Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi không muốn Vu Mộng bị bắt đi. Bây giờ cô ấy không thể chịu đựng thêm kỳ sự giày vò nào nữa.
“Không có gì thường cả.”
“Chắc chứ?” Viên cảnh sát tên Hoàng Thanh tôi bằng ánh mắt sắc lẹm như chim ưng. “Tôi hỏi lại lần nữa, anh chắc chứ?”
“Chắc chắn.”
3
Đêm , Vu Mộng đi ngủ rất sớm. Cô ấy cuộn mình co quắp trong một chiếc chăn khác, chỉ lộ ra một mảng tóc đen tuyền.
Còn tôi trằn trọc không sao ngủ được, trong đầu toàn là hình quỷ dị của Vu Mộng mặc bộ diễn ngày hôm .
Lần đầu hai chúng tôi gặp nhau cũng kịch tính chẳng khác gì trong phim .
Ba năm trước bạn tôi kết hôn, Vu Mộng đi theo vài nghệ nhân dân gian trà trộn vào đám cưới để vài câu chúc phúc cho cô dâu chú rể nhằm kiếm chút tiền thưởng.
cô ấy lại bài “Thăm sông Thanh Thủy”.
“Mưa thu rơi rả rích triền miên.
Sương giăng kín dòng sông Thanh Thủy ấy.
Thương cho một đôi tình nhân si tình.
Cùng nhau nhảy xuống sông quyên sinh…”
Ngày đại hỷ mà lại tiểu khúc tuẫn tình, không có gì ngờ, cô ấy bị gia chủ đuổi cổ ra ngoài.
Tôi lại bị giọng và dung mạo của cô ấy thu hút, chủ bắt chuyện. tôi càng như bị ma xui quỷ khiến, tặng quà đi cửa với lãnh đạo để đưa Vu Mộng vào đoàn kịch, cũng là đưa cô ấy vào nửa đời của tôi.
quá khứ của cô ấy, tôi chưa từng hỏi .
“Trương Lôi, mày đừng ! Chồng ơi!”
Vu Mộng đột nhiên khóc thét . Tôi vội vàng ôm lấy cô ấy, nhẹ nhàng vỗ an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ! Có anh , mọi chuyện !”
một hồi dỗ dành, Vu Mộng lại ngủ thiếp đi. Ngay tôi định đắp chăn cho cô ấy bàng hoàng phát hiện ra vậy mà người cô ấy vẫn mặc bộ diễn kia.
Tôi giật thót mình, suýt chút nữa hét .
Vu Mộng lại tỉnh giấc, đôi mắt tôi chằm chằm không chớp. Tóc gáy tôi dựng đứng cả , không dám đậy.
“Ngủ sớm đi, đừng làm phiền chúng ta nữa.”
Chúng ta?
Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt lại, giữ nguyên tư nằm thẳng , không dám quay đầu sang bên cạnh vì Vu Mộng vẫn tôi chằm chằm như .
trời sáng, Vu Mộng cuối cùng cũng cử . Cô ấy cởi bộ diễn ra, thay ngủ vào lại nhẹ nhàng gọi tôi dậy giống như trước . cô ấy vào bếp chuẩn bị bữa sáng, cứ như thể khúc Thần điệu và chuyện đêm chỉ là một giấc mơ.
cơ thể cứng đờ của tôi là minh chứng cho thấy mọi chuyện tối đều là thật.
Vu Mộng trúng tà .
4
Tôi tìm một cái cớ loa để lẻn ra khỏi nhà, chạy nhanh xuống lầu chui vào xe ô tô lấy ra một cuốn tay nghiên cứu kỹ lưỡng.
là thứ rơi ra từ bên trong bộ diễn Vu Mộng thay quần áo sáng nay.
Bìa cuốn in hình người đẹp và phong cảnh, trông như sản phẩm từ những năm đầu thập niên 90 của kỷ 20.
Nhẹ nhàng lật ra trang đầu tiên: “Ngày 5 tháng 4, nợ lão Lý hai cân rượu trắng”, “Ngày 8 tháng 6, nợ lão Cao tiền bài bạc năm đồng”, “Ngày 15 tháng 9, nợ học phí của Mộng nhi bốn mươi đồng”…
Phần đầu cuốn đều ghi những khoản nợ như vậy. Xem giọng điệu có vẻ là do bố mẹ Vu Mộng ghi.
Điểm mấu chốt là một tấm tốt nghiệp tiểu học được kẹp giữa trang cuối cùng và bìa cuốn tất cả các khuôn đều bị b.út bi tô nát.
Hàng đầu tiên có một người đàn trung niên ngồi, có lẽ là giáo viên chủ nhiệm cả cái đầu của ta đã bị khoét mất.
tấm viết một dòng chữ cực kỳ đẹp: “Giáo viên tiểu học trung tâm thôn Tam Tỉnh – Vương Quảng Phú tặng”.
Ngoài cái ra, không còn thông tin nào hé lộ quá khứ của Vu Mộng nữa. Tôi giơ tấm cửa kính xe, muốn cho rõ hơn.
vừa ngẩng đầu , tôi lại thấy Vu Mộng đứng quay lưng phía cửa nhà bếp. Cô ấy đứng im , giống như một người c.h.ế.t.
Dưới mái tóc đen dày kia dường như có một linh hồn trừng mắt tôi đầy căm hận.
Trong khoảnh khắc , tôi sởn gai ốc, theo bản năng đạp mạnh chân ga, lao xe khỏi khu chung cư nhanh như chạy trốn.
Trong vô thức có một giọng nói bảo tôi rằng những chuyện quái lạ người Vu Mộng có liên quan thân của cô ấy. Tôi cần tìm Vương Quảng Phú để làm cho ra nhẽ.
5
Thầy Vương nếu còn sống giờ chắc cũng hơn bảy mươi .
Nhờ bạn Cục Giáo d.ụ.c tra giúp, Trung học Thực nghiệm thành phố quả thực có một giáo viên già tên là Vương Quảng Phú.
Hỏi được địa chỉ, tôi liền chạy thẳng học, đợi lúc tan học chặn đường người thầy giáo già có vẻ mệt mỏi cổng .
“Chào thầy Vương.” Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Có phải thầy từng dạy một học sinh tên là Vu Mộng không?”
Hai chữ Vu Mộng vừa thốt ra, vẻ hiền từ thầy Vương bỗng chốc trở nên dữ tợn trong tích tắc.
“Không có.”
Thầy Vương cúi đầu định bỏ đi. Tôi chặn lại, khổ sở cầu xin: “Vu Mộng trúng tà ! Thầy làm ơn hãy giúp cô ấy!”
“Nó mà trúng tà?” Biểu cảm của trở nên kỳ quái, buột miệng nói: “Nó chính là đứa chuyên đi trừ tà mà.”
“Hả? Không phải! Cô ấy…cô ấy bây giờ gặp rắc rối, chính là… nói sao nhỉ?” Tôi nói năng lộn xộn: “Thầy hãy giúp học sinh của thầy đi.”
Tôi kéo thầy Vương vào một chỗ vắng người, nhanh ch.óng kể lại những chuyện xảy ra trong hai ngày nay. Thầy Vương nghe xong vẻ ngưng trọng, ra hiệu cho tôi theo nhà.
Thầy Vương vẫn luôn sống một mình. nhà, tu hết cả một chai rượu trắng mới mở miệng.
“Không uống chút rượu, tôi thực sự chẳng dám nhắc tới chuyện .
“Những năm 90, tôi làm chủ nhiệm lớp tiểu học trung tâm thôn Tam Tỉnh, lúc trong lớp đúng là có một học sinh tên Vu Mộng.