Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 5
Mẹ lập tức đưa túi nilon ra trước tôi:
“Con xem, mẹ mang riêng cho con, hồi nhỏ con mê nhất món này mà.”
Tôi không đón .
Bà tự bước , đế giày để lại mấy vệt bùn trên sàn.
là của mình, bà đi thẳng bếp, túi nilon kêu sột soạt:
“ mấy câu cãi vã mà con cứ làm ầm lên. Bướng bỉnh y chang hồi bé vậy.”
bếp vang lên tiếng tủ lạnh đóng , rồi bà kêu to:
“Ối giời, tủ lạnh trống trơn thế này ? Con uống kiểu gì vậy? Đừng với mẹ là ngày cũng gọi đồ ngoài nhé?”
Bà thò ra, gương phủ đầy thương xót:
“Để mẹ nấu cho con một bữa.”
Tôi không đáp.
Ra bàn túi xem.
túi vài gói táo tàu hạn, một hũ bột củ sen nắp, còn chưa tới phân nửa, với một gói thịt muối bọc giấy báo.
Tờ báo dính dầu, chắc là lôi từ đáy tủ lạnh mẹ, đồ tồn kho lâu đời.
“Không cần…” – tôi đặt hũ bột củ sen lại – “…con không .”
Mẹ đang rửa bỗng khựng lại.
vẫn chảy ào ào, lưng bà hướng về phía tôi, vai hơi run:
“ linh tinh. Hồi bé con nghiện thịt muối mẹ làm mà. Một bữa quẹt hai tô cơm.”
Mười năm trước, mùa đông năm đó, tôi nhập viện vì viêm dạ dày cấp.
Bác sĩ dặn nhạt.
Mẹ lại khăng khăng đem món thịt muối đặc chế tới, kích tiêu hoá.
Thật ra là bà thèm , lúc ngủ trông bệnh nên muốn cho đỡ thèm.
Tôi chịu đau nuốt , nửa đêm nôn thốc nôn tháo, bà còn mắng tôi yếu ớt với hư đốn.
“Con giả vờ thôi.” – Tôi .
Vòi giật mạnh tắt phụp.
Mẹ quay người lại, trên chưa kịp lau mà chỉ thẳng tôi.
“Ý mày là gì?”
“Con không . Từ trước giờ vẫn không .”
Giọng tôi bình thản.
“Cũng con không dùng đồ thừa của em gái, không coi máy rút tiền, không đứng cuối cùng mọi sự lựa chọn.”
bà bắt méo lại, chính là cái vẻ quen thuộc khi giận dữ và chột dạ hòa lẫn.
“Tao nuôi mày khổ sở bao nhiêu, mày đáp lại tao thế ?!”
“Con lo cho sức khỏe của mẹ, mỗi năm chi năm ngàn tệ đưa mẹ đi khám. Con thấy mẹ nôn nóng lo em gái không tiền đi ngoài, con rút hai mươi vạn, rồi tự vay tiền mua .”
“Bao nhiêu năm qua, mỗi lần mẹ bệnh đều là con lo. Còn đứa con gái mà mẹ yêu kia? Nó chăm mẹ được ngày chưa?”
Tôi đếm từng ngón :
“Vậy mà vẫn chưa gọi là báo đáp?”
“Đó là việc mày làm!” – Bà gào lên, cái nạ dịu dàng hoàn toàn vỡ nát:
“Mày là ! Nhường em gái là sai ?!”
“Tao là mẹ mày! Mày phục vụ tao là lẽ đương nhiên!”
Tôi nhìn cái đỏ bừng vì tức, bất chợt thấy nực cười, tôi vậy mà tự ép mình chịu đựng ba mươi năm chỉ vì một người vậy.
“Mẹ về đi.” – Tôi cửa.
Gió lạnh bên ngoài ùa .
“Vụ kiện không rút. Tiền trả.”
Môi bà run lên, mắt thấp thoáng hoảng sợ:
“Mày thật sự muốn tuyệt tình thế sao?”
“So với những gì mẹ với em giá làm với con, vậy là gì đâu.”
“Con cảnh cáo mẹ… đừng làm loạn lên nữa. Nếu mẹ mà dám chỗ con quậy nữa, con sẽ khiến cho em gái không còn mũi để ra đường nữa!”
Tôi nhìn lớp son rẻ tiền trên môi bà ra khép lại, cuối cùng chẳng bật được câu .
Bà giật mạnh cái tạp dề, ném xuống nền, rồi quay người bỏ chạy.
Cửa đóng lại, tôi nhấc gói thịt muối ném thẳng thùng rác.
…
Em gái lại nhắn tin than khổ.
Bao nhiêu năm rồi, nó vẫn chỉ biết xài đúng một chiêu ấy.
“ , em thật sự sạch rồi. Nếu nhất định mười vạn, thì em chỉ còn cách mẹ đi bán m.á.u thôi.”
“ thật sự nỡ làm vậy sao? Mẹ chỉ hơi đau sổ mũi, thì xót không chịu nổi cơ mà.”
Tôi gần nhìn thấy cái vẻ giả đáng thương của nó, giống hệt hồi nhỏ mỗi lần nó cướp đồ của tôi rồi còn giả bộ uất ức.
Tôi hít sâu, ngón dập mạnh lên bàn phím:
“Được thôi. Cho mẹ đi bán đi.”
Gửi xong câu đó, tôi album ảnh, ảnh bức chụp sổ tiết kiệm.
300,000 teẹ… con số đó đ.â.m thẳng mắt tôi, bao nhiêu ký ức tôi cố nhét xuống đáy lòng đồng loạt trồi lên.
Tôi nhớ năm lớp năm, trường tổ chức đi tàng khoa học, cần nộp 80 tệ.
Tôi hí hửng chạy về báo, thì thấy mẹ đang mua cặp sách mới cho em.
“Mẹ, lớp con …”
Tôi còn chưa , mẹ nhíu mày, thở dài:
“ đâu ra tiền? Tiền học thêm của em mày còn chưa đóng.”
Cuối cùng, cả lớp chỉ một mình tôi không đi.
Cô giáo còn đặc biệt hỏi nguyên nhân, tôi cúi tôi không tàng.
Tan học, tôi trốn vệ sinh, nghe tụi bạn tám chuyện về robot với mô hình vũ trụ, mắt thấm ướt cả áo đồng phục.
Lên cấp hai, đế giày thể thao của tôi xài mòn thủng, trời mưa cái là tất lúc cũng ướt.
Tôi can đảm hỏi mẹ mua đôi mới.
Bà lúc này đang chọn giày múa cho em gái, nên không quay lại:
“Vá lại đi, vẫn dùng được. Tiền váy thi của em mày còn chưa lo xong.”
Thế là tôi dùng băng keo dán đế, kết quả tiết thể d.ụ.c chạy bộ, tôi trượt té rách gối, m.á.u chảy đầm đìa.
Cô giáo băng vết thương, vừa làm vừa xót xa hỏi sao lại thành ra vậy.
Tôi c.ắ.n răng :
“Không sao đâu.”
Về , mẹ liếc một cái rồi :
“Không biết đi đứng ? Thuốc men tốn tiền lắm đấy.”
Nực cười nhất là đi làm rồi, tôi lại ra sức đối xử tốt với mẹ, thể chỉ cần tôi đủ cố gắng, mẹ sẽ thay đổi.
Tháng tiên nhận lương, tôi cầm thẻ lương mà run run.
Tan làm tôi phi thẳng tới trung tâm thương mại, chọn cho mẹ một chiếc áo len cashmere màu lạc đà, ngốn gần nửa tháng lương của tôi.
Lúc thanh toán, nhân viên cười :
“Mua cho mẹ ? Đúng là hiếu thảo.”