Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 3
Sự nhẫn nại Việt cuối cùng cũng cạn sạch, nhân lúc chờ đèn đỏ, âm lượng đột ngột tăng vọt:
“ người có phải học được chiêu mở ngủ rồi không? chẳng ai thèm để ý tôi hả?”
“Mẹ nó, tôi là bóng đèn người ? Nói chuyện chứ!”
Tôi bị anh làm cho giật .
Theo phản xạ ngẩng .
Ánh lại bất ngờ va thẳng vào gương chiếu hậu.
Ở đó.
Tưởng Dạng đang lặng lẽ tôi, ánh sâu lắng, bình thản, không biết bao lâu rồi.
Khoảnh khắc chạm .
Anh rõ ràng khựng lại một chút, sau đó nhanh ch.óng dời ánh , thẳng về phía trước.
Anh bình tĩnh đáp lại Việt:
“Khụ, ừ, cậu nói đúng.”
Việt: “??? Khiêu khích tôi ?”
Việt nổi đóa, mắng một tràng dài.
Nhưng tôi lại không nghe lọt một chữ nào.
Bởi vì bên tai tôi.
Chỉ còn lại tiếng tim đập.
Ầm ĩ đến chấn động.
…
Tôi cố kìm nén những rung động trong lòng.
Gửi tin nhắn cho Cửu Nguyệt:
【Em quyết định rồi, em sẽ lập tức thực hiện kế hoạch hôn anh ấy rồi, anh đoán xem em có thành công không?】
Cửu Nguyệt dường không ngủ nên trả rất nhanh.
Chỉ là giọng điệu không còn chắc nịch trước, mà mang theo vài phần cao thâm khó đoán:
【Ừm… anh đoán là, có lẽ, chắc, đại khái… được?】
Sự lưỡng lự trong anh làm tôi cũng bắt hoảng theo.
Tôi gửi liền icon cố :
【 anh trợ lực cho em thành công nhé!】
Cửu Nguyệt:
【Ừ, yên tâm , anh sẽ trợ lực cho em.】
…
ngang qua một cửa hàng tiện lợi.
Việt đề nghị xuống mua nước.
Trong xe lập tức chỉ còn lại tôi và Tưởng Dạng.
Tôi nhắm giả vờ ngủ.
Tâm trạng cứ lắc lư giữa “ lúc rồi” và “Thôi bỏ bỏ ”.
Thì mùi hương gỗ quen thuộc bỗng lan trước mũi.
Tim tôi thắt lại.
Tôi giác được Tưởng Dạng đang cầm áo khoác, định đắp người tôi.
Tin tốt là anh không phát hiện tôi đang giả ngủ.
Tin xấu là tôi cũng không tìm được góc độ thích hợp.
Còn người đàn ông ngây thơ trước mặt thì hoàn toàn không biết đang đứng trước hiểm cảnh nào.
Anh thậm chí vì đắp áo cho tôi, còn cúi người nghiêng thêm một chút.
Khoảng cách lúc này…
Chỉ cần tôi hơi ngẩng .
là có thể chạm vào má anh.
Tôi lặng lẽ siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay.
giác thôi thúc trong người gần phá l.ồ.ng mà nhưng lại bị lý trí ép thẳng xuống.
Nhưng đúng lúc tôi còn đang do dự.
Tưởng Dạng bỗng nhiên nghiêng sang.
Một giác ấm nóng mềm mại, khẽ lướt qua tôi.
Rất nhẹ, rất ngắn.
Nhưng lại một dòng điện, từ lan thẳng khắp tứ chi.
Trong nổ tung một mảng trắng xóa, cuối cùng chỉ còn lại một tiếng gào rõ ràng…
Hôn! Trúng! Rồi!
Cứ mà vô tình hôn trúng.
Tưởng Dạng vẫn chưa biết tôi chưa ngủ, nên yên lặng vài giây rồi nhanh ch.óng trở về chỗ ngồi.
Tôi lén hé một khe.
Trong gương chiếu hậu chỉ phản chiếu được nửa khuôn mặt anh.
Anh nghiêng ngoài cửa sổ, vài giây sau, khóe chậm rãi cong .
…
Một nụ hôn gần không thể gọi là hôn.
mà khiến tôi lâng lâng không tỉnh mãi cho lúc về đến nhà vẫn không dứt.
Tôi bay bổng trở về phòng.
Vội vàng báo cáo chiến quả cho Cửu Nguyệt:
【 ơi , anh đoán xem em có hôn được Tưởng Dạng không!】
Cửu Nguyệt suy nghĩ rất lâu:
【Cái này… anh đoán… chắc là hôn được rồi nhỉ…】
Tôi:
【Đúng ! Em hôn được anh ấy rồi! anh ấy mềm lắm, còn có mùi bạc hà . Lạ thật, người đàn ông này từ trong ngoài đều thơm không biết…】
【Trời ơi , em bây giờ hoàn toàn bị anh ấy mê hoặc rồi. Anh ấy có phải bỏ bùa em không?】
【Em còn thích anh ấy hơn cả hôm qua. Rất thích, rất ở bên anh ấy.】
【 ? ? anh không nói gì?】
Cửu Nguyệt:
【…Không có gì, chỉ là hôm nay dùng điện thoại đặc biệt sướng.】
Tôi: ?
Tôi: 【Ý anh là ?】
Cửu Nguyệt:
【Ý là…】
【Em không người có thể tiến thêm một bước ?】
Tôi nghiêm túc suy nghĩ nói.
ôm rồi, hôn rồi.
Tiến thêm một bước chẳng lẽ là…
Tôi ngại ngùng đáp:
【Có… có phải hơi gấp quá không…】
Cửu Nguyệt:
【Có thể tỏ tình rồi.】
Tôi: 【……】
Cửu Nguyệt sững lại một chút, rồi mới phản ứng :
【Em nghĩ đâu ?】
Trong giọng nói mang theo chút trêu chọc mơ hồ.
Tôi thẹn quá hóa giận:
【Thì chứ! Lúc ôm anh ấy em đứa em rất hợp rồi.】
Ngừng lại một chút.
Rồi nghiêm túc bổ sung thêm:
【Ở bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể cũng .】
【……】
Cửu Nguyệt đột nhiên không cười :
【…Anh ngủ đây, ngủ ngon.】
Tôi: ?? Lại ngủ ?
…
Tôi tắt điện thoại.
Cửu Nguyệt nói rất đúng.
Quả thật đến lúc nên tỏ tình rồi.
Vì tôi gọi cho Tưởng Dạng.
“Tưởng Dạng, anh ngủ chưa?”
Giọng anh hơi khàn: “Chưa, Tô Tô, ?”
Tôi hít sâu một hơi: “Em có chuyện …”
Tưởng Dạng: “Anh đồng ý.”
Tôi: ?
Tôi: “… em có chuyện nói nên ngày mai sẽ công ty anh nói.”
Tưởng Dạng: “……”
Anh cười khẽ, trong nụ cười có chút tự giễu lẫn bất lực: “Được.”
Nhận được câu trả anh, tôi không nhịn được thở phào nhẹ nhõm:
“ đúng rồi, lúc nãy anh nói anh đồng ý, là đồng ý cái gì ?”
Tưởng Dạng im lặng khá lâu, thu lại ý cười, từng chữ từng chữ nói rất nghiêm túc:
“Chỉ cần là điều em nói , anh đều đồng ý.”
“……”
Tim lại loạn nhịp.
Tôi bỗng có một dự rất mãnh liệt.
Crush tôi, ngày mai sẽ trở thành bạn trai tôi.
…
Đêm đó tôi gần không ngủ.
Đến giờ làm việc.
Tôi cầm theo quà và hoa, lao thẳng công ty Tưởng Dạng.
tôi xuất hiện.
Anh khẽ cong , có chút ngạc nhiên hỏi:
“ lại vừa mang hoa vừa mang quà ? Hôm nay là ngày gì đặc biệt ?”
Trong văn phòng lúc này chỉ có người chúng tôi.