấn chìm anh.
Anh , bọn họ không phải tôi.
Cảm xúc thăng trầm sự buông thả hoàn toàn hủy hoại cả lẫn tâm anh.
Dần dần, dù đối phương có cố gắng nào, anh cũng không có hứng thú.
Anh bắt đầu lệ thuộc vào thuốc, từ một viên cả hộp.
hoàn toàn mất đi mọi phản ứng.
Trớ trêu hơn, anh phát hiện mình bị nhiễm HPV, thuốc chặn virus vô tác dụng.
Anh có trơ mắt cơ mình sụp đổ từng một.
tuyệt vọng, anh lại mơ tưởng.
Nếu tôi thấy dáng vẻ thảm hại đáng thương anh lúc này, liệu tôi có mềm lòng?
Liệu ở cuối anh, tôi có anh đồng hành?
Anh lê tấm bệnh tật, một tìm tôi.
tôi có cuộc sống mới.
Bên cạnh là người bạn dịu dàng vững chãi, là đứa con đang bập bẹ gọi mẹ.
Anh ta trốn góc tối lén, con chuột nơi cống rãnh.
Khoảnh khắc ấy, hối hận muộn đau vạn tiễn xuyên tim.
Anh thật sự hối hận rồi.
Nếu xưa không tham lam mới lạ kích thích , tôi có sinh anh một đứa con.
Anh vốn dĩ có là người đàn ông hạnh phúc nhất gian.
anh không trân trọng.
Anh chạy trốn, trở lại căn hộ một phòng ngủ ấy.
Thời gian cuối anh, trôi qua cô độc đau đớn.
Trước lìa , anh để lại toàn bộ tài sản tôi.
ý thức cuối cùng tan biến, anh mơ hồ thì thầm:
“Nặc Nặc, anh xin lỗi……”
HẾT