Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi là người !” Ta khẳng định chắc nịch: “Ngươi không phải người thì sao lại cứu ta? Ngươi không phải người thì sao lại thi ân bất cầu báo? Ân nhân, ta nhất định phải báo đáp ngươi. Ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp, ta muốn gả cho ngươi!”
Hắn trố mắt nhìn, lùi lại một bước, quan sát ta từ trên xuống dưới: “Nếu ta nhớ không lầm, lần trước ngươi chải tóc kiểu phụ nhân, hẳn là đã thành thân rồi chứ?”
“Ta chưa thành thân, vị hôn của ta c.h.ế.t rồi, phụ mẫu đưa ta gia thủ tiết, bọn họ nói rồi, ta chỉ cần thủ tiết thêm hai năm nữa sẽ trả tự do cho ta. Ta vẫn còn trong trắng. đấy.”
Nói xong câu , ta cảm thấy hai má nóng bừng.
Trong khoảnh khắc cảm giác mình từ thiếu phụ biến lại thành thiếu nữ.
Còn biết đỏ mặt nữa chứ.
Ta mong chờ nhìn hắn.
Hắn nhìn ta hồi lâu, nói: “Ta không có tiền.”
“Ta có! Ta nuôi ngươi!”
“Ta… ta không phải người lương thiện.”
“Ta không để ý!”
9.
Hắn có vẻ hơi bực bội và bí từ.
Đành đầu đi thẳng phía trước.
Ta vội vàng bám theo.
nha hoàn đã sợ ngây người.
Nhưng vẫn lầm lũi đi theo chúng ta.
Ta cảm thấy tâm trạng vô .
Ta quả là một nữ t.ử kiên cường biết nắm giữ vận mệnh của chính mình!
Trong hẻm toàn là những hộ gia đình nghèo khó sinh sống.
Hắn đi hộ cuối rồi mở cửa.
Trước khi , hắn nhíu mày nhìn ta.
Ta cúi người, trực tiếp chui dưới cánh tay hắn .
Hắn có bất lực.
trong rồi thấy quả là một nơi rất nghèo nàn.
Hai gian rách nát, nhưng nhìn cũng khá sạch sẽ.
Hắn nói: “Chỗ ta sự rất nghèo. Ta thấy ngươi là thiên kim thư, sao có thể theo ta chịu khổ được.”
Ta tự ngồi xuống một chiếc ghế, chống cằm cười híp mắt nhìn hắn: “Ta sẽ không thấy khổ đâu, ngươi là người , lại có sức lực, làm cũng có thể sống được. Hơn nữa ta có tiền, ta cũng có thể nuôi ngươi.”
10.
Hắn ngồi trên ghế đá bên giếng nước, nhìn ta, rồi lại nhìn trời.
Hồi lâu sau, hắn hỏi: “Hai năm nữa ngươi sẽ được tự do?”
Ta vội vàng gật đầu.
Lập tức lại thẹn thùng nói: “Phải vất vả chàng đợi ta hai năm.”
Hắn dường ngầm thừa nhận.
Sau đó bụng ta bắt đầu kêu ùng ục, hắn liền đứng dậy đi phía bếp.
Có thể thấy trong đó dự trữ khá nhiều củi lửa.
nha hoàn vội chạy tới: “ thư, người điên rồi sao? Người là Thiếu nhân của Ninh Dương phủ, sao có thể một tên thôn … vậy chứ!”
Ta thở dài, đồ ngốc, ta không sừng người, người tất sừng ta.
Mọi người sừng lại lẫn nhau, thế giới đạt được trạng thái cân bằng.
Một lát sau, hắn bưng ra mì.
Trong đó có một đặt thêm một quả trứng ốp la, vàng ươm, trông vô ngon miệng.
Chúng ta ngồi ăn trên một chiếc bàn thấp.
Hắn rất ít nói.
Hắn kể hắn tên , quê ở biên quan, sau khi cha mất, hắn theo đoàn tiêu sư kinh thành, muốn kiếm miếng cơm manh áo.
Giọng nói của hắn nghe rất êm tai.
11.
Ninh Dương phủ hiện tại tương đương với việc một mình ta làm chủ.
Bởi vì công bà đều đã lên chùa trên núi ở.
ta, phủ một năm, chuyện lớn nhỏ trong ngoài phủ đều đã nằm gọn trong tay.
Thế nên ta thường xuyên giải quyết xong việc trong phủ liền chạy đi tìm .
Tất là cải trang nam giới.
Có lúc hắn núi săn thú.
Hôm đó cứu được ta cũng là vì đi săn tình cờ gặp phải.
Hắn đi đâu, ta đi đó.
Bởi vì ta sự rất thích hắn.
Sự yêu thích khó dùng ngôn từ diễn tả hết được.
Giống trên thảo nguyên hoang dã vốn tưởng chỉ toàn cỏ xanh, nào ngờ phong hồi lộ chuyển, nơi đó lại có hoa tươi nở rộ, gió mát hây hẩy.
Hắn chính là đóa hoa tươi thắm trên thảo nguyên cuộc đời ta.
12.
Đi theo cũng rất thú vị.
Ta học được b.ắ.n cung.
Ta còn học được phòng thân thuật, tất là phải nhân lúc người ta không chú ý có tác dụng.
Theo hắn chạy nhảy nơi rừng núi suốt hai tháng, sức lực của ta tăng lên rõ rệt, từ lúc đầu thở hồng hộc cầu xin hắn cõng, sau đã có thể lên xuống núi nhẹ nhàng, chỉ hơi thở dốc một .
săn được rất nhiều thú.
Hắn đem phần lớn mồi đi bán.
Thịt và da lông có thể bán riêng lấy tiền.
Hắn vừa săn thú, vừa đào thảo d.ư.ợ.c bán lấy tiền.
Lần nào ta cũng đeo một cái gùi, hắn làm việc.
nha hoàn của ta theo ta từ thời còn ở trong khuê phòng.
Nàng ấy cực kỳ không thể hiểu nổi.
Dù sao quan niệm sống trước kia của ta chính là theo đuổi vinh hoa phú quý.
Ta cũng không biết nên hình dung thế nào.
Có lẽ có một loại người mang theo ma lực, khiến người ta đi theo hắn làm bất cứ việc cũng không cảm thấy vất vả.
Ngược lại còn thấy rất vui vẻ.
13.
Mỗi lần chập tối trở , hắn sẽ làm hai món nóng hoặc một mì, ta ăn xong thì hắn đưa ta .
Ta đã mua một căn trạch viện nhỏ ngay sát vách hậu viện phủ.
Ta lừa hắn rằng công bà đều đi xuôi Nam thăm người thân, trong ngoài ta và vài hạ nhân ra thì không còn ai khác, nên ta được tự do vậy.
Sau đó ta đi từ cửa sau của trạch viện, xuyên một hẻm nhỏ rồi trở phủ.
Hạ nhân đương không dám hỏi ta đang làm .
Hai tháng sau, bảo với ta, hiện tại hắn đã tích cóp được 20 lượng bạc, định đi làm buôn bán nhỏ.
Ta hỏi: “Làm ?”
“ bối cho người ta.”
Ta kinh ngạc nhìn hắn: “ thế nào?”
Hắn nhìn ta, khẽ mỉm cười.
14.
sự chạy đi bói.
Hắn còn cải trang một phen.
Mặc đạo bào, dán râu giả, cầm quái đồ, mua b.út mực giấy nghiên, dựng một cái sạp.
Ta và nha hoàn ngồi trên trà thất tầng hai, chọn một gian phòng trang nhã sát cửa sổ, quan sát sạp hàng của hắn.
Khá nhiều người tin bói toán.
Hắn bói không phải cho rút quẻ, bảo người ta viết chữ hoặc từ lên giấy, ai không biết viết thì nói ra suy nghĩ, rồi hắn sẽ giải.
Không biết hắn đã tính toán những .
Ngày đầu tiên hắn kiếm được 20 văn tiền.
Mua cho ta một xâu kẹo hồ lô.
sau, người sạp của hắn ngày càng đông.
Có hôm kiếm được hẳn 10 lượng bạc!
Vì có một vị quý nhân đã thưởng cho hắn.
Ta hỏi hắn thế nào.
15.
Hắn cúi húp cạn nước dùng mì, rồi nói với ta: “Vị nhân kia nhìn là biết tân hôn không lâu, nhưng trong lòng u uất. Ta bảo nàng viết từ, nàng viết ‘ quân’, ‘Bà bà’, ‘Hài t.ử’. Điều rất dễ đoán. Nàng có đọc sách, gả chắc chắn là đàng hoàng sung túc, ắt hẳn coi trọng nối dõi. Ta bắt mạch cho nàng, thấy khí huyết không đủ, sắc mặt trắng bệch, là triệu chứng từng sảy thai. Ta chỉ cần bảo nàng muốn có thì phải làm thế nào là được.”
Ta mở to mắt nhìn hắn: “Muốn có thì phải làm thế nào?”
Hắn liếc ta một cái: “Trước tiên là dưỡng sức khỏe cho , đi lại vận động nhiều, thả lỏng tâm trạng, trong vòng tháng sẽ có tin vui.”
Ta lầm bầm: “Nếu tháng nàng ấy không mang thai, chẳng phải sẽ đập phá sạp của chàng sao?”
Hắn cười khẽ: “Ta không nói chắc chắn tháng.”
Ta nhíu mày: “Nữ t.ử đó cũng đáng thương. Chàng gạt nàng ấy làm , hại người ta mừng hụt.”
“Ta không gạt nàng, ta có hiểu y thuật, cũng biết tướng, nàng ấy là người tính tình ôn hòa, tướng mạo đa t.ử đa phúc.”
“Vậy những người khác, chàng cũng quan sát ra thế?”
“Tự là vậy.”