Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Loại cảm xúc nóng nảy bị sự phẫn nộ và phản bội bao trùm dần dần rút đi.
Tôi lặng lẽ nhìn người đàn ông mặt, cái người tên Chu Hạ Xuyên mà tôi đã yêu gần năm năm trời.
Tôi không bao giờ, anh ta lại biến thành dáng vẻ như tại.
Chàng thiếu niên thanh xuân rạng rỡ trong ký ức, lẽ vì cái lọc của tôi mà mới trở nên lung linh như thế sao?
Tôi không chắc chắn, tôi rằng Chu Hạ Xuyên của tại, tôi không tiếp tục yêu .
Chu Hạ Xuyên bị tôi nhìn chằm chằm, người hơi cứng đờ, toàn thân có không tự nhiên.
Anh ta hỏi tôi bằng giọng khô khốc: “Em nhìn anh như vậy làm gì?”
“Bản thân em làm chuyện có lỗi với lương tâm, chứ tôi thì không.”
“Anh chắc chứ?” Tôi bình thản hỏi một câu: “Anh có dám đổi điện thoại với tôi để kiểm tra không?”
Chu Hạ Xuyên bị giật mình bởi tông giọng không gợn sóng của tôi, ánh mắt vô thức liếc qua cái bát vừa bị tôi ném mặt anh ta, giờ đang nằm lại trong anh ta, rồi nhanh ch.óng chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác.
Trên thân cái bát in hình một chú ch.ó nhỏ, là một cặp với cái bát in hình mèo nhỏ trong Lê .
Hơn dựa độ thô ráp của cái bát, tôi có thể khẳng định, đây không phải Chu Hạ Xuyên mà là một cặp bát làm thủ công.
Nghĩ đây, tôi chợt nhớ ra, một tháng hình như Chu Hạ Xuyên có đi Cảnh Đức Trấn!
Anh ta nói với tôi là đi tham gia một sự kiện trò chơi.
Xem ra, anh ta dường như không đi một mình nhỉ.
Tôi không nhìn Chu Hạ Xuyên, khẽ nhếch môi hỏi một câu: “Các người còn cùng nhau đi du lịch đúng không?”
Giây tiếp theo, bên tai vang lên tiếng bát rơi xuống đất vỡ tan giòn giã.
Tôi chẳng cần ngẩng đầu lên nhìn Chu Hạ Xuyên , lúc biểu cảm trên mặt anh ta hoảng loạn mức .
“Không phải đi cùng nhau, bọn anh là…”
Chu Hạ Xuyên còn ngụy biện, tôi không , trực tiếp ngắt lời anh ta.
“Không cần giải , tôi chẳng quan tâm các người đã đi đâu chơi hay chơi trò gì.”
Tôi không quan tâm quá trình hai người họ tằng tịu với nhau thế .
Tôi không thêm bất kỳ lời giải Chu Hạ Xuyên .
khoảnh khắc tôi bước cửa, Lê đã trưng ra mọi bằng chứng mắt tôi rồi.
Bát đũa cặp đôi, cốc nước cặp đôi rành rành ra cùng với danh xưng và động tác thân mật mức không còn buồn nôn của hai người bọn họ.
Còn có dấu vết của Lê để lại khắp nơi trong nhà tôi.
Tất cả điều đang nói với tôi rằng ngôi nhà của tôi đã bị xâm chiếm! Và chính Chu Hạ Xuyên đã đồng ý việc !
Bất kể anh ta có ngoại tình hay không, lúc trong đầu tôi có một ý nghĩ duy nhất cực kỳ rõ ràng: Chia ! lập tức!
Tôi đã soạn sẵn nội dung trong lòng, thẳng thừng lên tiếng hỏi: “Mật khẩu khóa cửa đã bị đổi rồi đúng không?”
Chu Hạ Xuyên sững lại một , không ngờ tôi lại chuyển chủ đề nhanh vậy.
Anh ta cau mày, hồi lâu sau mới nhớ ra: “Hình như là vậy.”
“Tiểu nấu cơm cứ hay quên mật khẩu, anh ở trong phòng gaming livestream đeo tai nên không thấy, thường để cô ấy đứng đợi bên ngoài cả tiếng đồng hồ nên dứt khoát đổi sang mật khẩu cô ấy dễ nhớ.”
“Mật khẩu tại là 990817.”
Tôi lặng lẽ hết lời Chu Hạ Xuyên nói.
Tôi nhẩm lại dãy số 990817 trong miệng hai vòng.
Thậm chí tôi chẳng cần dùng não, cần dùng ngón chân đoán được, dãy số chính là ngày sinh nhật của Lê .
Tôi cứ ngỡ mình có thể giữ được tâm thế bình thản, không còn vì đống chuyện nát mà tức giận .
Nhưng khi Chu Hạ Xuyên nói ra câu , ngọn lửa trong lòng tôi vẫn bùng lên dữ dội.
Tôi tức mức vung hết cánh , tung một cái tát mang theo cả tiếng gió tạt mặt Chu Hạ Xuyên.
Chu Hạ Xuyên bị tôi dọa sợ, toàn thân cứng đờ, không dám cử động, nhắm tịt mắt lại.
Thế nhưng cơn đau rát mà anh ta dự tính đã không xảy ra.
Chu Hạ Xuyên không nhịn được lén mở một mắt ra nhìn trộm tôi, thấy lòng bàn tôi hạ xuống má anh ta, Chu Hạ Xuyên lập tức thả lỏng, trên mặt tức khắc treo lên một nụ cười.
Câu nói hì hì “Anh là em sẽ không đ.á.n.h anh mà” của anh ta còn chưa nói xong thì khoảnh khắc tiếp theo, cái tát mà tôi đã dồn lại lực một lần giáng thẳng xuống, khiến anh ta lảo đảo.
“Chu Hạ Xuyên, đây là nhà của tôi, là tôi đứt hoàn toàn.”
Tôi nhìn thẳng đôi mắt sững sờ của Chu Hạ Xuyên, gằn từng chữ: “Anh không có quyền thực bất kỳ thay đổi đối với ngôi nhà của tôi bao gồm cả khóa cửa!”
Chu Hạ Xuyên đau đớn ôm mặt, há miệng, dường như lên tiếng giải điều gì .
Nhưng anh ta há miệng hồi lâu, lời biện bạch cứ nghẹn lại nơi cổ họng, không thốt ra nổi một chữ.
“Tôi mới đi có nửa năm không về, không ngờ trong nhà lại xuất nhiều rác rưởi bẩn thỉu vậy.”
Tôi vừa nói vừa đứng dậy, cầm lấy cái cốc hồng mà Lê để trên bàn, lại nhìn thấy cái cốc xanh thuộc về Chu Hạ Xuyên ở trong góc, cầm lên xem xét kỹ lưỡng một hồi.
Sau tôi buông giữa không trung, trơ mắt nhìn cốc nước vỡ tan tành dưới đất, rồi mới chậm rãi nói: “Ái chà, cầm không chắc .”
Tôi đảo mắt nhìn quanh phòng khách, đập mắt toàn là phong cách mà tôi không quen thuộc chẳng hề ưa .
Rèm cửa hồng, vải bọc sofa hồng trắng, trên sofa đặt hai cái gối ôm hình thỏ con, còn có một cái len trông như đồ thủ công, trên có hình con ngỗng lớn, bên cạnh còn thêu ba chữ Chu Hạ Xuyên.
Cái kệ tivi bằng gỗ óc ch.ó đen phong cách Trung Hoa mà tôi đặc biệt chọn , không đã bị sơn thành trắng sữa lúc !
Sau khi nhìn rõ cái sắc vừa rẻ tiền vừa xấu xí , tôi suýt là không thở nổi.
Tôi sải bước về phía phòng ngủ, đẩy cửa ra, nhìn thấy ga gối đệm chưa từng thấy trên giường, tôi trực tiếp bật cười thành tiếng.
Chu Hạ Xuyên lẽo đẽo theo sau tôi, thấy tiếng cười nhạo rồi nhìn theo tầm mắt của tôi thấy ga trên giường, mặt đỏ gay, vội vàng giải : “Không phải như em nghĩ đâu, lần chia cô ấy uống say lỡ nôn ra giường, thấy áy náy quá nên mới nhất quyết đền cho anh !”
“ đây anh lười thay, nếu em không , bây giờ anh đặt mới thay luôn!”
Chu Hạ Xuyên vội vội vàng vàng mở điện thoại định ga mới.
Tôi chụp vài tấm ảnh phòng ngủ, sau lên tiếng ngăn anh ta lại: “Cứ đợi đã.”