Bạn gái của con trai tôi lần đầu đến gặp mặt, chưa gì đã mở miệng đòi nhà tôi chi tiền cho cô ta học lên tiến sĩ.
Cô ta mặt dày thề thốt như đúng rồi:
“Dì ơi, chờ con tốt nghiệp xong, con cưới anh ấy ngay và luôn.”
Thằng con tôi căng như dây đàn, mồ hôi đổ ròng ròng trong lòng bàn tay, chỉ sợ tôi phát điên lật bàn ngay tại chỗ.
Nhưng không, tôi mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
“Không sao cả, chuyện tốt mà, dì ủng hộ.”
“Chỉ có điều… dì có một điều kiện.”
Câu nói vừa dứt, nụ cười rạng rỡ trên mặt cô ta như bị ai đấm thẳng vào, tắt ngóm ngay lập tức. Từ sau hôm đó, cô ta cũng bốc hơi khỏi thế giới của con trai tôi.