Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10
Ăn sáng xong tôi mới quay phòng cũ.
Nhìn thấy Tống Vân bước ra từ phòng Úc Trầm là điều tôi không ngờ tới.
Một đêm ba hiệp?
🌟 Truyện được bởi trắng ăn cơm trắng – 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: trắng ăn cơm trắng – (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 không lỡ kỳ chương mới nào và hộ team
💖 Cảm ơn mọi đã luôn yêu mến và hộ 💖
Tôi gõ .
, gương mặt với quầng thâm mắt Úc Trầm tôi giật mình.
Trông anh ta như bị hút cạn sinh khí.
“Chồng ơi, anh sao ?”
Úc Trầm đi đứng khập khiễng, ngồi xuống giường.
Anh ta nhìn tôi đầy oán trách: “Tối qua em đi đâu?”
“Ồ, tối qua em đói nên ra ngoài kiếm chút gì ăn, thấy anh ngủ say quá, trông mệt mỏi nên em không gọi.”
“Nhưng em mất thẻ phòng, lễ tân không cấp lại được, sợ phiền anh nghỉ ngơi nên em phòng khác.”
“Sao chồng, anh khó chịu đâu à, trông như bị bệnh ấy, có cần đi bác sĩ không?”
Úc Trầm cuộn tròn trên giường, thoi thóp: “Anh không sao, nằm nghỉ chút là được.”
Úc Trầm nằm lỳ phòng cả ngày, cơm trưa và tối đều gọi phục vụ tại phòng.
Tôi thuê xe điện dạo quanh đảo, ngắm hết phong cảnh, tâm trạng cực kỳ sảng khoái.
11
Lục Uyên tìm tôi, giục sắp xếp chuyện tối nay.
Tôi khuyên : “Lục tổng, hay là anh cứ anh ta thư thả thêm chút thời gian.”
Lục Uyên mặt nặng mày nhẹ đầy vẻ không vui.
“ Khương, sao chẳng có tí tinh thần hợp đồng nào , tôi tiền ra rồi đấy.”
Ồ, đã nói thì tùy thôi.
Tôi ngồi lì quán cà phê khi trời tối hẳn.
Vừa phòng đã thấy Úc Trầm đang trố mắt nhìn trân trân lên trần nhà.
Tôi mang ly ấm bên cạnh.
Úc Trầm ngồi dậy, ôm chầm lấy tôi mà khóc.
Tôi nén cơn bốc hỏa muốn đẩy ra, vỗ vỗ lên lưng .
Đưa ly vào tay .
“Chồng ơi, uống chút ấm đi.”
Sau khi Úc Trầm uống cạn, tôi cầm lấy ly định rời đi.
Anh ta kéo tôi lại.
“Vợ ơi, tối nay em ôm anh ngủ được không.”
“Tất nhiên là được rồi, chồng ngủ đi, tối nay anh chắc chắn sẽ có một vòng tay ấm áp.”
12
Nửa đêm, Lục Uyên nhắn tin cho tôi.
“ hạ bao nhiêu t.h.u.ố.c , cậu ta suốt cả quá trình chẳng có phản ứng gì, mất cả hứng.”
Tôi mặc kệ, không chấp nhận đ.á.n.h giá tệ!
Cái thứ tư cách gì , còn dám kén chọn?
🌟 Truyện được bởi trắng ăn cơm trắng – 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: trắng ăn cơm trắng – (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 không lỡ kỳ chương mới nào và hộ team
💖 Cảm ơn mọi đã luôn yêu mến và hộ 💖
Chẳng bao lâu sau, tôi nghe thấy tiếng đóng phòng bên cạnh.
Chắc là Lục Uyên đã phòng.
Tôi chuẩn bị ngủ thì điện thoại lại nhảy tin nhắn Đình Ngọc.
“Ngủ chưa?”
thừa thãi thật, đã một giờ sáng rồi.
“Tôi chuẩn bị ngủ đây.”
“Ai , tôi bảo bối tôi ngủ chưa, tôi qua được không?”
Tởm lợm.
Tôi kiềm chế ý định chặn Đình Ngọc.
“Anh muốn đi thì đi, nhưng đừng quên những gì anh đã hứa với tôi.”
Đình Ngọc không nhắn lại nữa.
Vừa sắp thiếp đi thì phòng tôi bị gõ.
ra, Đình Ngọc nhìn tôi với vẻ mặt đầy phấn khích.
“Thẻ phòng đưa tôi nào.”
Tôi ngáp dài, mò tấm thẻ phòng trên kệ bên cạnh đưa cho .
“ tổng, dù sao nên giữ gìn sức khỏe.”
“Sức khỏe tôi tốt lắm, yên tâm.”
Ồ, thì tôi yên tâm rồi.
Úc Trầm phen này chắc chắn lại bị giày vò cho ra bã.
13
Sáng sớm, lúc còn đang mơ màng thì tiếng chuông điện thoại vang lên.
“Alo, đây là Bệnh viện Nhân dân XX, xin có phải nhà anh Úc Trầm không?”
“ đâu cơ?”
“Bệnh viện Nhân dân XX, phiền đây một chuyến càng sớm càng tốt.”
…
mà lại vào tận bệnh viện.
Lúc tôi , Úc Trầm đang truyền .
Vừa lúc truyền xong, tôi thủ tục xuất viện rồi đưa anh ta khách sạn.
phòng, Úc Trầm nằm vật ra giường, yếu ớt.
🌟 Truyện được bởi trắng ăn cơm trắng – 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: trắng ăn cơm trắng – (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 không lỡ kỳ chương mới nào và hộ team
💖 Cảm ơn mọi đã luôn yêu mến và hộ 💖
“Chồng ơi, sao lại này, sao anh lại vào viện?”
“Anh không biết, vừa tỉnh dậy đã thấy đang truyền rồi, khắp đau ch/ết đi được, cứ như bị xe cán qua ấy.”
Úc Trầm tôi: “Vợ ơi, tối qua chẳng phải chúng ta luôn bên nhau sao? Rốt cuộc là chuyện gì .”
“Em không biết nữa, chồng ạ.”
Úc Trầm mặt đen như nhọ nồi, trầm ngâm một lúc rồi bảo không chơi bời gì nữa, muốn nhà.
Tôi chẳng có ý kiến gì, nhanh ch.óng thủ tục trả phòng, đặt vé máy bay, nhà ngay đêm đó.
14
Úc Trầm nhà tĩnh dưỡng một thời gian.
Tôi lấy lý do công việc quá bận, thường xuyên phải tăng ca khuya dọn căn hộ gần công ty.
Mấy ngày sau, tính toán thấy sức khỏe Úc Trầm chắc đã ổn, tôi máy tính, đăng nhập vào phần mềm giám sát.
Phải, tôi đã lắp camera giấu kín cả phòng khách và phòng ngủ.
Vừa lên, quả nhiên có ngờ.
Úc Trầm và Tống Vân đang quấn lấy nhau.
Hai kẻ đó không đợi nổi mà lao vào nhau ngay trên sofa phòng khách.
Chẳng thiết tha gì xem bọn họ ân ái, tôi đi rót ly , vừa quay lại đã thấy hai video xong chuyện rồi.
…
Tống Vân lộ rõ vẻ không vui, vừa mặc đồ vừa càm ràm: “Anh bị sao , có nổi nửa phút không ?”
Úc Trầm sa sầm mặt không nói lời nào.
Tống Vân không cuộc, chợt gục đầu xuống giữa hai chân Úc Trầm…
Nhưng rất nhanh, video lại vang lên tiếng phàn nàn ta.
“Sao lại không lên?”
Úc Trầm phiền phức đẩy ta ra, kéo quần lên rồi đuổi Tống Vân .
Tống Vân không đi, gặng bao giờ thì ly hôn.
Úc Trầm trầm ngâm hồi lâu: “Anh sẽ nhanh nhất có thể.”
Tống Vân đi chưa bao lâu, Lục Uyên xuất hiện video.
Úc Trầm nói: “Lục tổng, chuyện anh hứa trước đây còn tính không?”
Lục Uyên gật đầu: “Tất nhiên.”
Úc Trầm nói: “Được, tôi sắp xếp thời gian, vợ tôi tiếp anh một đêm.”
Hửm?
Xem ra Úc Trầm vẫn chưa biết những gì Lục Uyên đã với mình tại khách sạn trên đảo.
phải thôi, lúc Lục Uyên , Úc Trầm nếu không ngất thì chẳng còn biết trời trăng gì.