Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

8

24

Nghe anh , tôi biết ngay anh thấu tỏ chuyện tôi lén lút tập thêm.

Tôi vô lực đá nhẹ vào anh một cái.

“Anh muốn yêu xa với tôi à?”

Thẩm Thính Hạc cúi đầu, cam chịu xoa bóp cho tôi.

cần em chịu yêu tôi, yêu xa hay yêu gần được, em đi đâu tôi theo đó.”

Tôi bật cười.

Mắng anh là não tình yêu.

não tình yêu này hề bận tâm.

Không lấy làm nhục, trái lại còn thấy vinh dự.

không hộ tôi tập quá sức, anh cũng không thực trách mắng .

Mỗi ngày đi làm về giúp tôi xoa bóp.

Nhìn những vết sẹo trên tôi.

Đột nhiên tôi thấy hối hận.

🌟 Truyện được bởi trắng trắng – 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: trắng trắng – (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ kỳ chương nào hộ team

💖 ơn mọi người luôn yêu mến hộ 💖

Hồi đó không làm phẫu thuật xóa sẹo.

trông thật chướng mắt.

Thẩm Thính Hạc thấy tôi nhìn chằm chằm vào mình, dễ dàng đoán được tâm tư.

“Không sao, đợi em khỏe lại, tôi đưa em đi xóa sẹo.”

“Anh chê à?”

Thẩm Thính Hạc nhìn tôi đầy lực.

phải chính em là người chê sao?”

Hừ!

Coi như anh biết điều.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, tình trạng của tôi ngày một tốt hơn.

Bố mẹ tôi, những người từng phải hứng chịu quá nhiều xúc tiêu cực của tôi, cuối cùng cũng đến thăm.

Thấy tôi dần hồi phục.

Họ rất vui.

cũng dám đứng nhìn từ xa.

Tôi thấy xót xa.

tỉnh lại sau tai nạn, biết đôi mình có thể sẽ không bao đứng lên được nữa.

Tôi không hề biết ơn ông trời giữ lại cho mình một mạng.

Trong lòng toàn oán hận, tại sao lại cứu tôi.

Để tôi này, thà ch/ết đi cho xong.

những người thân thiết nhất, nghiễm nhiên trở thành đối tượng để tôi trút giận.

Khoảng thời gian đó, tôi dày vò bản thân, cũng dày vò cả họ.

Mọi người bị bao phủ trong bóng tối u ám.

Cuối cùng họ đành chiều theo ý tôi, để tôi sống một mình.

25

Thực tế, tôi cũng không sống một mình quá lâu, vả lại tôi biết khắp nơi trong nhà được lắp camera giám sát.

Thậm chí sát vách chính là người nhà tôi ở.

cần tôi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, họ sẽ có mặt ngay lập tức.

May sao, trước Thẩm Thính Hạc xuất hiện, tôi không gặp cố nào.

đây rốt cuộc tôi cũng có thể đối mặt với họ.

Trước họ kịp rời đi.

Dưới dìu dắt của chuyên viên phục hồi, tôi đi đến bên cửa sổ, mở toang cánh cửa rồi nhìn họ.

Từ xa, tôi mấp máy môi ra hiệu: “Con xin lỗi”.

năm đó không phải ý muốn thực , tổn thương gây ra là có thật.

Lúc ấy hốc mắt bố mẹ tôi đỏ hoe, cuối cùng họ vẫn không bước vào, có lẽ sợ quấy rầy tôi, hoặc sợ gặp mặt lại làm ảnh hưởng đến tâm trạng phục hồi.

Lòng tôi dâng lên vị chua xót.

Tôi tự nhủ phải nỗ lực đứng lên, là vì chính mình hay vì ai.

Thẩm Thính Hạc dạo này rất bận, vẫn cố gắng dành thời gian bên tôi.

Nhiều lúc tôi thấy áy náy vì anh phải bôn ba vất vả như vậy.

là tôi tinh tế gợi ý, anh không cần phải mệt mỏi này.

Nếu đi công tác không về kịp thì ở lại đó luôn cũng được.

Kết quả Thẩm Thính Hạc lập tức trưng bộ mặt không vui.

Tôi nhận ra, kể từ rõ lòng mình.

🌟 Truyện được bởi trắng trắng – 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: trắng trắng – (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ kỳ chương nào hộ team

💖 ơn mọi người luôn yêu mến hộ 💖

Hỷ nộ ái ố của người này ngày càng lộ rõ.

Tâm trạng cũng treo trên mặt, như sợ tôi nhìn không ra vậy.

“Tôi không mệt! Em đừng hòng đuổi khéo tôi!”

Tôi cạn lời.

Anh giận thì giận, vẫn lầm lũi bóp cho tôi.

Dạo này tay nghề massage của anh ngày một lên hương.

26

Tay nghề của anh thậm chí còn nhỉnh hơn cả mấy chuyên viên massage chuyên nghiệp tôi thuê!

Cũng có thể là do tôi quen với lực đạo của Thẩm Thính Hạc rồi.

Thực tế, nếu anh không về, người không quen nhất có lẽ chính là tôi.

“Tôi gợi ý vậy thôi, nếu anh thực không thấy mệt thì ngày nào cũng chạy đi chạy về này cũng được, sao người mệt cũng phải tôi.”

Thẩm Thính Hạc hừ nhẹ, không thêm.

Có lẽ anh cũng biết nên đáp lại nào.

Bầu không khí bỗng chốc có chút gượng gạo.

Tôi thấy mình nên đó để an ủi anh.

Nếu không người này biết sẽ dỗi đến mức nào.

là tôi âm thầm chọc nhẹ vào cánh tay Thẩm Thính Hạc.

“Giận à?”

“Khó khăn lắm hôm nay em nhận ra nhỉ?”

Hừ!

khó chịu của anh trưng ra hết trên mặt kia kìa.

Nếu tôi còn không nhìn ra thì đúng là đồ ngốc.

tôi vẫn thấy có chút lạ lẫm.

Thẩm Thính Hạc trước đây, vui hay buồn.

không bao để lộ ra ngoài.

Đích thị là một gương mặt liệt.

🌟 Truyện được bởi trắng trắng – 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: trắng trắng – (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ kỳ chương nào hộ team

💖 ơn mọi người luôn yêu mến hộ 💖

Nhiều muốn phân biệt xúc của anh, tôi phải soi từng hành động nhỏ nhất.

biết tôi là kim chủ của anh, hay anh là kim chủ của tôi nữa.

“Thẩm Thính Hạc, anh thay đổi rồi.”

Giọng tôi đầy khẳng định.

Anh thản nhiên liếc nhìn tôi một cái.

“Thay đổi đến mức xấu đi rồi à? Em không thích nữa? Đêm qua lúc ôm tôi ngủ em đâu có .”

Không phải!

Tôi đang chuyện nghiêm túc với anh mà!

Anh lại thích lái sang mấy chuyện không nghiêm túc chút nào.

“Ý tôi là, bây anh giống một người bình thường rồi.”

lẽ trước đây tôi không bình thường? Tôi không bình thường mà em vẫn thích sao?”

Chậc, tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.

Tôi duỗi định đạp anh một cái.

Tùy chỉnh
Danh sách chương