Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nước mắt treo trên , không biết nên lau hay không.
Sau Tết, anh tôi chị thực sự đi làm thủ tục ly hôn.
Chị rất dứt khoát, dẫn bé Cháo Cháo rời khỏi tôi.
Ngày đi, mẹ tôi đứng ở cửa muốn kéo chị lại, nhưng chị nhẹ nhàng gạt ra.
Cháo Cháo vẫn chưa hiểu chuyện xảy ra, vẫy tay chào bà ngoại.
Đợi hai mẹ con đi thang máy xuống, mẹ tôi mới trở vào , ôm khóc nức nở.
“Tới mới khóc thì có phải quá muộn rồi không? Hai người ly hôn rồi, khóc cũng vô ích. hay rồi, không cháu cần bà đưa đón đi học nữa, muốn đi trồng hoa thì cứ đi, muốn đi rửa bát cho người ta thì cứ đi, không ai cản bà chịu khổ nữa đâu.”
Tôi đứng bên cạnh, lạnh lùng châm biếm bà.
Là con của bà, tôi cũng mệt mỏi lắm rồi.
Chị lựa chọn rời đi, có lẽ lại là điều tốt cho chị bé Cháo Cháo.
cần mẹ tôi chưa thay đổi, thì cái này mãi mãi không thể sống yên ổn.
“Con có lương tâm không? Con mong anh trai chị con ly hôn à? Lúc nãy chị con dẫn Cháo Cháo đi, sao con không ra giữ lại?”
Bà ngẩng lên, la hét với tôi.
“Sao con lại không có lương tâm? Không phải chính mẹ nói mình không có số hưởng, không chịu ngồi yên trong , nhất định phải ra ngoài trồng hoa sao?”
“Không phải mẹ ăn đồ thừa, cứ phải diễn màn chịu khổ trước chú dì sao? Bây con đang chiều theo ý mẹ, để mẹ đi làm những mẹ thôi mà?”
“Với lại, chị là người độc lập, chị ấy muốn đi thì đi, con ngăn được chắc? Hơn nữa, chị ấy mang Cháo Cháo đi, không phải cũng là do mẹ ép sao?”
Bà nổi cáu: “Con… con…”
“Con làm sao?” – Tôi liếc bà, nói tiếp – “Con với anh em bàn rồi, dù sao mẹ cũng nói mình chịu khổ, thì với tư cách là con, con nên chiều theo ý mẹ, để mẹ được vui vẻ mà làm những việc mẹ .”
“Nên từ nay con sẽ không chuyển tiền cho mẹ nữa, để tránh mẹ lại nói con tiêu tiền hoang phí.”
Bà nghẹn lời: “Thế… thế các con cho mẹ bao nhiêu?”
Tôi giơ tay ra đếm, “Anh con một ngàn, em tám trăm, con hai trăm, tổng cộng hai ngàn. Dù sao mẹ cũng chịu khổ mà, ít chắc mẹ không để ý đâu.”
“Sao lại thế được? anh chị của con lương không cao bằng đứa, mà tháng nào cũng chuyển cho bác ngàn.”
“Đó là vì bác có số hưởng, bác ấy không chịu khổ, nên anh chị chuyển là đúng rồi.” – Tôi đáp.
Bà tôi nói cho cứng họng, ôm n.g.ự.c, tay vào tôi, thở dốc từng cơn.
“Con không thể nói chuyện t.ử tế được sao? Con đừng có móc máy mẹ nữa! Mẹ chịu khổ là vì ai chứ? Không phải vì muốn các con sau này đỡ vất vả sao? Sao các con lại không hiểu lòng mẹ…”
Giọng bà nhỏ dần, sắc cũng tái nhợt đi, người ngã vật xuống đất.
Lúc đầu tôi tưởng bà đang diễn kịch.
Gọi tiếng không thấy phản ứng, phát hiện bà sự tôi làm cho tức đến ngất xỉu, tôi mới hoảng hốt gọi cấp cứu đưa bà vào viện.
Đến viện, tình trạng của mẹ tôi dần ổn định, bà cũng tỉnh lại.
Anh tôi em cũng tới ngay sau khi nhận được điện thoại của tôi.
Tôi đi mẹ vào phòng khám.
Bác hỏi về tình trạng của bà.
Tôi cũng không rõ triệu chứng của bà, đành chờ bà tự nói.
Kết quả là bà mở miệng nói: “Tôi là tức n.g.ự.c rồi ngất thôi, bình thường sức khỏe tôi rất tốt, tôi không có , không cần tra.”
Nói xong, chưa kịp để bác nói , bà đứng dậy kéo tôi đi.
Tôi cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy, vội giữ bà lại.
“Bác , hay là anh cứ cho mẹ tôi làm một số xét nghiệm cơ bản đi? Tôi sợ là có vấn đề về tuyến v.ú.”
“Mày là con c.h.ế.t tiệt, tra đâu phải không tốn tiền? Tao có đâu, sao phải đi tra?”
Mẹ tôi tức giận đẩy tôi ra, tự mình chạy ra ngoài.
Bác nhìn tôi đầy khó xử.
“Vậy có cần làm phiếu xét nghiệm nữa không?”
Tôi gật đầu.
“Làm đi ạ.”
tôi cầm phiếu bác kê, ra quầy đóng tiền.
Để tránh mẹ thấy số tiền rồi làm loạn trong viện, tôi phải nhờ anh em trông chừng bà.
Nhưng bà vẫn nhìn thấy tờ hóa đơn ngay ngoài phòng xét nghiệm, biết được số tiền cụ thể.
“Tao nói là tao không có rồi, mày thừa tiền không có chỗ tiêu à? Đi trả lại đi, mày cầm tờ giấy này quay lại bác đòi tiền về. Tao không tra nữa, tra làm , phí tiền!”
Rất nhân đang chờ làm xét nghiệm cũng quay lại nhìn tôi.
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Mẹ, mẹ sự không muốn điều trị sao?”
Bà sững người, ngừng la hét, lắp bắp nói:
“Ý con là ?”
“Con hỏi mẹ có sự không muốn điều trị không? Nếu đúng là vậy, thì con sẽ không chữa nữa. Con đưa mẹ về, sau này mẹ có đau ở đâu cũng đừng nói với con. Như vậy con cũng tiết kiệm được tiền, đúng như mẹ muốn sống khổ. Dù sao chính mẹ nói rồi, đời mẹ là để chịu khổ, thì cái đau đớn này mẹ chắc cũng chịu được thôi.”
Nói rồi, tôi kéo bà đi ra ngoài.
Bà hành động của tôi làm cho sợ, lập tức giật tay ra, ôm lấy cái lan can bên cạnh.
“Tao là mẹ mày đấy! Mày sao có thể mặc kệ tao chứ!”
“Vậy ra mẹ không thực sự chịu khổ đúng không? Mẹ đang diễn, mẹ muốn con cảm thấy có lỗi với mẹ, để con đối xử tốt hơn, hy sinh hơn, để mọi sự chú ý đều đổ dồn về mẹ.”
Lời tôi nói rõ ràng đ.á.n.h trúng tâm tư của bà.
Bà cũng không làm loạn nữa, lo lắng kéo tôi lại, nói sẽ chịu hợp tác tra, bảo tôi đừng nói nữa.
Bà đồng ý hợp tác thì tôi cũng không muốn làm căng thêm.
Dù sao bà vẫn là mẹ tôi, tôi không thể sự mặc kệ bà.
Nhưng kết quả tra của mẹ tôi lại không tốt, là u.n.g t.h.ư v.ú.
tôi vừa tức giận vừa đau lòng.
Hồi nhỏ bố tôi bận công việc, mọi việc lớn nhỏ trong đều do mẹ tôi gánh vác.
Khi đó bà sự rất khổ.
Bây tôi đều lớn, muốn đem tất những điều tốt đẹp cho bà, để bà ở , cho bà tiền, để bà được hưởng phúc.