Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Chiếc bánh kem trong tay Lục rơi bịch xuống đất, biểu cảm trên mặt anh vô cùng đau đớn.
Tôi đột nhiên hối hận, có phải không nên đòi ly hôn hôm không, dù sao cũng nên đón nốt cái sinh nhật này chứ.
Sau này nhớ lại sinh nhật cũng chính là ngày ly hôn, cảm giác thật chua xót.
🌟 Truyện được dịch trắng cơm trắng – 🌟
👉 Follow fanpage FB: trắng cơm trắng – (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất chương mới nào team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn mến 💖
đã nói ra .
Giờ mà rút lời thì có vẻ hơi muộn.
Thà rằng làm cho dứt khoát luôn.
“Em nghĩ kỹ sao?”
Lục đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, hơi cúi đầu.
Tôi không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt anh.
Cũng chẳng biết hiện tại tâm trạng anh nào.
Có lẽ là thở phào nhẹ nhõm chăng.
Dù sao cũng là tôi chủ động đề nghị .
“Nghĩ kỹ , rất rõ ràng.”
Tôi không chắc Lê Khương của sau có tha thứ cho sự lừa dối của Lục không.
tôi chắc chắn, Lê Khương của tuyệt đối không bao giờ tha thứ.
Tôi cứ ngỡ Lục sẽ hỏi thêm gì đó.
anh không.
Anh bước tới.
Cầm lấy cây b.út trên bàn, nhanh ch.óng ký tên mình .
Tốc độ nhanh mức.
Tôi thậm chí còn chưa kịp nói thêm câu nào.
Cơn đau âm ỉ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c từ từ dâng lên.
Anh chắc đã đợi ngày này lâu lắm nhỉ.
“Sinh nhật vui vẻ, anh lên lầu đây, có việc gì thì liên lạc sau.”
Nói xong, anh đi thẳng lên lầu.
Thậm chí không thèm liếc tôi lấy một cái.
Cũng chẳng thèm nói thêm bất lời thừa thãi nào.
14
“Tôi nghi ngờ chú cậu căn bản chẳng hề thích tôi.”
“Không thích mà lại kết hôn với cậu? Đầu óc chú tôi chập mạch à?”
Tôi trở mình, tựa người Lục Vi:
“Sao lại không thể, biết đâu lúc kết hôn đầu óc anh chập mạch thật thì sao?”
Lục Vi cạn lời nhìn tôi.
Tôi chợt nhận ra mình lỡ lời.
Cái nàng này tuy sợ Lục , lại là một mê muội chính hiệu của anh .
từ nhỏ ấy đã cực sùng bái ông chú vạn năng của mình.
Tôi lại đi nói xấu thần tượng mặt fan cuồng.
ấy không vui cũng là lẽ thường.
“Dù anh có chập mạch hay không thì chắc chắn cũng chẳng thương gì tôi đâu.
Mấy qua chắc chắn tôi là đơn phương thôi, giờ người cũ quay về nên anh mới đá tôi đi đấy.”
“Chẳng phải cậu là người đòi ly hôn sao?”
Tôi á khẩu.
Uất ức.
Đau lòng.
“Chẳng lẽ tôi phải đợi anh đá mình à?
Dù sao tôi cũng là người có tự trọng nhé!
Đã biết kết quả thì phải tiên phát chế nhân chứ!”
là, tối qua vừa đòi ly hôn, hôm tôi đã xách vali dọn thẳng chỗ Lục Vi.
Không vì lý do gì khác.
Chủ yếu là tôi không nhớ nổi mình còn bất động sản nào khác không.
Nếu cứ mò về nhà mẹ đẻ.
Chắc chắn sẽ tra hỏi cùng.
🌟 Truyện được dịch trắng cơm trắng – 🌟
👉 Follow fanpage FB: trắng cơm trắng – (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất chương mới nào team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn mến 💖
Hiện tại tôi chưa công khai tin ly hôn sớm như vậy.
Ít nhất cũng phải đợi khi cầm được giấy chứng nhận ly hôn trên tay đã.
Nếu không, giữa chừng xảy ra sự cố gì thì phiền lắm.
Dĩ nhiên, việc không ly hôn là không thể nào.
“ hy vọng cậu nói được làm được, đừng để chú tôi dỗ dỗ vài câu đã mềm lòng quay về.”
“Cậu khinh thường tôi quá đấy.”
Ở nhà Lục Vi được hai ngày.
15
Tôi bắt đầu cảm thấy nỗi lo của ấy không phải vô căn cứ.
Ở đây cái gì cũng phải tự thân vận động, hồi còn ở với Lục .
Bất kể chuyện gì anh cũng chuẩn sẵn sàng cho tôi.
Căn bản không cần tôi phải động não.
Tuy nhiên, ý nghĩ không ly hôn lóe lên trong thoáng chốc.
sau đó đã tôi dập tắt.
vì…
Tôi không chấp nhận được sự phản bội, hoặc giả anh không phản bội tôi.
tôi cũng không chấp nhận được sự lừa dối.
Càng nghĩ chuyện mấy ngày mình phải sống trong lo sợ.
Nếu không nhờ nghe lén được cuộc hội thoại đó, có lẽ giờ tôi vẫn đang đinh ninh mình là kẻ ngoại tình.
Không ra ngoài.
Tôi đành ru rú trong nhà.
🌟 Truyện được dịch trắng cơm trắng – 🌟
👉 Follow fanpage FB: trắng cơm trắng – (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất chương mới nào team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn mến 💖
Một tuần trôi qua, Lục Vi không chịu nổi nữa.
“Cậu xem cậu kìa, đòi ly hôn là cậu, giờ lại ngồi đây u uất, buồn rầu cũng là cậu, rốt cuộc cậu nào?”
“Cái gì mà u sầu chứ?
Tôi đây là đang đắm mình nội tâm, tôi thấy người đời bây giờ sống vội vã quá .”
Lục Vi không cho tôi cơ hội bốc phét tiếp.
ấy lôi xồng xộc tôi ra khỏi giường.
Kéo thẳng phòng thay đồ.
“Hôm dù không cậu cũng phải ra ngoài với tôi!”
Cứ ngỡ sẽ phải dây dưa hồi lâu, không ngờ tôi lại vô cùng hợp tác bước tới.
“Sao ngoan ? Có âm mưu gì à?”
Tôi lấy bộ đồ đã chuẩn sẵn tròng người.
“Không có, là quên chưa nói với cậu, hôm tôi định đi xem triển lãm tranh.”
nên vốn dĩ hôm tôi đã định ra ngoài .
“Lê Khương, chọc điên tôi thì cậu có lợi lộc gì không hả?”
“Hì hì, hiện tại thì chưa thấy.”
Thay đồ xong, tôi lôi kéo Lục Vi chạy thẳng phòng triển lãm.