Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Văn án:

Sau khi bỏ bốn nghìn tệ máy giặt cho mẹ, lại cứ than phiền giặt sạch gì cả.

“Thật ra mày cũng tính toán đấy chứ. Lần trước cái máy giặt năm chục tệ, cũng không chia cho em gái mày cứ nhét hết túi mình.”

Mặt tôi đỏ bừng. Ban đầu còn tưởng mẹ đang nói đùa, tôi ngượng ngùng cười, hỏi sao mẹ lại .

liếc tôi cái, đổi đề tài:

“Cái máy này đúng là ra gì! Giặt ga gối vẫn sũng !”

Tôi nhìn cái phát hiện mẹ đang dùng chế độ giặt 15 phút.

Tôi vừa chỉnh sang chế độ giặt lớn, vừa giải thích nên dùng chế độ nào cho từng loại quần áo.

Thì mẹ lại hất tôi ra, cố chấp chỉnh chế độ giặt .

“Em gái mày nói , giặt không tốn , còn không làm hỏng quần áo.”

Mẹ nói kích động, còn bực bội quăng cái thau xuống đất:

“Cái gì mày cũng tiêu xài hoang phí không suy là sao! Đâu phải tiền mày trả nên mày đâu xót! Không em gái mày, chuyện gì nó cũng lo cho cái nhà này.”

Tim tôi lạnh toát.

Tôi gọi cho người thu , bỏ ra trăm tệ chuộc lại cái máy giặt , dọn cái máy nhà mình.

Chương 1

Dự án này thưởng bốn ngàn tệ, tôi cái máy giặt kia trong nhà cũng dùng hơn mười năm , lại là loại đời nhất.

Mỗi lần giặt còn phải bế sang cái thùng khác để vắt khô.

Lỡ giặt lớn, nó hút nhiều, lúc mẹ giặt còn phải cúi lom khom, cần sơ ý là trẹo lưng .

Hôm giao máy , tôi còn xin nghỉ nửa buổi để chờ người tới lắp.

Nhìn bác thu phế liệu khiêng cái máy đi, lòng tôi vui phơi phới, cứ tưởng lát nữa mẹ thấy sẽ mừng lắm.

Khi mẹ nhảy quảng trường nhà, vừa bước cửa thì đứng sững.

vẫn còn cầm đôi lụa đỏ tập nhảy, đứng cửa nhà tắm nhìn cái máy giặt thật lâu.

“Còn cái đâu?” mẹ hỏi.

cho bác thu …” – tôi vừa lau bảng điều khiển máy vừa nói – “… có năm chục tệ.”

Sắc mặt mẹ thay đổi lập tức.

quăng thẳng đôi lụa đỏ trên lên sofa

“Ai cho mày tự tiện làm chủ?” – giọng mẹ sắc d.a.o – “cái máy tao còn dùng !”

Tôi tưởng mẹ là quen tiết kiệm, vội giải thích:

“Mẹ à, cái vừa tiết kiệm điện vừa êm, còn…”

“Đúng là thứ phá của!” – mẹ cắt ngang, quay ngoắt bếp.

Vòi bật ầm ầm, ra sức chà cái giẻ cần giặt, đang cố tỏ ra sự khó chịu .

Đêm mẹ không nói với tôi nửa câu, cả hộp bánh trứng muối tôi riêng cho mẹ cũng không thèm đụng.

Hai hôm sau đang đi làm, điện thoại tôi lại réo vang.

Vừa bắt máy đã nghe mẹ gào:

“Mày cái máy giặt gì tệ thế! Giặt sạch gì cả!”

Tôi lao nhà, thấy mẹ đang kéo chăn ga ướt sũng từ trong l.ồ.ng máy ra.

Bột giặt vón thành cục dính trên từng mảng vải, nhỏ tong tong thành vũng dưới sàn.

Tôi ngồi xuống xem xem bị lỗi chỗ nào.

“Thật ra mày cũng tính toán ghê.” – Mẹ đột nhiên buông câu.

tôi khựng lại.

“Mẹ vẫn cúi đầu, ra sức lấy giẻ lao xung quanh vỏ máy, thèm ngẩng mặt lên.”

“Lần trước máy giặt năm chục tệ, mày cũng không chia cho em gái mày, nhét hết túi.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm:

“Hả?”

năm mươi tệ…” – mẹ đứng thẳng dậy, ném cái giẻ bộp chậu – “… chút tiền lẻ cũng tiếc không chia.”

Mặt tôi nóng bừng, lúng túng cười:

“Mẹ à… sao mẹ lại chứ…”

Mẹ liếc tôi cái đầy khinh miệt cúi xuống rút hết chăn ra từ bên trong l.ồ.ng máy:

“Cái máy c.h.ế.t tiệt này, giặt ga gối còn ướt sũng đây này.”

Lúc tôi để ý mẹ đang dùng giặt 15 phút, bảo sao bột giặt còn nguyên.

Tôi chỉnh sang chế độ giặt lớn và giải thích từng loại phải chọn chương trình nào.

Nhưng chưa nói mẹ đã gạt tôi ra, cố chấp chỉnh giặt .

“Em gái mày nói ! Giặt vừa tiết kiệm , vừa không làm hỏng !”

Mẹ nói kích động, còn bực bội quăng cái thau xuống đất:

“Cái gì mày cũng tiêu xài hoang phí không suy là sao! Đâu phải tiền mày trả nên mày đâu xót! Không em gái mày, chuyện gì nó cũng lo cho cái nhà này.”

Cuối cùng tôi cũng hiểu mẹ khó chịu vì cái gì.

Trong mắt mẹ, mọi thứ trong cái nhà này đều thuộc em gái, dù cái máy giặt nát năm chục tệ cũng phải thuộc em gái.

Tôi bỏ bốn ngàn tệ máy cho mẹ, nhưng cả năm mươi tệ cái máy , tôi cũng không đụng phải đưa cho em gái.

tôi lúc này vẫn còn đặt trên bảng điều khiển, đầu ngón lạnh ngắt.

Mẹ đứng bên cạnh, bực bội lắc mớ cần giặt, chờ tôi tránh ra.

“Mẹ…” – tôi mở lời, giọng hơi run – “mẹ có phải … số tiền năm mươi tệ con phải đưa cho Tiểu Vũ không?”

Mẹ nhíu mày:

“Ai cần năm chục tệ của mày chứ! Mẹ nói con cái tính nết…”

“Có thật thế không?” – tôi cắt ngang, giọng bật ra còn sắc hơn chính tôi tưởng.

“Trong mắt mẹ, cái máy giặt , tiền phải thuộc em gái đúng không?”

“Tao không có cái ý !” – mẹ đột nhiên nâng giọng:

là mày làm chuyện gì cũng mình, bao giờ cho người khác!”

Câu chiếc chìa khóa, mở tung cả đống ký ức bị tôi nhét sâu trong lòng.

Năm kia sửa bếp, tủ bếp tháo ra tám trăm, chuyển thẳng số tài khoản em gái.

Mẹ bảo:

“Tiểu Vũ dạo này hơi khó khăn.”

Trong khi lúc tôi vừa trả tiền đặt cọc nhà, mỗi tháng gánh vác các khoản vay nhiều tới mức mất ngủ.”

“Từ bé tới giờ đều …” – giọng tôi lúc bình tĩnh:

cần là trong cái nhà này, cuối cùng đều thành của em ấy. Đến cái máy giặt rách nát mẹ cũng sợ con vớ chút lợi.”

Mẹ đập rầm cái chậu xuống đất:

“Mày nói nhảm cái gì đấy?!”

“Nói nhảm?” tôi mở điện thoại:

bộ ấm trà ông nội để lại năm ngoái thì sao? Mẹ bảo để cho Tiểu Vũ vì nó thưởng thức. Trong khi ông nội đã đích thân nói để lại cho con!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương