Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

8

Sau ôm tiền bỏ trốn, Phương Quyên nhanh ch.óng bị chồng phát hiện. Hai cãi nhau kịch liệt, cô ta ở nhà chồng sạch vị thế, cuộc hỗn loạn không yên.

Nhưng cô ta vẫn không buông tha Phương Kiện — cái “cây ATM” cùng.

Cứ vài , cô ta lại gọi điện, bịa đủ lý do tiền.

“A Kiện, chị hết tiền mua rau , chuyển cho chị năm trăm.”

“Con trai chị phải đăng ký lớp học thêm, em làm cậu chẳng lẽ không thể hiện chút sao? Gửi trước ba nghìn .”

Phương Kiện lấy đâu ra tiền.

Lần đầu tiên anh ta từ chối chị gái, đổi lại lời c.h.ử.i rủa điên cuồng.

“Phương Kiện, đồ bạch nhãn lang! Mày quên ai nuôi mày lớn à? Giờ cứng cánh thì đến chị ruột cũng mặc kệ sao? mày theo khác chạy , mày trút giận lên bọn tao à? Đồ phế vật!”

Phương Quyên thậm chí còn kéo đến tận cửa căn hầm anh ta thuê, chống nạnh chỉ thẳng vào mũi anh ta mà c.h.ử.i, khiến hàng xóm xung quanh kéo ra xem trò cười. chị từng anh ta nâng niu, lúc này còn xấu xí hơn bất kỳ ai.

Giọt nước tràn ly cùng đè sập anh ta, việc mẹ anh ta — Hà Phân — đổ bệnh.

lẽ vì uất khí dồn nén, cũng lẽ vì môi ẩm lạnh, bà ta sốt cao liên tục. Đưa vào viện kiểm tra, bác sĩ chẩn đoán viêm phổi cấp, cần nhập viện điều trị ngay.

Viện phí tiền t.h.u.ố.c men ngọn núi đè nặng lên vai Phương Kiện.

Anh ta không tiền.

Nằm trên giường bệnh, Hà Phân không còn chút hiền từ nào, chỉ thẳng vào mũi con trai mà mắng c.h.ử.i:

“Nuôi mày lớn làm gì hả! Đến cũng không giữ , nó cuỗm sạch tiền chạy ! Giờ tao đến tiền chữa bệnh cũng không ! Mày muốn kéo tao c.h.ế.t theo à?!”

Bố chồng đứng bên cạnh — đàn ông luôn trầm lặng — cũng chỉ biết thở dài trách móc:

“Lúc trước mày đừng khoác lác, mày không nghe. Giờ ra nông nỗi này, vừa lòng chưa?”

lời chỉ trích, c.h.ử.i rủa, oán trách…

Giấc mộng “con hiếu cháu ngoan” mà anh ta từng dùng tiền của tôi tô vẽ, nay hóa thành cơn ác mộng, quay lại c.ắ.n xé chính anh ta.

Dưới áp lực gia đình sự t.r.a t.ấ.n tinh thần liên tục, anh ta gần suy sụp.

đêm khuya yên tĩnh, anh ta đầu gọi cho tôi.

Lần đầu, tôi không nghe.

Anh ta gọi tiếp.

cùng, tôi máy.

Đầu dây bên kia giọng anh ta run rẩy, kìm nén, lẫn tiếng nức nở.

à… không, Khương Dao… anh sai , anh thật sự sai .”

“Em quay về … anh cầu em… anh nghe em hết, anh họ hết, mình lại trước không?”

Anh ta đầu hoài niệm cũ.

Nhớ căn nhà luôn sạch sẽ, cơm nước vừa miệng, chẳng phải lo nghĩ hóa đơn.

Nhớ từng coi anh ta cả bầu trời, lặng lẽ lo toan mọi thứ.

cùng anh ta cũng hiểu, mình đ.á.n.h điều gì.

Tôi im lặng nghe anh ta lảm nhảm sám hối van , trong lòng không hề gợn sóng, thậm chí còn ồn ào.

“Anh Phương,” tôi lạnh nhạt cắt lời, “giữa chúng ta không còn bất kỳ quan hệ nào.”

anh đừng gọi vào số này nữa.”

Nói xong, tôi cúp máy, chặn luôn số của anh ta.

Quá khứ ư?

Phương Kiện, giữa chúng ta sớm không còn quá khứ.

Kể từ khoảnh khắc anh cả nhà anh dọn vào nhà tôi, tôi con trai ngủ sofa, mọi thứ kết thúc.

Sự sám hối của anh, vừa muộn, vừa rẻ mạt.

Phương Kiện vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa của câu “chúng ta không còn quan hệ”.

Anh ta đầu màn “đuổi theo giữa biển lửa” ồn ào.

Mỗi sáng, đúng giờ, anh ta xuất hiện dưới lầu công ty tôi, ôm bó hoa hồng rẻ tiền hoặc xách theo bữa sáng mang .

tôi, anh ta cúi tiến lại, vẻ mặt hèn mọn:

“Dao Dao, em chưa ăn sáng phải không? Đây tiểu long bao ở quán em thích nhất trước.”

Đồng nghiệp qua lại liếc nhìn, xì xào bàn tán.

Tôi chỉ phiền.

Tôi nhận bó hoa, không thèm nhìn anh ta, thẳng đến thùng rác bên cạnh, ném vào trước mặt anh ta.

Tiện tay, tôi cũng ném luôn phần bữa sáng còn ấm vào thùng rác.

“Phương Kiện, tôi nói lần , đừng làm phiền tôi nữa.”

Sắc mặt anh ta lập tức tái nhợt, đứng ngây ra tên hề bị cả thế giới bỏ rơi.

Nhưng anh ta vẫn không chịu dừng.

Không biết học ở đâu, anh ta đầu viết lá thư lỗi dài lê thê, chữ nào chữ nấy rỉ m.á.u, nhắc lại từ lúc quen nhau đến yêu nhau, nhét vào khe cửa nhà tôi.

Tôi nhờ vệ khu nhà xử lý ngay thư, đồng thời cảnh cáo chính thức: nếu còn xuất hiện trước cửa nhà tôi, tôi sẽ báo cảnh sát vì hành vi quấy rối.

Không vào nhà tôi, anh ta chuyển sang nhắm vào đứa trẻ.

Anh ta chờ trước cổng mẫu giáo của .

Nhưng tôi đoán trước. Ngay hôm sau nhận lệnh vệ, tôi lập tức làm thủ tục chuyển cho sang tư thục an ninh nghiêm ngặt hơn, lại gần công ty tôi.

Anh ta đứng chờ trước cổng cũ suốt tuần, đến cái bóng của cũng không , lúc đó mới hoàn toàn tuyệt vọng.

Trong mắt tôi, mọi hành động của anh ta đều đầy toan tính vụ lợi, buồn cười đến cực điểm.

Anh ta không yêu tôi.

Anh ta chỉ “vật chủ” nuôi cả gia đình, muốn giành lại cuộc nhàn hạ ấy mà thôi.

Cuộc của tôi, sau rời xa họ, tốt hơn.

Tôi dồn toàn bộ tâm sức vào công việc, rất nhanh chủ trì dự án quan trọng mới.

Tối hôm đó, vì chạy tiến độ, tôi tăng ca rất muộn.

Tùy chỉnh
Danh sách chương