Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mẹ tôi trừng lớn mắt, không dám tin vào những gì tôi .
“Ngôn, con ngủ mơ à? Bố con ngã xuống biển, sao lại đi nước ngoài, còn cả con trai nữa?”
Hiện tại tôi chỉ là đứa trẻ mấy tuổi, mẹ tôi chỉ coi tôi đang linh tinh. Tôi kể lại toàn bộ những chuyện xảy ở kiếp cho bà nghe. Mẹ tôi nghe, sắc trắng bệch.
Nhưng bà vẫn cố chấp lắc đầu:
“Không thể nào, bố con không đối xử với ta vậy.”
Giọng điệu tôi thêm kiên :
“Mẹ, mẹ sắp xếp sổ tiết kiệm nhìn thấy hộ chiếu của bố không?”
Mẹ tôi khựng lại, bà quả thực phát hiện hộ chiếu của bố tôi đã biến mất.
Tôi tiếp tục : “ chỉ đi thuyền viên, cầm hộ chiếu theo gì?”
Mẹ tôi vẻ nghi hoặc, im lặng lát lắc đầu:
“Chắc chắn là bố con thu dọn đồ đạc tiện tay mang theo thôi. Cho dù không cần mẹ con mình nữa, chẳng lẽ lại không cần cả mẹ ruột sao? Bà nội con lớn tuổi thế , bố con không nhẫn tâm vậy đâu.”
Hết cách, tôi đành dựa vào trí nhớ, lôi ngăn kéo dưới cùng của cái tủ xấp thư đưa cho mẹ. là thứ bố tôi đi vội quá quên mang theo.
Trong thư, bố tôi trình bày chi tiết kế hoạch và mục đích giả c.h.ế.t của mình cho ả nhân tình:
“ khi giả c.h.ế.t, ta đưa con trai nước ngoài, vứt bà già cho hai mẹ con nó. Bà già chỉ tổ gánh nặng, cả nhà ba người ta nước ngoài sống cho sướng.”
“An Trinh đỗ học thì tác dụng gì? Đàn bà không đẻ được con trai là đồ vô dụng! Con gái chỉ là của nợ! Đợi con trai bảo bối của ta lớn, quay nhận người thân, đến đó con ranh kia còn dám không giúp đỡ em trai nó sao? là con trai độc đinh duy nhất của nhà họ Quý ta đấy!”
“Hơn nữa, trong mắt bọn họ, vì gia đình nên mới trượt chân ngã xuống biển. Bọn họ mà còn sống, chẳng vui mừng quá chứ? Còn dám so đo chuyện con trai sao?”
Mẹ tôi bóc từng lá thư xem, xem , sắc khó coi, hai tay không ngừng run rẩy.
Cuối cùng, bà ôm , bật khóc nức nở:
“Quý Thắng là đồ khốn nạn! Lại dám đối xử với tôi vậy! Tôi vì ta mà bỏ bao nhiêu thứ, kết quả ta lại lừa tôi!”
Tôi vươn bàn tay mập mạp, vụng lau nước mắt trên bà:
“Mẹ, vì ta mà bỏ ước mơ không đáng đâu. Mẹ nhất đi học học đàng hoàng, là cơ hội duy nhất để mẹ thay đổi vận mệnh, đừng lãng phí cuộc đời vào loại người .”
Mẹ tôi tỉnh mộng, ôm c.h.ặ.t lấy tôi:
“Ngôn à, kiếp con theo mẹ chịu khổ . Con yên tâm, kiếp mẹ nhất cố gắng nỗ lực, nhất để con sống những ngày tháng tốt đẹp nhất.”
Tôi toe toét cười, rúc vào lòng mẹ, tham lam tận hưởng mùi hương của bà. Chỉ cần được ở bên mẹ thì ngày nào cũng là ngày tốt đẹp nhất.
lát , mẹ tôi nhìn ngoài nhà, trầm giọng :
“Chuyện ta khoan hãy cho bà nội . Bà lớn tuổi , sức khỏe lại yếu, mẹ sợ bà không chịu nổi cú sốc con trai không cần bà nữa.”
Ngày hôm , tôi và bà nội dậy, mẹ tôi đã xong bữa sáng.
“Mẹ, Ngôn, hai người ăn cơm đi, con đi học . Con nghĩ thông , đã thi đỗ học thì con nhất không thể lãng phí cơ hội được.”
Bà nội ngạc nhiên sự thay đổi chỉ đêm của mẹ, nhưng giơ cả hai tay tán thành hành động của bà:
“Con nên nghĩ thế sớm , học đâu ai muốn học là học được đâu? Đợi thằng Thắng , mình cô vợ sinh viên học, mũi cũng được thơm lây!”
Bà nội vẫn luôn tin chắc rằng con trai bà trở . Tôi và mẹ nhìn nhau, ăn ý lắc đầu không .
khi mẹ đi, tôi bắt chước dáng vẻ kiếp thu dọn bát đũa, việc nhà.
Bà nội phe phẩy quạt mo trêu chọc:
“Con bé lanh lợi thật đấy, nhưng không việc con nên . Lo mà đọc sách đi, con gái lại đọc nhiều sách, học văn hóa.”
Bà nội chính là vậy, dù ở cái thời trọng nam khinh nữ, bà cũng con gái muốn lối thoát thì đi học.