Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
8
lúc , tôi – – tiếng dè dặt:
“Ờm… mọi người hai người kia cùng biến mất, có khi là đi…”
ấy chưa dứt lời, cả đám đã hiểu ngay.
“Đi mở phòng khách sạn á?”
“Không , liều vậy ?”
“Bọn mình vẫn đang ăn , hai người đó dám trốn ra ngoài hú hí? Quá bất công với Thẩm Y luôn!”
“ đó, nghe thôi đã kinh rồi, chưa từng khốn nạn như vậy.”
“Tôi từng đọc tin , có thằng đàn ông dắt gái đi ăn đồ nướng, tranh thủ lúc đi mua thuốc lá tranh thủ… hiệp, đời giờ gì cũng có xảy ra đó!”
Những lời thầm ấy, mẹ chồng và hai bà đều nghe rõ mồn .
Chỉ có mẹ chồng là giận, còn dì Hương và dì Trân … ánh mắt sáng rỡ như đang hóng drama.
Dù bình thường mẹ chồng tôi cũng khoe con trai đủ điều: giỏi giang, thành đạt, lịch thiệp. nếu Chu Dịch bị bẽ mặt vì , đối với hai bà ấy là kiểu hả hê.
Dì Hương bộ giận mắng:
“Đừng bậy, Chu Dịch là đứa tôi nó lớn , tính tình đàng hoàng, nề nếp, không đời đi mấy mất mặt đó đâu.”
Dì Trân vừa chớp mắt cười vừa :
“ đấy, đợi họ quay về là biết ngay thôi. Đảm bảo không đi cùng nhau đâu!”
Không ai dám thêm.
Không khí bỗng chốc rơi vào im lặng chết chóc.
tranh thủ đứng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt:
“Em đi lát.”
Dòng chữ bay hoảng loạn hết cả :
【Aaaaa chết rồi, có người đi vào nhà rồi! Xong rồi, đồ của họ vẫn còn để đó !】
【 thế, xong phim rồi, chắc chắn bị phát hiện luôn.】
【Bà chủ quán đâu rồi? không giúp họ giấu đồ đi chứ?!】
【Giấu cái gì giấu! Không bà ấy rối như gà mắc tóc, quên luôn là nam nữ chính vẫn đang bị nhốt kho lạnh à!】
Tôi nhếch môi cười lạnh, dõi theo bóng khuất sau cánh cửa nhà .
đó có ba buồng, không biết ấy sẽ gì.
Tôi âm thầm đếm ngược đầu.
Vài giây sau, tiếng hét chói tai vang từ nhà !
Là giọng .
Giang Hạo và mấy người vội đứng bật dậy lao tới:
“Có gì vậy?! Gì thế?!”
Tôi và mẹ chồng cũng tò mò đi theo sau.
Chỉ đang cầm bộ đồ của Chu Dịch và Giang , đứng ở cửa nhà , mặt mày hoang mang.
Mọi người sững người ngay tại chỗ.
9
Không biết đã qua bao lâu, Giang Hạo mở miệng trước:
“Không phải là quần áo của Chu Dịch và Giang à?”
Vừa dứt câu, cả đám người lập đưa mắt nhau, ánh mắt đầy vẻ hóng .
Sắc mặt mẹ chồng tôi lập trắng thêm bậc, còn dì Hương và dì Trân mắt trợn to hết cỡ, cố chen về phía .
“Không ? đồ của họ ở được?”
“ đấy, chắc mấy đứa nhầm rồi, đưa bọn dì xem!”
Vừa , hai người đã giật lấy đồ từ tay , lật qua lật xem. Quần đùi của Chu Dịch và đồ lót của Giang rơi lả tả đầy đất.
Mẹ chồng đưa tay che mắt, không dám nữa.
Những người khác trợn tròn mắt, sững sờ đứng như tượng.
Tôi bộ đau lòng, không tin nổi, liên tục lắc đầu:
“Không , không … chắc chắn là đồ của ai khác thôi, chỉ là trùng hợp giống họ.
“Chứ nếu không, có đồ của họ ở được?”
Dòng chữ bay bắt đầu rên rỉ:
【Trời ơi, bị phát hiện rồi… xấu hổ muốn chết!】
【 đồ kia là biết của nam nữ chính chứ của ai, giả kiểu gì được!】
【Không không , thân nữ chính tới rồi, có cứu tinh rồi!】
Tôi ngẩng đầu — quả nhiên, Vương Oanh xuất hiện.
“Mọi người vây quanh chỗ gì vậy?”
Khi đống quần áo dưới đất, ánh mắt ta chớp hoảng loạn, nhưng nhanh chóng lấy bình tĩnh.
“À, là quần áo của Chu Dịch với Giang đó. Họ mang theo bộ mới, thay rồi không cần nữa. Tôi bận quá nên quên chưa xử lý.”
Cái lý do lủng củng , chẳng ai số người ở tin nổi.
Thế nhưng mẹ chồng lập phụ họa:
“Phải đó, chiều nay Chu Dịch có đi mua đồ với Giang , còn đi cùng tôi, tôi là người trả tiền.
“Không ngờ hai đứa nóng lòng đến mức thay ngay hôm nay.”
Tôi giả vờ hoang mang hỏi :
“Ủa… mẹ, mẹ thật không?
“Nhưng chiều nay hai người họ đi với con ?”
Mẹ chồng giận dữ tát nhẹ tôi cái, hạ giọng quát:
“Tôi là đi với tôi là đi với tôi, nhiều lời cái gì!
“Mau giải thích rõ cho mọi người, nếu không khi Chu Dịch về tôi bắt nó ly hôn với luôn!”