Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

Thế giới mênh m.ô.n.g, nhưng lòng sinh còn rộng .

Thi xong, thầy Tiền dẫn tôi dự buổi thảo luận họ.

Thầy hỏi tôi có muốn phát biểu không, tôi từ chối.

Thế giới rất lớn, ước mơ rất xa.

Ngước bầu trời sao thì dễ, nhưng đứng vững trên mặt đất lại khó.

Bây giờ tôi muốn thật , sớm đưa mẹ tôi sống tốt.

Chuyện thi cử tôi gạt sang bên, vẫn bình tĩnh tập.

Chớp đã đến thời điểm thi vào cấp ba.

Hôm đó, mẹ tôi như trước đây, đưa tôi đầu làng.

Nửa năm nay, nhà tôi khá .

Mẹ ở nhà làm ớt, làm xong đem lên huyện gửi .

Chính là ở tiệm nhà tôi.

Chia ba phần lợi cho tiệm , số tiền còn lại đều là mẹ.

Người bên tôi mặn, gì cũng phải cho ớt.

ớt mẹ làm rất thơm, nên được khá tốt.

Nhưng cũng chính vì vậy mà bị người khác tính kế.

Có những người sợ mẹ con tôi càng càng sống tốt .

10

Có người ớt thì bị vấn đề, phải vào bệnh .

Bên kia năm sáu người kéo đến nhà tôi làm ầm lên, đòi mẹ tôi bồi thường năm , nếu không sẽ tống mẹ tôi vào tù.

Họ làm dữ lắm, nhưng trong lòng tôi lại không quá sợ.

Thứ , tôi biết đồ mẹ làm chắn không có vấn đề.

Thứ hai, cái thế họ, tôi nghĩ đây chắn là có chuẩn bị sẵn.

Còn đòi tống mẹ tôi vào tù, giỏi thì uống thạch tín trước .

Bà nội tôi hả hê nói: “Năm , cũng không moi nổi. Theo tao thì các người cứ dẫn nó luôn , vào khe núi cho người ta làm vợ, còn đáng được chút tiền.”

Dù tôi không quá sợ, nhưng cũng biết chuyện này không dễ xử.

Người kia đúng là sau khi ớt thì vào , người thấy anh ta vừa nôn vừa ói.

Tiệm không dám đồ mẹ tôi làm .

thấy tôi sắp lên cấp ba, chỗ cần tiền càng .

Mất khoản đó là mất luôn nguồn thu.

Họa vô đơn chí, mẹ tôi lại đổ bệnh.

Đến bệnh huyện kiểm tra mới biết, trước đây mẹ từng sảy thai, lại bị ba tôi đ.á.n.h, cơ thể bị tổn hại nặng.

Mấy năm nay mẹ lao lực quá mức, tuổi càng lớn thì bệnh tật không giấu được .

Trong bụng mẹ có khối u, bác sĩ nói khối u này ít đã năm năm .

Cắt u nằm điều dưỡng, ít cũng phải ba bốn .

Lúc nghe kết quả chẩn đoán, mặt tôi trắng bệch.

Bác sĩ thấy vậy, tốt bụng nói: “Cô bé, gọi người lớn nhà cháu tới .”

Tôi lắc đầu nói: “Nhà cháu có cháu và mẹ cháu thôi.”

Tôi nhờ bác sĩ trước đừng nói kết quả cho mẹ tôi biết.

Mẹ tôi sợ là làm gánh nặng cho tôi, lỡ mẹ biết chữa bệnh tốn từng ấy tiền, chắn mẹ sẽ bỏ .

Về phòng bệnh, tôi nói với mẹ: “Bác sĩ bảo mẹ bị suy dinh dưỡng, nằm truyền nước hai là được.”

Mẹ thở phào, buồn bã nói: “Khó khăn lắm mới tìm được đường kiếm tiền, lại xảy chuyện. ớt mẹ đều sạch sẽ, sao lại vấn đề được chứ.”

Ôi… bên nhà con thế nào, không làm liên lụy tiệm nhà người ta chứ.

Tiệm nhà tôi mở mười năm, tiếng tăm tốt, nên việc làm họ không bị ảnh hưởng.

mấy năm nay điểm tôi tăng vùn vụt, đều do tôi kèm .

Ba mẹ ấy cũng rất biết ơn tôi, là có người thừa cơ làm loạn, họ đúng là không tiện ớt nhà tôi .

Trưa, nhân lúc mẹ ngủ, tôi về nhà, lục ở đáy tủ lấy sổ tiết kiệm .

Trong đó có , là tiền mẹ tiết kiệm dè sẻn năm để cho tôi cấp ba.

“Mạch Tử, ôi trời, sao con còn khóc vậy.”

Bà quả phụ Lưu bỗng đẩy cửa bước vào.

Bà ta kéo tôi sang nhà chính, bà nội và ba tôi đều ở đó, trên bàn còn bày gà luộc và mấy món.

“Nhà không có đàn ông là không được. mà xem, mẹ mày ngã bệnh, gặp chuyện mày cũng không biết tìm ai. Theo tao, hay để mẹ mày tái giá kiếm người đàn ông. Què cũng được, cũng được, ít cũng là đàn ông.” Bà nội liếc tôi cái, xé hai cái đùi gà, nhét hết cho thằng em tôi.

Tôi cười: “Bà nói hay thật. Ba cháu lành lặn thế mà mẹ cháu còn chê, bà còn nhắc gì què với . Sao, trong bà, ba cháu còn không bằng người què à?”

Bà nội trừng tôi.

“Mạch Tử, tình hình bây giờ không phải cứng miệng là giải quyết được.” Ba tôi vừa hút t.h.u.ố.c vừa nói, “Mẹ mày bệnh , còn nợ người ta năm , nào họ cũng tới quậy. Mày không trả tiền, họ còn đến trường mày làm loạn. Mày nói xem, chuyện này làm sao?”

Bà quả phụ Lưu lại nói: “Mạch Tử, tao đặc biệt bệnh xem . Trùng hợp thật, người ớt vào đó, đúng là anh họ tao. Anh họ tao nói , chuyện này có thể không tính toán , cũng không đòi năm . Thậm chí tiền chữa bệnh cho mẹ mày, ổng cũng lo.”

Trong lòng tôi nghĩ: Ừ, trùng hợp thật, trùng hợp quá mức.

Có phải người ta không nổi giận thì bọn họ coi người ta là đồ không?

Hay là họ , nên nghĩ ai cũng như họ?

11

Tôi ngẩng lên bà ta, không nói gì.

Chuyện từ trên trời rơi xuống như vậy, tôi mà tin thì đúng là đồ ngu.

Bà quả phụ Lưu nắm tôi đang rối bời, cho rằng lúc này tôi dễ bị lừa .

Tùy chỉnh
Danh sách chương