Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Văn :
Ông chủ nửa đêm giục tôi làm .
Tôi quẳng thoại sang một bên, quyết giả c.h.ế.t không quan tâm.
Kết quả lại bị mèo giẫm trúng màn hình, cuồng gửi loạt sticker nghe không hiểu hết chỉ hôn.
Ông chủ phát :
【Thư Trần, giờ làm không bàn chuyện riêng tư.】
【Hừ, chẳng trách em hay lén lút nhìn anh, hóa ra đã sớm có ý đồ bất chính rồi à?】
【Đừng tưởng tán được anh là không làm .】
【 gấp thế?】
【Thật ra… anh cũng gấp…】
Mười phút sau, cửa vang .
Vừa mở cửa, tôi đã bị ép sát vào tường, bị anh ta hôn suốt mười phút liền.
…
Chương 1
Mười một giờ đêm, thoại tôi rung liên hồi như mắc Parkinson.
【Thư Trần, chín giờ sáng anh phải thấy bản báo cáo cuối của dự A, kế hoạch B, C đặt trên bàn.】
【 , biên bản họp tuần sơ sài phải làm lại. đó phải thể hiện được tầm nhìn chiến lược và ý vị thâm trường lúc phát biểu. Không phải trắng toát như cuộc đời hiện tại của em.】
【Ngoài ra, đặt giúp anh vé máy bay chiều bay Thâm Thành. Chỗ ngồi phải cạnh cửa sổ, không ngồi gần cánh. Khách sạn phải là phòng suite, ngân sách tính theo phòng tiêu chuẩn, em tự liệu.】
【Máy pha cà phê hỏng rồi, sáng đến sớm một tiếng sửa. Anh không phải uống cà phê hòa tan.】
【Người đâu rồi?】
【Nhận được thì trả lời.】
Trả lời cái đầu anh.
Tôi nhìn chuỗi tin nhắn WeChat dồn dập của ông chủ, chỉ hận không x.é to.ạc cái độc địa của anh ta.
Hãy tự diệt vong đi.
Mau .
Mệt rồi.
, là ông chủ trực tiếp của tôi, giang hồ gọi anh là ch.ó beagle giới thương trường.
Năng lực làm hạng nhất.
Năng lực bức c.h.ế.t cấp dưới hạng siêu nhất.
độc, cay nghiệt, soi mói từng li từng tí.
Mọi đức tính tốt đẹp một nhà tư bản nên có, anh ta không thiếu cái nào.
Ngoại hình thì trông cũng ra dáng người.
Tiếc là lại mọc thêm cái .
Đám gái ty thường lén gọi anh là đóa hoa cao lãnh trên đỉnh núi, không thì tổng tài lạnh lùng.
Hừ. Tui!
Mấy người chỉ là chưa từng bị anh ta mắng đến mức nghi ngờ lúc đầu t.h.a.i có quên lắp não hay không .
Nhớ lại tháng , bảng màu PPT tôi làm bị anh ta chê là “phong cách cyberpunk hậu hiện đại, nhưng lại trộn lẫn linh hồn của chiếc áo bông vùng Đông Bắc”.
Tôi suýt thì xuất huyết não tại chỗ.
Về nhà liền nổi đăng Weibo:
【Đề nghị ông chủ xỏ khuyên môi, nhưng phải xỏ luôn cả môi trên lẫn môi dưới.】
【Làm sao để đầu độc cho ông chủ câm luôn không phải chịu trách nhiệm hình sự?】
Kết quả hôm sau, tôi bị anh ta gọi vào phòng bằng thoại nội bộ.
“Thư Trần, lần sau c.h.ử.i ông chủ thì nhớ lắc đều nước não đã.”
Tôi giật mình:
“Sao anh biết là em c.h.ử.i?”
“Em đăng bằng tài khoản Weibo chính thức của ty. Bài đó hot search. Giờ cả ty đang đoán xem là dũng sĩ nào làm đấy.”
Tôi: …
Tôi là thư đời thứ 69 dưới trướng .
Tiền bối đó có người dùng sắc đẹp dụ dỗ, kết quả thất bại bị đá bay không thương tiếc.
Có người thì gà, bị mắng đến mức chủ động nghỉ .
Có người thì trái tim mỏng manh, vừa khóc vừa chạy.
tôi, Trần Thư Nhiễm, vẫn trụ được đến giờ, hoàn toàn là vì…
Tôi nghèo.
anh ta thì trả nhiều!
thoại vẫn rung cuồng.
Ôm tlấy âm thế chỉ tôi không xem thì sẽ không tồn tại, tôi quẳng thoại ghế sofa.
cứ nói là ngủ rồi, không thấy.
Ừm.
Ý hay đấy.
Đi tắm cái đã, bình tĩnh lại.
Không thì tôi sợ mình sẽ thức trắng đêm soạn một bản
《Một trăm khả thi để ám sát ông chủ》.
…
Tắm xong đi ra, thì thấy thoại của mình đang bị Đại Quất coi như bảng cào móng.
Tôi xách cổ mèo béo ra, cứu vớt chiếc thoại đang trên bờ diệt vong.
Vừa xem có lại cơn không thì….
Tiếng gõ cửa đột ngột vang :
“Trần Thư Nhiễm, mở cửa.”
?
ch.ó thật rồi à?
Dám g.i.ế.c thẳng tới cửa nhà tôi luôn!
Chẳng lẽ chỉ vì tôi không nửa đêm làm , lại không trả lời tin nhắn ngay thôi sao?
Có làm vậy không!
Thôi.
Đằng nào cũng c.h.ế.t.
Cùng lắm thì nhận thua, thức trắng đêm làm cho xong…
Tôi treo nụ cười sở tiêu chuẩn, run như cầy sấy mở cửa.
“Ông chủ anh…”
Chưa kịp nói hết câu, cả người tôi đã bị ép sát vào tường.
Giây tiếp theo, một đôi môi ấm nóng đè xuống.
Tôi đứng hình hoàn toàn.
Cái quái thế !!!
Là do anh ta rồi hay là do tôi đang sinh ảo giác?!
Quy ty ghi rõ ràng:
Điều 1 quy tắc thư , nghiêm cấm có bất kỳ ý đồ bất chính nào với ông chủ, nếu vi phạm lập tức cút!
Ê ê ê! Trời đất chứng giám!
Lần không phải tôi ra tay đâu nhé!
À không… ra !
Tôi bị hôn đến hoa mắt ch.óng mặt.
Cảm giác sắp ngất tới nơi.
Anh ta thì vânx ôm tôi, càng hôn càng hăng.
Lạy trời, rốt cuộc bị cái thế ?
Tôi biết rồi!
Chắc chắn là vì tôi không trả lời tin nhắn, nên anh ta cố tình dùng cách để trừng phạt tôi!
Ngày tôi nhất sẽ bị đuổi vì tội cưỡng hôn ông chủ!
Có làm vậy không!
Chỉ là không nộp đúng hạn thôi !
Không ổn rồi, tôi sắp không thở nổi .
Sao anh ta hôn mãi không dừng vậy?!
Cái phổi hôn tới sang năm à?!
G.i.ế.c người cùng lắm cũng chỉ c.h.é.m đầu thôi, hành cái tôi dữ vậy chứ!
Tôi chịu không nổi thật rồi!
“Ông chủ… đừng hôn … em… em sai rồi…”
“Em… em làm… làm ngay bây giờ!”
Động tác của anh ta khựng lại, giọng khàn đi:
“Em … làm bây giờ à?”