Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6
Ta được sắp xếp ở thiên điện của cung Trường Lạc, ngày hôm đó công chúa cũng không triệu kiến ta.
Thật ra ta chẳng nổi, công chúa đã bị câm thì cần gì thư đồng? Cần là cần người đọc hộ đúng .
Ta là nhi nhà võ tướng, câu khó nghe thì mặt chữ còn nhận chưa hết, cứ bắt ta ở lại làm thư đồng, có óc công chúa bị lừa đá rồi không?
Buổi tối ta nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, nhớ nhà là một chuyện, chủ yếu là cơm nước ở cung Trường Lạc quá tệ.
Ta dùng bữa một mình ở thiên điện, mỗi món chỉ có một xíu, gọi là để giữ gìn vóc dáng, không ăn no thì sống còn khó gì đến giữ dáng?
Cảm giác đói bụng cào xé ruột gan khiến lục phủ ngũ tạng ta đau nhói.
Ta bật dậy, tìm một bộ y phục gọn gàng, nhân lúc trời tối mò xuống tiểu trượng (nhà bếp nhỏ).
May mà cung gác đêm ngủ say, nếu không thì khó mà thoát thân.
Xắn tay áo lên, ta bắt thao tác.
Nguyên liệu bếp không ít, vì quá đói nên ta chỉ làm một bát nước đơn giản nhất, thêm vào cải thìa trần và thịt bò kho do ngự trù làm sẵn.
Vừa gắp lên, sống lưng ta bỗng lạnh toát.
Ta mặc kệ, mỹ thực ngay trước mắt, dù có là ma quỷ cũng đợi ta ăn xong lấy lại sức rồi tính sổ sau.
Chưa kịp há miệng lần , phía sau truyền đến tiếng thìa gõ xuống mặt bàn.
Con người ta đói thì não bộ đình trệ, cộng thêm mấy lời đồn đại quỷ dị cung nghe được trước vào đây.
Ta tưởng là ma thật, bèn lẳng lặng vớ lấy cái muôi lớn bên cạnh, với tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai, quay phang thẳng một cú.
Tin tốt là, ta đ.á.n.h trúng rồi.
Tin xấu là, người bị đ.á.n.h lại là công chúa.
Ta chợt may mắn vì công chúa bị câm, nếu không cú này mà hét lên thì hậu quả khôn lường.
“Ái chà, Điện hạ!”
Ta lập tức lao tới ôm công chúa vào lòng, và công bị sức nặng của người kéo ngã lăn ra đất.
Khá lắm, công chúa nhìn thì mảnh mai thịt thà cũng chắc chắn phết.
7
Qua một lúc công chúa từ từ mở mắt.
Ta sốt ruột đến mức tay cạy mắt người ra, mà không ăn ngay thì trương phềnh lên mất ngon.
Tỉnh lại, người dùng ánh mắt hỏi ta chuyện gì vừa xảy ra?
Ta lập tức dùng bài văn mẫu đã soạn sẵn để đáp lại.
“Chuyện là thế này thưa Điện hạ, vừa rồi người không cẩn thận bị ngã, là ta đã đỡ người, giúp người không bị hủy dung đấy ạ.”
Khuôn mặt xinh đẹp viết đầy chữ “không tin”, người tay sờ lên chỗ vừa bị ta đ.á.n.h, mày liễu nhíu c.h.ặ.t.
Ta cười ha hả lấp l.i.ế.m: “Nếu ta người ngã đập vào cái muôi lớn, người có tin không?”
Ánh mắt công chúa lạnh lùng, ta biết là người không tin rồi.
Gần vua như gần cọp, ta lập tức cầu xin tha thứ.
“Xin người thứ tội, thần thực sự không biết đó là người…”
Hả? Ánh mắt này là ? trông như ăn tươi nuốt sống ta vậy? Không đến mức đó .
Người dùng tay chỉ chỉ ra sau lưng ta, ta nghe tiếng bụng người kêu ùng ục.
À, hóa ra là ăn bát kia.
Hoàng cung này đúng là tệ hại, không chỉ ta đói mà ngay cả công chúa ruột cũng chẳng được ăn no.
Sau hai người chúng ta cùng ăn chung một bát , ta nhận thái độ của công chúa đối với ta đã hòa hoãn hơn đôi .
Dù tay nghề nấu nướng của ta cũng không chê vào đâu được, người còn hoa chân múa tay một hồi.
Mỹ làm gì cũng đẹp mắt, ta nhìn đến ngẩn ngơ.
Người cuống lên, động tác đẩy ta có thô lỗ.
“Đẩy ta làm gì?” Ta hỏi.
Người lại chỉ vào mình, rồi chỉ vào mắt, lần này ta rồi, người hỏi ta có nhìn không.
Ta thản đáp: “Không .”
Công chúa đành thỏa hiệp, gọi Hỉ Thước tới, Hỉ Thước vừa ngáp vừa dịch lại.
“Điện hạ bảo ngươi sau này đừng có ăn mảnh, làm cái gì cũng gọi người.”
Ủa, ta không là thư đồng ? giờ bạn ăn cơm rồi?
8
Thời gian thấm thoắt thoi , ta đã vào cung được nửa tháng.
thời gian đó, thân và mẫu thân có gửi đồ vào, không được phép vào thăm ta.
Công chúa kinh ngạc, bảo Hỉ Thước dịch lại ta.
“ thân mẫu thân ngươi không tưởng ngươi đi lưu đày đấy ? Ngươi là vào cung, không vào tù, gửi lắm thứ thế này làm gì?”
Nhìn dòng đồ ăn cuồn cuộn được chuyển vào cung Trường Lạc, nào ngỗng quay, heo sữa, trà sữa bò, bánh nướng, mứt quả, toàn món ta thích.
Cảm xúc của ta vỡ òa nhìn cái chân giò hầm thân mua .
Ta chạy về điện, nằm úp sấp trên giường khóc nức nở.
Khóc chưa được bao , một bàn tay thon dài đẹp đẽ ta chiếc khăn tay.
Công chúa vỗ vỗ vai ta, an ủi một cách đơn giản.
Ta xoay người nhào vào lòng người, qua thời gian tiếp xúc vừa rồi, ta đã làm thế từ .
Đại tỷ tỷ thơm tho mềm mại, ai mà không yêu , n.g.ự.c cũng mềm êm, khiến tâm trạng ta tốt lên nhiều.
người dường như không quen tiếp xúc cơ , thân mình cứng đờ rõ.
Ta mặc kệ, ôm nhiều khác quen thôi.
Người xoa ta, lo lắng nhìn ta, tay lại ra dấu.
Ta đại khái ý người.
Ta nước mắt lưng tròng nhìn người: “Có nhớ nhà, nhớ mẫu, quan trọng hơn là cái chân giò thân mang đã nguội ngắt rồi, không ngon bằng lúc ra lò , hu hu hu.”
Người đảo mắt xem thường, sau đó cải , dẫn ta xuất cung đến Phàn ăn chân giò hầm ra lò.
Ta kích động nhảy cẫng lên ba thước, ôm chầm lấy cổ người, hôn chụt một cái lên má.
“Điện hạ là người tốt nhất thiên hạ!”
Vành tai người hơi ửng đỏ, người cũng ngẩn ra, xem chừng chưa từng có ai tiếp xúc thân mật với người như vậy.
Có vẻ sau này tiếp xúc nhiều hơn được.
Nghĩ vậy, ta lại hôn người thêm cái .
Thoải mái quá, thơm thơm mềm mềm, đúng là cực phẩm.
9
Tuy khuôn mặt của Điện hạ đi đâu cũng khó mà che giấu, dù có cải thì người ta vẫn nhìn ra là một đại mỹ nhân.
Bỗng ta nảy ra sáng kiến: “Điện hạ, hay là chúng ta cải giới đi?”
Trường Lạc bỗng phát cáu, phất tay áo, mặt lạnh tanh như .
“Ta đường đường là công chúa, giả làm nhi còn ra thống gì.”
không chịu nổi ta lải nhải năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng người cũng đồng ý, bó n.g.ự.c giả làm .
người thay đồ bước ra, ta sững sờ, điểm nhi thì là tiên t.ử trên trời, vận lại hóa lang quân tuấn tú anh khí.
Ta không nhịn được tay vỗ m.ô.n.g người một cái, ghé vào tai người trêu chọc: “Điện hạ, người đẹp trai quá đi.”
Trường Lạc đỏ mặt, tay ấn nhẹ lên trán ta.
Cái miệng chu ra như mắng: “Cái con nha này thật chẳng ra thống gì.”
Ta tiếp tục cợt nhả: “Nếu Điện hạ là nhân, e rằng trái tim thiếu của ta đã bị người cướp mất rồi.”
Vừa ta vừa nắm lấy hai tay người, đặt lên n.g.ự.c mình.
Trường Lạc nóng đến mức sắp bốc khói, vội vàng rút tay về rồi rảo bước đi nhanh về phía trước.
Ta cười lớn vẫy tay theo bóng lưng người: “Thiếu gia, đợi ta với thiếu gia ơi!”
10
Đến Phàn , ta thuần thục bảo chưởng quầy dẫn lên bao phòng trên lầu.
Trường Lạc nhướng mày nhìn ta.
Ta ý đáp ngay: “Hay tới đây ăn, ăn riết khách quý luôn rồi.”
lúc chờ món, người nhìn xuống vũ điệu Hồ Toàn đang biểu diễn dưới lầu.
Ta thì chống cằm ngắm nhìn người, quả là một gương mặt vĩ đại.
Dường như cảm nhận được, người có mất tự , tay lên miệng ho khan vài tiếng.
Qua những ngày chung sống, ta đã nắm được tính khí của Trường Lạc, cũng biết nào có trêu chọc người.
Thế là ta đứng dậy bất ngờ ghé sát lại gần, Trường Lạc như bị dọa sợ, hàng mi dài cong v.út chớp chớp như cánh bướm.
“Điện hạ…” Ta thì thầm: “Đã gặp t.ử anh dũng soái khí như Điện hạ, sau này bảo tiểu làm gả người khác được .”
Trường Lạc đỏ mặt lùi lại phía sau, người lùi một bước, ta tiến một bước, người đã lui đến mức không lui được , ánh mắt người rũ xuống nhìn vào đôi môi ta.
khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, tim ta thót lên một cái, bỗng cảm không ổn lắm, bèn ngoan ngoãn quay về chỗ ngồi.