Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

Chương 6

“Khương tổng, hướng dư luận rất bất lợi. Tống Triết chơi chiêu đảo trắng thay đen quá thuần thục. Giờ trên c.h.ử.i cô nhiều lắm rồi. PR đề nghị đăng thông báo thiệt hại vụ cháy…”

?”

Tôi lướt xem vài câu c.h.ử.i, bật cười nhạt.

“Thời đại này, ta chỉ tin cái họ muốn tin. Tôi có tài sản hàng tỷ, còn Lộc kia thì nước mắt rơi như mưa. Tôi kiểu gì nói là tư bản ngạo mạn.”

làm sao? Để họ bôi đen mãi ?”

“Đương nhiên là không.”

Tôi mở tập video.

Đó là cảnh quay 4K từ bốn góc máy, cùng bản ghi âm tại phim trường.

đó rõ mồn :

Cố Châu: “Nước mắt của Lộc Lộc là vô giá.”

Khương Thành: “Đồ của nhà mình đốt thì sao!”

Tống Triết: “Khương , em đúng là phàm tục.”

Tuyệt nhất chính là cảnh trước đám cháy, Lộc cười khẽ, nói với Cố Châu:

“Anh Châu này, nếu cung điện này cháy , chị Khương có phát điên không nhỉ? Chị ấy yêu mấy cái thứ vật chất đó lắm. Sẽ không hiểu việc bọn mình theo đuổi nghệ thuật đâu.”

ác ý và đắc thắng trên cô ta đã camera quay từng milimet.

“Vương Luật, gửi bộ bản gốc này PR. Không cần lời nào . Đính kèm biên bản thụ lý của cảnh sát và kết quả giám định của đội cứu hỏa.”

“Và bảo luật sư soạn thư gửi Tống Triết.”

“Nói với anh ta nếu đã kể chuyện như thì mời tòa kể, xem anh ta làm thế nào để biến tội phóng hỏa thành nghệ thuật.”

còn nữa.”

Tôi chỉ vào mấy tài khoản fan của Khương Thành mắng hăng say nhất.

“Tra IP, gửi công văn. Tội vu khống vượt 500 lượt lan truyền là có thể truy cứu hình .”

“Họ bắt nạt khác trên như ? Được thôi. Để tôi họ biết thế nào mới là bạo lực thực .”

Chưa đầy nửa tiếng sau khi video được tung , server Weibo đã… ngã sập.

Đám fan u mê rống thương anh và bảo vệ Lộc Lộc ban nãy, sau khi xem xong clip 4K không góc c.h.ế.t, đồng loạt im bặt.

Đặc biệt là câu chị ấy có phát điên không nhỉ của Lộc, cộng thêm nụ cười vô tư ác độc lúc châm lửa đã đập nát hoàn hình tượng bông hoa nhỏ mong manh mà họ thờ phụng.

Đó không vỡ vụn.

Đó là xấu xa hoá trang thành thánh nữ.

【Má ơi… mắt tôi mù rồi ? Đây mà là nàng thơ á?】

【Cái này là tội phạm phóng hỏa chứ nghệ thuật cái gì? Cung điện ba triệu tệ mà đem đi châm chơi?】

【Khương Thành đúng là ngu hết phần thiên hạ. Bảo vệ cái gì? là tiếp tay phạm tội thì đúng hơn!】

【Ba triệu là tiền riêng của Khương ! Gặp tôi thì tôi báo công an! Không tẩn ngay tại chỗ đã là hiền lắm rồi!】

【Tống Triết hả? Nghệ thuật cái đầu anh đấy. Yêu cầu điều tra xem tay này có vấn đề tâm lý không đi!】

Dư luận lật nhanh hơn trở bánh tráng.

Những c.h.ử.i tôi tan nát, bắt đầu xếp hàng xin lỗi dưới Weibo tôi.

Thậm chí còn quay sang càn quét ngược, khiến tài khoản của Lộc, Khương Thành, và Cố Châu cháy rụi như phim trường.

Điện thoại nhà họ Khương tới.

Lần này là ba tôi.

Giọng ông không còn hùng hổ như hồi ở đồn cảnh sát, mà là có chút mệt mỏi và bất lực rất rõ.

… chuyện ầm ĩ quá rồi. Nhà họ Cố sang. Cổ phiếu Công ty nhà họ Cố đã bán tháo ngân hàng thúc ép trả nợ trước hạn.”

“Họ đồng ý nhượng khu đất kia, chỉ mong con ký bản hòa , để đưa Cố Châu ngoài trước…”

“Còn Thành Thành…”

Ba tôi khựng nhịp, giọng lạc đi…

“Mẹ con đã khóc ngất hai lần rồi. Dù gì nó lớn ở nhà chúng ta. Nếu thật ngồi tù… Khương gia còn mũi nào nhìn đời chứ?”

Tôi đứng trước cửa kính sát đất, nhìn xuống ánh đèn của Bắc Kinh trải dưới chân.

“Ba , mũi là do tự mình giữ không xin khác ban .”

“Lúc anh ấy quăng ngọc quan, đứng mắng nhà đầu tư giữa phim trường, anh ấy có nhớ đến mũi nhà họ Khương không? Khi anh ấy để fan lao vào xã hội bôi nhọ con thì anh ấy có nhớ con mang họ Khương không?”

“Còn nhà họ Cố…”

Tôi xoay ly rượu vang tay, ánh mắt lạnh như băng.

“Khu đất đó vốn dĩ là mục tiêu con nhắm đến. Muốn dùng bản hòa để đổi? Như là quá rẻ họ rồi.”

“Ba bác Cố, nói rằng con không chấp nhận dàn xếp riêng. Nhưng con có thể mua lô đất đó với giá bằng 70% thị trường, tiền chuyển ngay lập tức, số đó đủ để họ kịp cứu công ty.”

“Còn về Cố Châu và Khương Thành…”

Tôi nhìn vào hình phản chiếu cửa kính, cô gái từng vì cái là tình thân và tình yêu mà nhún nhường hết lần này tới lần khác đã c.h.ế.t từ rất lâu rồi.

trưởng thành phạm lỗi thì dám đứng mà chịu đòn.”

“Đây là bài học cuối cùng con dạy họ. Học phí không rẻ, vì đó bao gồm tiền… và tự do.”

Tôi cúp máy, quay sang nhìn Vương Luật.

“Thông báo hệ thống: Mai họp Hội đồng quản trị, miễn nhiệm bộ chức danh mà Khương Thành treo tên ở tập đoàn. Đồng thời phong tỏa bộ thẻ và tài sản đứng tên anh ấy.”

“Ngoài , khởi kiện Lộc. Tôi biết cô ta không có tiền, không thể trả đủ năm triệu

nhưng tôi sẽ xin cưỡng chế thi hành án và đưa cô ta vào danh sách thất tín quốc gia.”

“Cô ta muốn làm minh tinh ? thì hãy để cô ta đời không được máy bay, đừng mơ ngồi tàu cao tốc, cứ để cô ta phát sáng danh sách nợ xấu đời được.”

Làm xong tất , tôi cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.

Như cắt bỏ khối u độc bám trên mình bao năm.

Dù đau nhưng cuối cùng có thể sống tiếp.

Khi tôi chuẩn tắt đèn để nghỉ thì điện thoại rung .

tin nhắn từ số lạ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương