Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi ngồi trong sân làm bài, mẹ bưng bánh bao đi ra.
“Mạch Tử, ngày mai con đừng đi học, là có thể dậy muộn hơn một chút.”
Mẹ đưa bánh cho tôi, khẽ nói.
“Buổi sáng con còn có thể ra ngoài nhảy dây, đá cầu với mọi người. Chiều cũng không gấp gáp cho heo ăn, có thể khắp núi tìm trái cây, mò cá ăn.”
Trẻ con trong không đi học ngày nào cũng chơi như vậy.
Chúng còn chê tôi ngốc, dù sao thầy giáo trong cũng chẳng quản, chơi vui hơn nhiều.
Nhưng tôi biết, lúc chịu khổ thì không nghĩ đến ngọt ngào, là điều mẹ từng dạy tôi.
Mẹ còn nói:
“ con không học, cuộc sống sẽ dễ chịu hơn.”
Tôi không dám nhận bánh, dè dặt nói:
“Mẹ, đợi mẹ sinh , con sẽ hơn, làm nhiều việc hơn. Trường tiểu học trong học phí rất ít.
Con núi đào t.h.u.ố.c cũng đóng học phí. Tiền gạo trong nhà đều để dành cho , con không tiền.
Mẹ yên tâm, mẹ sinh , con sẽ chăm sóc thật tốt. Sau con kiếm tiền cưới vợ cho , xây nhà cho . mẹ cho con đi học, việc con cũng làm.”
“Mạch Tử, con ngốc .”
Mẹ ôm tôi khóc, lẩm bẩm nói.
“Đợi con , con đâu còn cơ hội học nữa. Mẹ dù sau có địa ngục, cũng tìm cách để Mạch T.ử mẹ học hành t.ử tế, rời khỏi nơi .”
Lúc , tôi không hiểu ý mẹ.
Cho đến đêm khuya, tôi nghe thấy tiếng bà nội gào khóc.
“Trời ơi là trời! Tạo nghiệt ! Nhà họ tạo nghiệp mà rước con sao chổi như !”
Tôi ra ngoài, thấy ba tôi kéo mẹ tôi quăng sân.
Toàn thân mẹ đầy m.á.u, mềm nhũn nằm , như đã c.h.ế.t.
Tôi nghĩ đến gái chị Bình Bình, cả người lạnh toát, sợ mẹ tôi cũng c.h.ế.t như vậy.
Ba tôi như phát điên, cầm chổi lông gà quất mẹ tôi:
“Đánh c.h.ế.t ! Con bà ! bắt đền mạng!”
“Đánh c.h.ế.t đi!”
Bà nội ngồi bệt dưới đất, đập đùi khóc .
“Sao lại độc ác vậy chứ, uống t.h.u.ố.c làm sảy đứa cháu ngoan . Đánh c.h.ế.t đi, quấn chiếu ném về nhà mẹ đẻ , xem nhà nuôi ra thứ !”
Ông nội ngồi xổm ở góc tường hút t.h.u.ố.c, không nói một lời.
Tôi lao tới chắn trước chổi ba.
Nhưng vô ích, ba đá tôi ra, tiếp tục đ.á.n.h mẹ.
Tôi cuống , vào bếp cầm d.a.o phay, đứng giữa sân vung d.a.o hét :
“Đi hết đi! Ai còn động vào mẹ , c.h.é.m c.h.ế.t người !”
Ba tôi dọa giật mình, lùi ra.
Thím Quế Phân nhà bên nghe động tới, vừa thấy mẹ tôi liền hoảng hốt.
Thím gọi chồng lái xe ba bánh, đưa mẹ tôi đến trạm y tế.
Mẹ tôi giữ một mạng.
Ba tôi nói muốn ly hôn với mẹ.
Ly hôn.
Tin nổ tung.
Ở trong , người ly hôn tức là nhà chồng vứt bỏ.
Nhà mẹ đẻ là nhà anh , , nhưng không là nhà mình.
ông bỏ rơi, không nhà không đất, làm sao sống yên ổn .
4
Mẹ tôi còn đang truyền dịch ở trạm y tế thì ba tôi đã xông vào, kéo mẹ tôi .
“Hôm nay nhất định ly hôn!”
“ còn có mặt mũi đến trạm y tế à?”
“Loại bà độc ác như , c.h.ế.t cũng mười tám tầng địa ngục!”
Ông túm tóc mẹ tôi, kéo lê ra con đường sỏi bên ngoài.
Lưng mẹ, chân mẹ, toàn là vết m.á.u tươi.
Mẹ yếu đến mức không nói nổi, cũng chẳng còn sức phản kháng.
Ba tôi mặt mũi dữ tợn, đá đạp mẹ tôi không thương tiếc.
Cái dáng vẻ , như đang đối xử với kẻ thù.
Xung quanh dân đứng xem đông nghịt, không một ai can ngăn.
Bởi vì ở trong , ông đ.á.n.h vợ là chuyện đương nhiên.
Mọi người xem náo nhiệt, đoán xem người đã làm chuyện sai trái.
Trong lòng họ, đ.á.n.h thì nhất định là lỗi .
Bà Trương nhai hạt dưa, chép miệng nói: “Đánh! Đánh mạnh vào! Theo tôi thấy, trước đây nhà họ chiều con dâu , quen cho lòng dạ cao hơn trời. Nhiều năm như vậy sinh một đứa con gái, còn tưởng mình ghê gớm lắm.”
“ vậy, ngoại tình à?”
“Còn ác hơn ngoại tình, vợ họ phá cái t.h.a.i con trong bụng!”
Bà Trương kéo cổ họng hét một câu.
Cả đám lập tức sôi sục, ai cũng nói ba tôi đ.á.n.h còn nhẹ.
Mẹ tôi đã nằm im trên đất, không nhúc nhích.
Tôi như bay về nhà, gặp thím Quế Phân đang nấu cơm.
Thím là cán bộ , lại có anh họ làm quan ở huyện, trong rất có tiếng nói.
“Thím ơi! Thím mau cứu mẹ cháu với!” Tôi khóc đến không thở nổi, “Mẹ cháu sắp ba cháu đ.á.n.h c.h.ế.t !”
Thím vừa nghe xong, không nói hai lời, leo xe đạp chở tôi thẳng đến trạm y tế.
Người xem vây kín từng vòng, bàn tán xôn xao.
“ bà ấy mà, không thể đối xử tốt , ba ngày hai bữa đ.á.n.h một trận là ngoan liền.”
“Nhà họ trước đây chiều vợ .”
“ Cường, chưa ăn cơm à! Không nỡ tay thì để giúp !”
Mấy người ông hút t.h.u.ố.c, cười ha hả cổ vũ.
“Đi hết đi! Tránh ra hết cho tôi!”
Thím Quế Phân đẩy họ ra, thấy mẹ tôi nằm dưới đất liền hét : “ Cường! Đừng đ.á.n.h nữa!”
Thím khỏe mạnh lực lưỡng, bước tới đẩy ba tôi một cái.
Tôi vội lao tới, quỳ nhìn mẹ.
Mẹ co ro trên đất, chỗ lộ ra toàn là bầm tím và vết m.á.u.
Tôi vừa chạm vào, mẹ đã run .
“Mẹ, mẹ…” Tôi run rẩy gọi, “Đừng sợ nữa, đừng sợ nữa, con tới .”