Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hệ thống xuất hiện lúc, báo cho ta nhiệm vụ đã hoàn . Ba yếu tố: Rời xa nam chính, gặp gỡ nam , cuộc sống viên mãn. Nam chính phát điên phát rồ. Mặc dù quá trình giải toán sai bét nhè nhưng kết quả lại hoàn toàn.
Hệ thống hỏi ta: [ có muốn chọn trở về thế giới thực không?]
Ngày đầu liên kết, nó đã rõ quy tắc: Nếu đem lòng yêu đối tượng chinh phục, có thể chọn lại đây. Ta lắc đầu, nhìn ra vạn lý giang sơn ngoài cửa sổ: “Ta muốn lại đây đã. Sống hết kiếp này rồi tính.”
Cơ hội làm hoàng đế hiếm lắm chứ bộ. Ta phải làm hoàng đế cho sướng đã. Thiên tài trái, kẻ điên phải. ta giữa, ta là Thiên t.ử.
17
Vì tích lũy được rất nhiều điểm đau lòng của nam chính, ta mở thêm nhiều tính năng mới. Ví dụ như bản đồ thế giới, giao thương hàng hải. Thực sự là vô địch thiên .
Ta bắt đầu nhồi nhét chút “nét riêng” vào sách. Đại loại như: Thật ra ta là tiên phàm. Ngày ta chào đời, trăm chim cùng hót.
Ta nghiêm túc bảo với Bùi : “Thật ra ta không phải người thế giới này. Ta vì chàng nên mới lưu lạc chốn nhân gian.”
Chàng rất phối hợp, cảm động đến đỏ cả : “Là phúc phận của ta. Bệ , lời này người sẽ không với người thứ hai chứ?”
Ta cười khẩy: “Ha ha, dĩ nhiên rồi.”
Thực ra thì không hẳn thế. Quay đầu lại, ta đổi một văn khác với Hứa Mỹ nhân – giờ đã thăng lên Chiêu nghi: “Chàng nhớ ngày đó, chàng đám nhân hư hỏng bắt nạt, ta đã kịp thời xuất hiện không? Thật ra ta không phải người thế giới này, ta xuống đây là cứu rỗi chàng.”
Hứa Chiêu nghi cảm động rớt nước , lại đàn cho ta nghe bài “Tần Thủy Hoàng cưỡi gấu Bắc Cực”.
quan của ta là một t.ử xuất thân nghèo khó. Ta bảo: “Thật ra ta không phải người thế giới này, ta lại đây là nàng có đất vẫy vùng tài năng đấy.”
quan: “Thế thì gì nữa, viết tặng người hai bộ ‘Đế vương bản ký’ luôn!”
18
Năm thứ tư làm hoàng đế, quần thần khuyên ta nên “tạo” ra vài trẻ kế vị. Họ đã mặc định ta là tiên rồi, nên cứ thế mà “tạo” ra thôi.
Ta bảo hệ thống cách. Nó đưa cho ta một đống đất sét: [Muốn hình dáng thế nào thì tự nặn .]
Ta nặn vài cái rồi ngẩn người: “Cái này không phải là hướng dẫn làm slime đấy chứ?”
Hệ thống bảo: [Chắc là phải hướng dẫn nặn mặt. Có cần mã code nặn mặt không?]
Ta xem qua vài trang, không ưng lắm: “Thôi cách khác .”
Ngụy Thục phi vốn là sinh viên mỹ thuật, không chỉ vẽ mà điêu khắc. Ta bảo chàng ta nặn giúp một .
Chàng ta “lồng ghép nét riêng”, nặn ra một bé gái có khí chất cực kỳ giống – một trẻ u sầu thời cổ đại.
Ta không hài lòng, mang con bé sang cho Bùi – người có gu thẩm mỹ cực tốt – chỉnh sửa. Bùi sửa lại một vẻ mặt lạnh lùng, thông minh cao ngạo. Ta rất ưng ý, quyết định lấy trẻ này.
Bùi hỏi: “Vậy ai là thân của con bé?”
Ta suy một hồi. Đây là trò chơi “nặn mặt nối tiếp” mà. Hiện giờ, con bé giống ta, khí chất giống Bùi , lông mày giống Ngụy Thục phi.
“Thục phi nặn trước, chàng nặn sau. Vậy con bé gọi Thục phi là Đại thân, gọi chàng là Nhị thân.”
Bùi : “…”
Chàng thở dài thườn thượt: “ thế ta đã giành nặn từ đầu cho xong.”
19
Ta có con của riêng rồi. Nhưng trẻ này hơi mắc chứng sợ xã hội, không , không động đậy, cứ nằm yên ra đó, trông hơi đáng sợ.
Ta hỏi hệ thống: “Tại sao nó không chuyện?”
Hệ thống bảo: [Nó chưa có linh hồn.]
Vấn đề là ta linh hồn đâu bây giờ?
Hệ thống: [ thiết lập một nhiệm vụ ‘chinh phục’ , ta sẽ giúp .]
Ta ngẩn người: “Hóa ra mấy cái nhiệm vụ này đều là do người chơi trước thiết lập cho người chơi sau à?”
Hệ thống: [ vậy. Thế giới này được cải tạo bởi các người chơi. Thật ra trước đây từng làm hoàng đế rồi đấy.]
Thật khó tưởng tượng người tiền nhiệm của ta đã trải qua những gì mà lại ra cái kịch bản thế này.
Ta suy mấy ngày mới trả lời hệ thống: “Làm một vị minh quân, chỉ vậy thôi.”
Hệ thống rơi vào trầm mặc: [Sao cảm giác cái này biến game mô phỏng làm hoàng đế rồi nhỉ?]
rồi. Người chơi chúng ta là phải làm hoàng đế chứ.
Khi người chơi mới xuyên không đến, vị Hoàng trưởng bỗng mở ra. Ánh sáng ngời và trong veo.
Ta nằm bò cạnh nôi canh chừng, lúc chạm với con bé. Lần đầu làm mẹ, ta hơi run: “Ờm… con tỉnh rồi à? Tự đặt cho một cái tên .”
Đôi to tròn của con bé hiện rõ vẻ kinh ngạc, nó khua khua đôi tay mũm mĩm.
Hệ thống dịch: [Nó chưa . Nhưng nó quyết định đặt tên là: Khoai tây chiên đào tẩu khỏi tiệm gà rán.]
Nghe có vẻ ngon đấy nhưng ta không muốn chơi kiểu trừu tượng nữa. Ta nghiêm túc bảo: “Không phải ý đó! Con họ , đặt một cái tên từ hai đến ba chữ.”
Hệ thống: [Nó bảo tên là: Nguyên.]
20
Ta trở “lão làng” dẫn dắt một “tân thủ” vào trò chơi mô phỏng làm hoàng đế. Ta có thể nhìn thấy bảng thông số của con bé.
Nó Thừa tướng học chữ: Văn học +1.
Tướng quân học cưỡi ngựa b.ắ.n : Võ lực +1.
Ta dẫn những người khác nghỉ mát hành , con bé lại giám quốc: Năng lực +1.
Đây là trò chơi “Kế hoạch nuôi dưỡng Thái t.ử” à? Vui phết.
Trước khi thoát khỏi thế giới này, Nguyên đã trưởng , có thể một gánh vác giang sơn. Lý Trì Hoài hoàn toàn trở nhân vật bỏ quên.
Giờ đây, điện của hắn là của ta nốt. Ta đứng trên Trích Tinh Lâu năm xưa, đốt pháo hoa một lúc. Pháo hoa rực rỡ cả bầu trời.
Ta chợt nhớ ra, hình như có hai cơ hội thay đổi thế giới. Đêm quyết định thoát khỏi thế giới, ta nằm trên giường thở dài: “Kiếp này ngắn ngủi quá.”
Bùi nằm cạnh chỉnh lại chăn cho ta, thấy chăn không đắp ngược, chàng im lặng một lát. Sau đó, chàng khẽ hỏi: “Bệ sắp về trời rồi sao?”
Ta đáp: “ vậy.”
Đêm nay thức trắng một đêm vậy. Nguyên và những đại thần ta tin tưởng nhất được triệu tập đến cạnh.
Ta bắt đầu viết di chiếu: Truyền ngôi cho trưởng Nguyên. Sắp xếp cho đám người trong hậu .
Cuối cùng, ta dặn dò quan: “Lát nữa nhớ ghi chép cho cẩn thận đấy.”
Ta đã chuẩn sẵn hiệu ứng kỹ xảo cho màn biến mất của . Nàng quan rút giấy b.út ra, nghiêm túc gật đầu.
Hệ thống phối hợp rất nhịp nhàng, khiến gió lớn thổi qua, bóng cây lay động, trăm chim kêu than t.h.ả.m thiết. Và thế là ta… bay luôn.
Phất tay áo một cái, không mang theo một áng mây nào. Chỉ lại cho thế gian này một truyền thuyết về vị thần tiên phàm làm hoàng đế.
— HOÀN —