Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
“Bẩm Thái hậu , Lý thị mưu hại hoàng t.ử, vu oan giá họa cho tần, hoàng đã hạ chỉ ban c.h.ế.t cho tội phụ Lý thị.”
“Chỉ là trong cung không nguyện ý nhận Tam công chúa do Lý thị sinh ra, nên hoàng đã sai người đưa tới Thọ Khang cung.”
Tay ta đang ăn bánh chợt khựng .
“Đưa đứa bé về đi, gia không nhận.”
Khó khăn lắm ta mới lao tâm khổ tứ nấng hoàng trưởng thành, nâng đỡ hắn ngôi cửu ngũ chí tôn, vậy nhét cho ta thêm một đứa .
Hiện tại ta chính là người có địa vị cao nhất hậu cung, vì phải con nít nữa?
Không ! Kiên quyết không !
Cuộc sống hưu trí tốt đẹp của ta mới chỉ vừa bắt đầu thôi !
“Mẫu hậu, người vốn là người nhân hậu nhất. Năm đó nếu không phải mẫu hậu thần cơ khổ không nơi tựa dưỡng bên , e rằng thần đã c.h.ế.t cóng trong mùa đông năm ấy rồi.”
Người khoác long bào màu vàng óng đứng ở cửa chỉ vài bước đã đi tới trước mặt, giữa mày mắt mang theo vài phần hồi ức.
khi hoàng bước vào, một ôm một đứa bé đang b.ú sữa chậm rãi đi theo vào.
Ta thở dài một tiếng, chẳng lẽ rốt cuộc vẫn không thoát số mệnh con !
“Mẫu hậu, hiện nay trong hậu cung không nguyện ý dạy dỗ nấng . Nếu để con bé một ở cung Trữ Tú, e rằng khó tránh khỏi có chỗ sơ suất, mẫu hậu có thể……”
Ta sang đứa bé trong lòng .
Không thì thôi, vừa liền giật kinh hãi.
Chỉ đỉnh đầu đứa ấy lấp lánh ánh vàng bốn chữ “Nữ phụ độc ác”.
Ta chớp chớp mắt, tưởng xuất hiện ảo giác, ngay đó trong đầu bỗng lóe qua mấy cảnh tượng.
Tam công chúa Khương Trầm từ đã lớn bên cạnh hoàng , sủng ái nhất, tính tình vô pháp vô thiên.
Năm mười lăm tuổi, nàng coi trọng tân khoa trạng nguyên, bất chấp trạng nguyên đã có thê có t.ử, liền xin chỉ ban hôn.
Vì muốn trong lòng người yêu chỉ có một nàng, nàng mua chuộc sát thủ, tàn nhẫn g.i.ế.c c.h.ế.t người thê t.ử kết tóc của trạng nguyên cùng đứa con trai đang trong tã lót.
Trạng nguyên khi phát hiện thì một mực nhẫn nhịn, âm thầm chờ đợi thời cơ báo thù.
Cuối cùng Tam công chúa bị cổ trùng gặm nhấm, c.h.ế.t không toàn thây.
Ta day day mi tâm, đôi mắt non nớt ngây thơ của đứa bé hai tuổi trước mặt, trong đầu hiện cảnh tượng đáng sợ trước khi nàng c.h.ế.t, không khỏi thở dài thật sâu.
“Đứa này cứ để Thọ Khang cung đi.”
2
Đứa bé sữa hai tuổi chẳng hiểu gì, mỗi ngày chỉ biết ta chảy nước miếng.
Ta cầm khăn tay lau lau miệng cho con bé, nó cười tươi nắm lấy tay ta, hai lúm đồng tiền càng khiến gương mặt trông ngọc tuyết đáng yêu.
“Mẫu… mẫu …”
Ta sửa : “Gọi là tổ mẫu.”
“Mẫu .”
“Tổ mẫu…”
“Mẫu !”
“……”
Ta cầm miếng bánh đã dặn tiểu trù phòng làm riêng cho con nhét vào miệng nó.
Đứa này e là không thông minh cho lắm.
“Bẩm Thái hậu , gia đình Nam đã vào cung, hoàng sai người mở tiệc cung đình, người có đi không ạ?”
Ta véo véo cái má mềm mại của tiểu nha đầu, trong đầu hiện dung mạo tuyệt mỹ của cả nhà Nam .
Truyện đang page Ô Mai Đào Muối
Xì…
Dẫn đi xem một chút, sớm miễn dịch với nhan sắc, này mới không sắc sinh lòng tà.
“Đi, gia muốn dẫn cùng đi!”
3
“Thái hậu đến…”
Giọng the thé vang dội của thái giám đủ khiến người ta nổi da gà.
Ta kéo một nụ cười hoàn mỹ, bước vào hiện trường yến tiệc.
Vừa quay đầu liền đỉnh đầu đứa bé trong lòng Dương lấp lánh ba chữ “Bạch nguyệt quang” cỡ lớn.
Con gái duy nhất của Dương , Quan Cẩn, từ đã thiên phú dị bẩm.
Mười hai tuổi dẫn dắt một nghìn tinh binh tập kích thành công, mười lăm tuổi chiến trường c.h.é.m g.i.ế.c thủ lĩnh nước địch, phong làm Vân Loan tướng quân.
Nàng vào kinh nhận thưởng, rất nhiều thanh niên tài tuấn trong kinh thành theo đuổi, đồng thời cũng nhận về không ít đố kỵ.
Quan Cẩn tính tình đơn thuần, không hiểu bị người ta hạ độc đoạt mạng.
Vân Loan tướng quân bách chiến bách thắng chiến trường, vốn nên có tiền đồ rộng mở, tương lai rực rỡ tươi sáng, c.h.ế.t dưới những thủ đoạn tranh giành ghen tuông nơi hậu trạch.
đó, những người từng thích nàng đều tôn nàng thành bạch nguyệt quang trong lòng, mãi cho đến khi một nữ t.ử có chỗ nào cũng giống nàng xuất hiện, dần dần thay thế vị trí của nàng.
Từ đó về , cái tên Quan Cẩn không nhắc tới nữa.
Ta tức giận vỗ mạnh xuống bàn.
đang tò mò quanh bị dọa giật , b.úi tóc đầu run , vội vàng giãy khỏi lòng , chật vật lết tới bên ta.
“Thổi thổi… không đau…”
Ta xoa xoa cái đầu của con bé, ôm nó vào lòng, quay đầu đối diện với ánh mắt lo lắng của hoàng .
“Mẫu hậu, vậy?”
Ta liếc ba chữ “Bạch nguyệt quang” lấp lánh đầu Quan Cẩn.
“Hoàng , Thọ Khang cung chỉ có mỗi thì hơi buồn chán. gia con gái Dương không tệ, hay là để nó vào cung làm bạn với ?”
Đôi phu thê Dương này vì một kẻ thế thân có thể hủy đi di vật của con gái ruột, chỉ vì không muốn kẻ thế thân kia đau lòng, đúng là đủ kỳ quái.
Hoàng chẳng có gì không ổn.
Dù mẫu hậu nhà thích là , đừng nói một đứa , cho dù bà muốn Nam vào cung làm bạn với bà, cũng không phải là không thể.