Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cứ thế mãi, e là ta sẽ béo lên mất.
Trạm lại chẳng hề để tâm.
“Đời người sống trên đời, ăn mặc ở , chữ ‘ăn’ đứng hàng đầu, chính là nói chúng ta rằng trời có lớn đất có rộng, cũng không lớn bằng ăn cơm. Huống hồ ta còn thấy phu nhân bây giờ hơi gầy quá.”
Chàng càng nói càng hăng hái, nghiêm túc dùng tay ước lượng eo ta.
“Quả thật là gầy quá, phải ăn mập lên chút. Ngày thường cũng không thể ngồi suốt cả ngày, như vậy dễ vài là thở dốc, lại dễ sinh bệnh.”
“Thế , ngày mai ta dạy phu nhân mấy bài Ngũ Cầm Hí gì đó, mỗi ngày tập một chút, sống trăm tuổi.”
Ta vốn muốn nói như vậy không hợp phong của một khuê nữ quyền quý.
Nhưng lại nghĩ và mẫu thân ta, hai người đều luyện võ, quả thực thân thể tốt, ít khi ốm đau.
Thế là ta nuốt lời chối trở lại.
Học học vậy, kiếp cố gắng sống lâu thêm chút nữa.
Nghĩ Trịnh Ân, ta phải về nhà một chuyến.
“Ngày mai ta muốn về nhà thêm lần nữa, có phải…”
Con gái đã xuất giá mà cứ dăm bữa nửa tháng lại về nhà mẹ đẻ, nói cũng không .
Hôm nay ta mới về, ngày mai lại muốn về, ta sợ người ngoài sẽ bàn tán vương phủ.
“Được chứ, về ở mười ngày nửa tháng càng tốt, ta còn muốn ở thêm viện của nàng kia mà.”
Thôi được, là ta nghĩ nhiều rồi.
21
Trên đường về nhà, ta khe hở của rèm xe ngựa bị gió thổi tung lên nhìn ngoài.
Xuân vi sắp , nhiều sĩ t.ử các nơi ùn ùn kéo về kinh thành.
Trên phố có vô số người mặc trường bào, mắt đều là sự hướng vọng đối kinh thành.
mang theo đầy ắp hy vọng mà , nhưng đã từng nghĩ việc sẽ bỏ mạng nơi chưa?
“ Ân huynh, không ngờ lại huynh ở đây, huynh đang trọ ở đâu?”
“Dừng xe.”
Xe ngựa dừng lại.
Ta vén rèm nhìn sang, Trạm cũng theo ánh mắt ta nhìn qua.
Nam t.ử mặc trường bào màu xanh, ánh mắt chính trực, khẽ cúi mình chào người đối diện.
“Trạch Ngọc huynh, ta trọ ở Đồng Phúc khách điếm, còn Trạch Ngọc huynh sao?”
Nam t.ử tên Trạch Ngọc khoác vai hắn, cười vô cùng phóng khoáng.
“Ta cũng ở Đồng Phúc khách điếm! Ta đã nói rồi mà, hai chúng ta có duyên, ta đã sớm bảo huynh cùng ta, huynh nhất định không nghe, giờ rồi, lại để ta huynh ở đây.”
Hai người cùng rời , Trạm vẫy tay, thị vệ liền .
“Người vừa rồi, có phải chính là Trịnh Ân không?”
“Chính là hắn.”
Trạm khẽ nâng tay, thị vệ lùi sang một .
Ta buông rèm xuống: “ thôi, về tướng phủ.”
May mà hôm nay ta cố ý để Nguyệt ở lại phủ giúp ta thu xếp của hồi môn.
Không ngờ lại vừa được Trịnh Ân.
Nếu Nguyệt có mặt, chỉ sợ liếc mắt một cái là có thể nhận .
Có tiền lệ như Tiết Tư rồi, ta sẽ không tùy tiện vì dung mạo khí chất mà tin tưởng một người nữa.
Nếu Trịnh Ân là kẻ ngoài mặt một đằng lòng một nẻo.
Một khi biết được quan hệ giữa ta và Nguyệt, e rằng sẽ sinh gì đó.
Ta không phải là không tin Nguyệt, chỉ là nàng đối vị ca ca hàng xóm có một sự tín nhiệm vượt xa người thường.
Ta sợ nàng sẽ bị người khác lợi dụng.
22
Về nhà ngồi được một lúc, ta ở bồi mẫu thân chốc lát, ngoài cửa chạy vào.
“Tỷ sao không nói trước một tiếng, cũng chẳng biết, lỡ về muộn không được tỷ làm sao đây.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nàng uống liền một chén trà, giơ tay quạt trước mặt, trán và ch.óp mũi đều lấm tấm mồ hôi.
Mẫu thân cười nói:
“Không có tỷ tỷ con ở nhà là con chạy nhảy khắp nơi, cũng chỉ có nó mới trị được con thôi.”
lắc đầu nguầy nguậy.
“Còn nói con nữa, ngoại tổ đã nói rồi, năm xưa mẫu thân còn hoang dã hơn con nhiều, con đây đều là học theo mẫu thân cả.”
“Tỷ về tìm phụ thân có việc à?”
Ta kinh ngạc nhìn nàng.
Nàng ngượng ngùng trừng mắt nhìn ta:
“Tỷ nhìn ta bằng ánh mắt gì thế, ta cũng thông minh được không.”
Giọng nàng có phần không tự nhiên.
“Tỷ cứ thế chạy về, kia không có ý kiến gì sao?”
Mẫu thân giơ tay vỗ một cái vào sau đầu nàng.
“Vô phép tắc! Hoặc là gọi Thế t.ử, hoặc là gọi tỷ phu, nào có kiểu vô lễ như con.”
nhìn ta, ánh mắt đầy ủy khuất.
Ta khẽ cười, đưa tay xoa đầu nàng.
“Mẫu thân nói đúng, quả thật có phần thiếu quy củ. Gọi Thế t.ử còn được, chứ để người ngoài nghe thấy, e là sẽ nói nữ nhi nhà ta chẳng có chút lễ nghi nào.”
Nàng bĩu môi: “ đã nói rồi, đâu có ngốc, sao lại dám ăn nói bừa bãi ở ngoài.”
Vừa dứt lời, nha hoàn ngoài vào.
“Phu nhân, tướng gia đã về, hiện đang ở thư phòng.”
Ta đứng dậy:
“Con tìm phụ thân, , ở lại bầu bạn mẫu thân.”
23
trước cửa thư phòng, tiểu tư đang định lễ, ta giơ tay ngăn lại.
“Khụ khụ khụ khụ……”
Tiếng ho thư phòng vọng .
Khi ta vào, phụ thân đang lấy nắm tay che miệng, tay kia cầm b.út lông viết gì đó.
“Phụ thân.”
đặt b.út xuống, mỉm cười ta.
“Vừa cửa đã nghe hạ nhân nói con về rồi, có phải gì không?”
Ngay sau đó lại ho thêm hai tiếng.
Ta vội rót cho chén trà nóng.
“Sao đã bệnh rồi mà phụ thân cũng không xin nghỉ mấy ngày cho khỏe?”
uống trà, giữa mày vô thức nhíu lại.
“Sao có thể nghỉ được, sắp xuân vi rồi, mọi việc rối ren, nhiều đám quan viên kia không tự quyết được.”
lắc đầu.
Ta đứng sau xoa vai cho .
“ là quan, phụ thân cũng là quan, nếu gì cũng phải để phụ thân nhọc lòng, vậy bọn còn có tác dụng gì.”