Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1.
hôm đó là cuối tuần, tôi đang băm rau lợn. Bố tôi, người vốn đang đi làm thuê ở ngoài, đột nhiên trở về nhà, tôi đi cùng ông đến một chuyến.
Tôi cứ ngỡ chị gái lại đứng đầu khối nên hớn hở chạy theo sau, bụng dạ chắc sắp được bữa thịt ngon.
Chúng tôi gặp của chị. béo ị trước đây bố tôi khách khí vài câu, lần , chẳng thèm nhấc mí mắt lên nhìn một cái.
Một lát sau, chị gái đến.
Hai tuần không gặp, hình như chị béo lên, vòng bụng cũng to ra rõ, chắc chắn là chị đã lén ăn quà vặt sau lưng tôi .
tôi định tiến lên nắm tay chị, bố đột ngột giật phăng tôi ra, giơ cao tay lên.
“Chát!”
Đó là lần đầu tiên bố đ.á.n.h chị.
2.
Bố van xin hãy tìm ra nam kia.
“Con nhà anh học giỏi thật đấy, nhưng cũng phải có phẩm đức tốt chứ. Làm phụ huynh học không nên lúc nào cũng đẩy trách nhiệm cho nhà .”
“Phải, phải, nhưng… tôi cũng cần phải đứa bé là của ai chứ?”
“Rầm!” đập mạnh xuống bàn, khiến cả bố và tôi giật nảy mình.
“Toàn có hơn một ngàn nam , anh định để tôi đi hỏi từng đứa một à? Sắp đến kỳ thi đại học , đừng có ở đây gây chuyện cho tôi!”
Mặt bố bừng lên vì uất ức.
“Vậy… vậy tôi báo cảnh .”
“Anh cứ báo đi, cứ báo đi! Bản thân không quản được con cái lại đến đây đe dọa tôi? đường đầy kỹ ra đấy, m.a.n.g t.h.a.i cũng báo cảnh cảnh sống sao nổi… Ồ, quên mất, nhà anh vốn đã có một đứa… không, có là hai đứa !”
3.
Thứ hai tan học, từ xa tôi đã một đám người vây quanh cổng nhà.
Những dân làng bình thường hay chào hỏi tôi giờ quay mặt đi, ngay cả Tôn thọt nào cũng trêu chọc tôi nay cũng nhổ một bãi nước bọt xuống chân tôi.
sân, tiếng gầm của bố lớn hơn cả đêm hôm kia.
“Tao nuôi không nổi mày à? ! Đứa bé là của ai? Có không? Không tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
“Con ! Con không !”
“Vậy mày đúng là kỹ ! Là con đĩ! Là hạng tiện nhân không xấu hổ!”
“CON KHÔNG PHẢI!!!”
Lúc đó, tôi không hiểu tại sao bố lại nổi trận lôi đình đến thế. Sau tôi mới , trấn đang đồn chị tôi là kỹ đi nơi tìm đàn ông, một lần mười tệ, có cả ảnh khỏa thân của chị đang bị phát tán nơi.
Đến tôi trèo tường được bên , bố đã đi nhà.
Chị nằm chuồng lợn, người là bùn hôi thối. Nếu không có chị Tôn hàng xóm ngăn lại, e rằng chị đã bị bố đ.á.n.h c.h.ế.t tươi.
Sau giao chị tay tôi, chị Tôn quệt nước mắt tôi rời đi.
Tôi vội vàng dìu chị dậy, đưa phòng.
“Chị đừng giận, bọn họ là người xấu, chị nghỉ ngơi cho tốt đi, mai phải thi đại học mà.”
“Thi đại học…”
Chị như người không xương nằm vật người tôi.
“Không thi nổi nữa , chiều mai tan học, em giúp chị một việc.”
4.
hôm sau, vừa tan học, tôi chạy không ngừng nghỉ đến chân tòa nhà cao nhất trấn. Sau chờ một lát, sân thượng xuất hiện một cái đầu.
Là chị gái.
Chị gật đầu một cái, tôi lập tức bắt đầu gào lớn.
“Có người nhảy ! Có người nhảy !”
Tôi không tại sao chị lại tôi hét như vậy. Chị chỉ dặn tôi, đợi đám đông tụ lại hãy nhanh ch.óng chạy lên.
Chị một mình ở đó chị sợ.
Hét chưa được mấy tiếng, xung quanh đã tụ tập rất đông người, mọi người xôn xao nhìn lên đỉnh tòa nhà.
Chị tôi đã đứng ngay mép sân thượng.
Cẩn thận nhé, chị ơi.
Tôi vừa lẩm bẩm lòng, vừa cắm đầu chạy lên .
Tòa nhà chín tầng, không có thang máy. Đến tôi thở không ra hơi bước ra khỏi lối thoát hiểm đã nhanh ch.óng một bóng dáng màu lóe lên…
, tiếng la hét vang lên nơi.
5.
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn một người ngã c.h.ế.t, chẳng khác gì người bình thường, chỉ là đầu có một vũng màu .
Vài giây sau, vũng đó đột ngột lan ra, giống như ánh sáng ban mai, lập tức lan tỏa nơi. Đợi tôi định thần lại đó là chị mình, tôi giẫm lên vũng đó lao tới.
Hai nhân viên vệ gần đó vội vàng giữ tôi lại.
“Đừng chạm cô ấy, cô ấy c.h.ế.t .”
“ láo! Chị tôi chưa c.h.ế.t, chị ấy cử động kìa! cử động kìa!”
“Thằng khờ , đó không phải chị mày, đó là bụng chị mày… Chà, bộ đồng phục trắng không phải là Trung học số 1 sao?”
Chị tôi c.h.ế.t .
Tôi móc khỏi tay chị một tờ giấy nhỏ, đó chỉ có năm chữ thanh tú.
[Tôi không phải kỹ .]
Sau , tôi nghe cảnh cũng từng muốn can thiệp điều tra nhưng đã bị ngăn cản với lý do rất hợp lý: “Bây giờ là mùa thi đại học, điều tra sẽ không có kết quả, chỉ ảnh hưởng đến thành tích của học mà thôi.”
6.
Đám tang chị vừa kết thúc, bố tôi cũng thắt cổ.
Nhà tôi liên tiếp có tang. Ngoài chị Tôn ra, chẳng có lấy một người đến viếng.
cuối cùng của tang lễ, có một nhóm người kéo đến. Dẫn đầu là , trao cho tôi một phong bì trắng trước ống kính máy quay.
Thực tế học hỗ trợ năm mươi nghìn, nhưng đã bị ăn chặn một nửa.
Thậm chí trơ trẽn xoa đầu tôi: “Chuyện của gia đình em, tôi cũng có trách nhiệm… Chị em học giỏi, em phải học tập chị mình, lên tôi mà học cấp ba…”
Tôi quệt nước mắt, ghi tạc khuôn mặt của kẻ nhân tận xương tủy, lòng thầm thề rằng, tôi sẽ tìm ra từng kẻ một những kẻ đã hại c.h.ế.t chị tôi!