Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hinh Nhi vừa phát hiện vết thương trên Thư Vân liền lập tức sai nữ đi mời thái y, mấy đứa còn lại cũng xúm vào hỏi đông hỏi tây.
Tiểu Lục hỏi: “ tên gì?”
“Nhị… Nhị …”
“Phụt ha ha ha, sao lại có tên như vậy chứ, là quá…”
Giọng của tiểu nhị dần yếu đi, hắn nhìn nắm siết c.h.ặ.t của Tiểu Cẩn, Hinh Nhi, Tiểu Lục đang trừng nhìn hắn, cùng với gái to chớp chớp sắp khóc nơi kia, hắn hận không thể tự tát một .
“Xin… xin lỗi , ta không cố ý…”
Thư Vân hít hít mũi:
“Ta biết vị ca ca này không phải cố ý, không sao đâu.”
Thượng Cẩn cau mày, nhẹ giọng nói:
“Nếu không vui thì không cần phải nói như vậy, không tha thứ cho hắn cũng không sao.”
“ sao?”
“.”
Thư Vân hít sâu một hơi, một chống nạnh một chỉ vào tiểu nhị:
“Nhị thì sao! Nhị thì sao! tên Nhị thì liên gì . Ăn gạo nhà à! gì ! trừng miệng há là , trông như đồ ngốc vậy! Có gì đáng chứ!”
Giọng của Thư Vân càng lúc càng lớn, trong thoáng chốc ta có cảm giác bóng dáng của Thư Vân càng to, còn bóng dáng của tiểu nhị thì càng , co rúm lại thành một cục trong góc run lẩy bẩy.
Ba đứa còn lại há to miệng, chấn kinh nhìn Thư Vân.
Sao vừa còn là một cô yếu đuối ôn hòa, thoáng đã trở nên… ờ, trở nên dũng mãnh như vậy chứ!
Ta bật một tiếng, xoa xoa đầu tiểu nhị đang tự bế:
“Lần sau đừng có vô lễ như vậy nữa.”
“Cháu biết …”
Ta nhìn Thư Vân sau khi trút giận xong lại có chút căng thẳng, kéo nàng lại:
“Sau này con sẽ ở đây, cùng bọn họ gọi ta là Tổ , con có bằng không?”
“Con bằng .”
“Đã có nhà mới thì cũng phải có tên mới, sau này con gọi là Thư Vân. Tiểu Cẩn có phong hào là Lạc Hy, phong hào của con sẽ là Lạc Dao.”
Thư Vân hơi đỏ :
“Cảm ơn Tổ .”
12
Sau khi Thư Vân ở lại Thọ Khang , tiểu nhị vẫn luôn không dám ở riêng với nàng, trái lại mấy đứa còn lại sau khi nghe về những trải nghiệm trước kia của Thư Vân thì rất đau , thường xuyên dẫn nàng cùng nhau chơi đùa.
Nhìn mấy đứa trẻ này lớn , đúng lúc ta nghĩ rằng cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, thì Sở quốc lại đưa tới một vị chất t.ử.
Nếu không có gì ngoài dự liệu, đứa trẻ này vẫn bị đưa Thọ Khang .
Một đứa khoảng ba tuổi được nhũ bế, đưa Thọ Khang .
Đứa trắng trẻo tinh xảo như ngọc, giữa trán còn có một nốt chu sa, trông hệt như tiểu đồng dưới tòa Âm.
Chỉ là dòng chữ “nam chính bệnh kiều” trên đỉnh đầu hắn sự quá ch.ói .
Giờ đây Thọ Khang của ta không chỉ có vai phụ, ngay cả nam chính cũng có, đúng là một vở kịch lớn a.
Chất t.ử Sở quốc Kỳ Quân Hàn, từ đã bị đưa Thịnh triều làm con tin, ở Thịnh triều chịu đủ nhục nhã và t.r.a t.ấ.n, nội tâm dần méo mó bệnh hoạn.
Một nọ trở về nước, dùng thủ đoạn sấm sét đăng cơ vị, lại còn cùng Thịnh triều liên hôn, cưới Cửu công chúa, bắt đầu cốt truyện nàng chạy hắn đuổi, nàng có mọc cánh cũng khó bay, cuối cùng Cửu công chúa như tro tàn nhảy xuống lầu thành, Kỳ Quân Hàn ngồi ôm giang sơn, hưởng trọn một đời cô độc.
???
Truyện được đang trên page Ô Mai Đào Muối
quỷ gì vậy chứ, cốt truyện này?
Cửu công chúa?
Hít… đứa An tần đang mang trong bụng là con gái sao?
Ta cảm thấy đầu óc lại bắt đầu đau ……
13
“Tổ , đệ đệ này trông đẹp quá, sau này Hinh Nhi có thể cưới hắn không?”
ta đang nâng chén trà khẽ run , nhìn Hinh Nhi đang cầm bánh ngọt trêu chọc Kỳ Quân Hàn:
“Nhị ca của con và lục đệ cũng rất đẹp, sao chưa từng nghe con nói muốn cưới bọn họ?”
Hinh Nhi nhìn ta một cách kỳ quái:
“Nhị ca và lục đệ là huynh đệ ruột của con, đương nhiên không thể cưới .”
Ta nhìn danh hiệu “nữ phụ độc ác” trên đỉnh đầu Hinh Nhi đang dần nhạt đi:
“Vậy nếu sau này hắn lớn không Hinh Nhi thì làm sao?”
Hinh Nhi nhíu mày trầm tư, rõ ràng trước giờ chưa từng nghĩ tới vấn đề này.
“Vì sao lại có không Hinh Nhi chứ? Con cảm thấy trên đời này sẽ không có ai không Hinh Nhi.”
Thượng Cẩn vừa lau thanh trường kiếm mới nhận được, cao gần bằng nàng, vừa bình thản mở miệng.
Mấy đứa nhóc còn lại nghe vậy cũng đồng loạt gật đầu.
“Đúng vậy, tỷ tỷ Hinh Nhi tốt như thế, ai cũng sẽ tỷ ấy.”
Thư Vân nhìn Hinh Nhi, trong như muốn lóe ra sao trời.
Ta day day mi tâm, có chút bất lực:
“Tổ kể cho các con nghe một câu chuyện nhé……”
Câu chuyện nàng vì theo đuổi tình yêu cuối cùng hóa thành bọt biển, rất đáng đem ra để cảnh tỉnh bọn trẻ.
Nàng vì tình yêu từ bỏ thứ trọng nhất của để bờ, nhưng lại không nhận được tình yêu của t.ử.
cuối cùng vì thiện lương không g.i.ế.c t.ử để trở về biển, hóa thành bọt nước vĩnh viễn biến mất.
“Nàng đáng thương……”
“ t.ử xấu, hắn căn bản không hề nàng !”
“Tổ , vì sao nàng không g.i.ế.c t.ử để trở về biển chứ?”
Ta mím môi, không nói gì.
Có lẽ mỗi đều phải trả giá cho lựa chọn của chính .