Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
*
Hoàng thấy ta bình an vô thì yên tâm rời đi, ta vừa ăn tiếp vừa tít mắt, Sở Tịnh Quân đẩy đĩa bánh lại gần rồi hỏi ta, “Nàng rất thích Mẫu ?”
“Hoàng xinh đẹp như thế ai mà không thích chứ?”
Sở Tịnh Quân đột ghé sát lại gần ta, đôi mắt tinh anh chợt nên nghiêm túc, “Ta có đối tốt với nàng không?”
“Tốt!”
“Tốt như thế ?”
“Ừm… cùng ta dạo phố, mua truyện ta, ta ăn đồ ăn ngon.”
Ta tranh thủ làm miếng hấu mát lạnh nữa.
“Còn nữa không?”
“Anh tuấn, lương thiện, đi ra ngoài cùng chàng cảm giác rất tự hào!”
“Hết rồi?”
“ chưa đủ ư? Còn có nữa ạ?”
“7 lần 1 đêm không trùng tư thế!”
Hụ hụ hụ … ta suýt nữa thì sặc nước hấu, nhưng không khỏi hoảng hốt nhìn chàng.
Hiền điện hạ, hãy nghe ta giải thích!
*
Sở Tịnh Quân nhè nhẹ vỗ vào lưng ta, khó khăn lắm ta bình thường lại thì chàng lại hihi hỏi tiếp, “Nàng làm sao biết được?”
“Ta sai rồi! Ta nói càn nói bậy, xin chàng đừng tức giận, ta sẽ nghĩ cách để ém tin đồn này lại!”
Ta nghiêm túc tuyên bố.
“Không cần, ta không tức giận.”
Đến cả đôi mắt xinh đẹp của chàng dường như cũng lên rồi.
Nếu như chàng không tức giận thì phức rồi, phức rồi…
Sở Tịnh Quân từ phía sau càng lúc càng sát lại hơn nữa, nụ của chàng khi đó càng thật nguy hiểm, “Hay là chúng ta thử xem?”
Giữa thanh thiên bạch nhật, chàng muốn thử cái ?
“Ta cảm thấy không chỉ dừng lại 7 lần đâu.”
*
Hoàng nương nương ơi, con trai của người là đồ lưu manh!!!
*
lúc mất khống chế ta đã úp nguyên nửa quả lên đầu chàng.
Ta xin lỗi, ta không cố ý đâu, ai bảo chàng dọa người quá đáng!
Đợi đến khi ta bình tĩnh lại thì phát hiện mình không biết nơi giữa hành cung rộng lớn rồi, có là chạy vội quá, cũng có là thời tiết nóng quá, mặt ta nóng phừng phừng. Nghĩ lại quả trên đầu Sở Tịnh Quân lúc đó, ta đột lại thấy run người.
Không ổn rồi, ta sắp xong rồi!
Hay là, nhà trốn hôm?
*
vào lúc ta hết sức buồn thì bỗng nghe thấy từ xa có tiếng xì xào truyền tới.
Lúc ta đến gần thì đã không thấy bóng người nữa rồi, ta áp sát mặt đất cẩn thận tìm kiếm thì quả tìm được vết chân. Có lẽ là phát hiện ra ta nên vội vã rời đi, bọn họ đã nói những chứ? một nơi vắng vẻ của hành cung để bàn bạc, hẳn không phải là quang minh chính đại .
Nói cách khác, chính là một không tốt lành.
*
phức rồi đây.
*
Ta thử lần theo bước chân mờ nhạt dưới đất để xem có tìm thêm được manh mối không. Không biết kẻ này là người như thế nhưng không trực tiếp rời khỏi mà dám đi đường vòng để tránh mặt đoàn tuần tra của hành cung và thị vệ của Vũ . Nếu đã biết đến đây rồi, xem ra nhất định không bỏ qua!
Nhưng mà, ta hiện tại mang trên mình thân phận của một phi, này hình như không thuộc quyền quản lý của ta thì phải.
Đứng im một lúc giữa tiểu viện không một bóng người, ta bỗng cảm thấy bản thân mình hơi nhiều rồi, định gọi người của Vũ đến làm nốt phần còn lại thì một con d.ao g.ăm sắc bén bất ngờ lao tới.
Nếu như ngươi đã muốn đụng thì ta phải chạm thôi!
Suy nghĩ an phận thủ thường vào giờ phút này đã hoàn toàn biến mất, sau khi nhanh nhẹn né được t.ấn c.ông của đối phương, ta tháo dây thắt lưng ra rồi khẽ vặn khóa, chiếc thắt lưng tưởng như mềm mỏng phút chốc liền biến thành một thanh đoản đao dài 2 thước.
Ép ta làm phi ư?
Hại ta phải trao trả quyền lực và gia huy ư?
Khiến ta phải loanh quanh cái Thành Tân An nhạt nhẽo này, không ta Tây Vực ư?
Ta không t.ẩn Quân thượng, nhưng ngươi thì khác!
*
Cảm xúc lúc này thật là sảng khoái!
*
Đáng tiếc giao đấu được 2 chiêu, Quân thượng và người của Vũ đã tới.
Cũng phải, nếu như để đến nửa canh đồng hồ nữa mà họ chưa đến thì năng lực của Vũ quả thật quá kém.
Thấy lực lượng chênh lệnh quá lớn, liền dùng một quả b.o.m khói để thoái lui, ta rút vội cây trâm ngọc trên đầu phi tới, khi khói đen tản đi gần hết, đã hộ vệ khống chế rồi, dưới chân còn cây trâm tinh xảo của ta.
“Tô nhi!”
Quân thượng nhàn nhạt mở miệng, ta khuỵu gối hành lễ rồi vô thức nhận ra cuộc theo đuôi này đã được báo cáo sơ bộ, có biết được được lộ trình của đoàn hộ rồi âm thầm bố trí canh phòng, tên nội gián này quả không phải một kẻ tầm thường.
“Bẩm Quân thượng, miệng của người này không có th,uốc đ.ộc, trên người cũng không có vật phẩm đáng nghi , đây là tất cả v.ũ kh.í mà sử dụng ạ.”
Hộ vệ lấy ra một con d.ao g.ăm, ta nhận lấy rồi chuẩn dâng lên, nhưng lúc nhìn thấy những hoa văn đặc biệt được khắc trên đó, ta không muốn đưa Quân thượng nữa.
*
“Đại nhân, người bình tĩnh đi ạ!”
Sao xung quanh lại ồn ào như thế?
“Mau, mau ngăn ngài ấy lại!”
“Còn thở, mau đưa đi, đừng để ta c.hết!”
người làm mà hoang mang như thế???
*
“Ngươi chắc không?”
Giọng nói trầm thấp của Quân thượng vang lên đưa ta với thực tại, ta còn khuỵu gối trước mặt người, tay cầm chắc c.on d.ao g.ăm còn m.áu/”
M.áu? Từ đâu ra vậy?
“Thần khẳng định c.on d.ao này và c.on d.ao năm đó là của cùng một người.”
Ta đứng thẳng dậy, Quân thượng ra hiệu hộ vệ đứng bên cạnh đón lấy h.ung kh.í, mặc dù không tình nguyện nhưng ta chỉ đành giao ra.
“Tô nhi!”
“Có thần.”
“ này giao Châu Ngọc giải quyết, con đừng liều lĩnh.”
“Đã rõ.”
*
Châu Ngọc là một 3 người đứng đầu Vũ , lần này xuất cung nghỉ mát, ngài ấy luôn túc trực bên Quân thượng, ta ít có cơ hội tiếp xúc, có điều người này cũng xem như là một người tốt, làm việc với ngài ấy cũng khiến ta thêm muộn .
Bởi vì đặc thù công việc, nên những người đó đều là h.oạn qu.an, từ xưa đến nay đều rất được Quân thượng trọng dụng.
Có điều Châu Ngọc không phải h.oạn q.uan, ngài ấy là đứa trẻ duy nhất còn lại của Châu Thị, năm nay đã 27 tuổi nhưng chưa có ý định thành gia lập thất. Trước kia nghe nói là người của Đô Sát Viện, còn trẻ đã được lên hàng tứ phẩm, tiền đồ rộng mở, sau đó không biết đã cản con đường phú quý của vị quan đó mà đưa v.ào ng.ục, không gia thế, không đài, đã cách cái c.hết khong bao xa. Đột được Vũ yêu cầu điều tra lại, cuối cùng rửa được oan rồi vào đó làm việc luôn, bây giờ đã thành cánh tay phải của Quân thượng rồi.
Cuộc đời đúng là nhiều sóng gió.
*
Vừa suy nghĩ ta vừa quay đầu tìm đường tiểu viện của mình, đến nơi nhớ ra Hiền ta úp một nửa qua lên đầu lúc nãy.
do dự không biết có nên tránh mặt tiếp hay không thì cửa phòng tắm mở ra, Sở Tịnh Quân mặc một chiếc áo cánh mỏng, vừa xoa tóc vừa bước ra, tà áo lỏng lẻo khiến cơ n.g.ự.c vừa trắng trẻo vừa khỏe khoắn của chàng lộ ra, dưới ánh mặt trời dường như càng thêm phần hút mắt, vì vừa tắm xong nên mặt chàng còn ửng hồng nữa chứ, xuất hiện của ta rõ ràng là một cố khiến chính chàng cũng không khỏi có chút sững sờ.
Cuộc sống, đúng là kít thít quá mà.
“Ban nãy là ta không đúng, nhưng không cố ý, thật xin lỗi chàng.”
Ta muối mặt khom lưng nói lời xin lỗi, đến lúc ngẩng đầu dậy thì Sở Tịnh Quân đã vấn tóc lên rồi, dịu dàng nói với ta, “Người nên xin lỗi là ta, quá lỗ mãng nên đã dọa đến nàng.”
“Không có, không có, chàng cũng đâu có làm ta, là ta phản ứng thái quá, không làm chàng thương chứ?”
Sở Tịnh Quân vừa vừa lắc đầu.
“Không sao cả.”
Ta tiếc nửa quả hấu mát lạnh nhưng không dám nói ra, cũng may Hiền không tính toán, haizz…
*
Kí.ch thí.ch đi qua, kinh hỷ liền đến.