Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7
Lưu Vĩ Minh nhìn tôi từ đến chân với ý đồ xấu xa. Ánh hắn từ nghi hoặc ban dần chuyển sang khinh khỉnh. điệu hắn nặc mùi mỉa mai: “Tôi tưởng cô một bước lên mây rồi chứ? Té ra vẫn còn chui rúc trong cái ổ chuột này à. Lúc ở showroom cô diễn cũng giống thật đấy, bộ là cô lấy hộ sếp à?”
Lúc việc, tôi là trợ lý cho sếp nên thường xuyên giúp ông ấy mua sắm đồ đạc cá nhân. Lưu Vĩ Minh không hề biết tôi giàu sụ chỉ một đêm nên mới hiểu lầm rằng tôi mua cho sếp. hắn đã nghĩ vậy thì hắn hiểu lầm tiếp , đỡ mất công biết tôi có tiền lại bám lấy không buông.
Tôi nhìn hắn đầy ghê tởm: “Liên quan gì đến anh? Đến trả tiền thì nộp mau, còn không thì biến khuất tôi cho nhanh.”
quy đổi theo vật giá bây , mấy vạn tệ Lưu Vĩ Minh lừa của tôi chẳng qua cũng chỉ là vài đồng lẻ. Với khối tài sản hiện tại, tôi thực chẳng thèm chấp nhặt chút tiền cỏn đc, coi như mất chút tiền rửa cho sáng ra, nhìn rõ bộ thật của gã tra nam này vậy.
tôi định đóng cửa, Lưu Vĩ Minh nhanh tay lẹ chặn cửa lại. “Từ Chu Chu, mở miệng ra là tiền, cô không chán à? Tôi thừa nhận trước có mượn cô ‘chút’ tiền, nhưng chẳng phải lúc là do tôi hết cách rồi .”
“Chút” tiền thôi á? Lúc Lưu Vĩ Minh muốn tổ chức cho tôi một đám cưới thật linh đình, nhưng vì kẹt vốn nên bảo tôi đưa hết tiền tiết kiệm ra hỗ trợ hắn. Lưu Vĩ Minh còn hứa đám cưới sẽ làm lụng chăm chỉ tôi có cuộc sống hạnh phúc. Là gái, kết hôn là đại cả đời, ai chẳng mong có một hôn lễ rình rang. là dưới những đường mật, tôi đã dốc hết vốn liếng đưa cho hắn không giữ lại một xu.
Tôi nhìn chằm chằm vào Lưu Vĩ Minh, cảm giác hắn vẫn còn mục đích khác, nghi ngờ hỏi: “Rốt cuộc anh muốn cái gì?”
Lưu Vĩ Minh cười một cách gian xảo: “Tôi biết cô vẫn còn yêu tôi. Chỉ cần cô chịu đưa chìa khóa chiếc dưới lầu kia cho tôi, tôi sẽ cho cô thêm một cơ hội làm người yêu tôi.”
Tôi sững sờ, kinh ngạc nhìn hắn: “Lúc nãy anh còn bảo là của sếp tôi mà, lại đòi chìa khóa?”
Lưu Vĩ Minh lập tức đáp: “Cô đưa cho tôi, tôi sẽ quay lại với cô. Còn về phía sếp cô, khất được lúc nào hay lúc ấy, không khất được thì chặn số luôn là xong. Dù cô cũng định việc rồi mà, coi như chiếc là tiền bồi thường thôi.”
Tam quan của tôi chính thức vỡ vụn. Tôi thực đã nhìn Lưu Vĩ Minh bằng khác, những này mà hắn cũng dám ra được. Tôi còn kịp báo mình việc thì hắn đã ôm tiền bỏ chạy rồi. chiếc này tôi thực mua cho sếp, hành động của hắn chẳng khác nào đẩy tôi vào hố lửa.
Tốt lắm, gã tra nam này đã bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa.
Tôi đột ngột ngẩng nhìn về phía lưng Lưu Vĩ Minh, nghiêm gọi lớn: “Sếp! sếp lại tới ?”
Theo phản xạ, Lưu Vĩ Minh quay nhìn lại. Chỉ chờ có , tôi tung một cú đá chí mạng. Hắn không kịp đề phòng, lảo đảo rồi lăn long lóc xuống cầu thang dốc đứng. Nghe tiếng hắn kêu la t.h.ả.m thiết, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng: “Lưu Vĩ Minh, nhớ kỹ cú đá này nhé. Lần còn dám bén mảng tới , tôi sẽ tống thẳng anh vào tù đấy.”
8
Ngày hôm , vì không phải làm nên tôi ngủ một mạch đến lúc tự tỉnh. Vừa mở WeChat, nhắn đã nhảy lên loạn xạ. Cái nhóm nhỏ bốn người đã có tới hàng trăm nhắn mới. là nhóm ăn uống của tôi với mấy chị em đồng nghiệp thân thiết ở công ty cũ, ngày thường chỉ toàn buôn phiếm với ẩm thực.
Tôi mất một lúc đọc hết lịch sử trò , rồi gõ vài chữ gửi : “Mọi người vậy là công ty sắp phá sản rồi à?”
Đồng nghiệp Tiểu Âu lập tức nhảy vào trả : “Chu Chu à, bà xin là đúng đấy. Do vật giá sụt giảm kinh khủng nên công ty trụ không nổi nữa rồi. là phá sản luôn thôi, lương tháng cuối cũng chẳng có mà phát đâu.”
Thời buổi này, dân văn phòng bình thường ai chẳng sống dựa vào lương? Không phát được lương thì đúng là t.h.ả.m cảnh.
Tiểu Âu vừa dứt câu, Linh Hoa cũng vào tiếp : “Phá sản là cái rồi. Theo tôi được biết, hiện tại công ty đang lỗ ít nhất vài chục tệ đấy.”
Linh Hoa làm kế toán, số cô ấy đưa ra chắn là chuẩn đến tám chín phần mười. Tiểu Âu và những người khác sợ đến mức gửi icon khóc lóc điên cuồng, duy chỉ có tôi là nhìn số Linh Hoa gửi mà ngẩn người.
Mới có vài chục tệ thôi ư? Công ty chúng tôi vốn kinh doanh rất tốt, thuộc diện tiềm năng. không phải do đợt trượt giá tiền tệ vô lý này gây ra thì tương lai vẫn còn tiềm năng lắm. Sếp của tôi nổi tiếng là người tâm lý, thương nhân viên, nhìn vào việc ông ấy sẵn lòng phát tiền thôi việc cho người việc là biết nhân cách tốt như nào rồi.
lúc trước không vì nghe đường mật của Lưu Vĩ Minh, tôi đã chẳng bao xin . Bây công ty gặp nạn, tôi tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn. Tôi thu xếp đơn giản, xỏ đôi giày Converse nhái vào rồi lao thẳng đến công ty.
9
Vừa đến công ty, kịp gặp đám Tiểu Âu, tôi đã chạm ngay “kẻ thù không đội trời chung” Vương Hân Hân. Cô ta vào công ty cùng đợt với tôi, khi biết tôi được tăng lương sớm hơn thì sinh lòng thù ghét, lúc nào cũng tìm cách đ.â.m chọc tôi. Dĩ nhiên tôi cũng chẳng hiền lành gì. Cô ta vu oan cho tôi, tôi sẽ âm thầm trả đũa lại, kết quả Vương Hân Hân luôn là kẻ chịu thiệt. là hai đứa trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Nhìn tôi, Vương Hân Hân bỗng sáng quắc lên. Cô ta nâng cao nghe ch.ói tai vô cùng: “Ô kìa, chẳng phải là trợ lý Từ của chúng ta ? Nghe bảo theo bạn trai hưởng phúc rồi cơ mà? lại vác cái về này?”
Vương Hân Hân không hề nhỏ, lập tức thu hút chú ý của mọi người. tôi xuất hiện, Tiểu Âu sợ tôi lại xung đột với Vương Hân Hân nên vội vàng chạy lại nắm tay tôi, với cô ta: “Chu Chu về thăm tôi thôi, cô đừng có bậy.”
“Hừ!” Vương Hân Hân khinh khỉnh: “Về thăm cô? Đừng có mà tự luyến. Tôi là bị đàn ông lừa hết tiền rồi đá ra đường nên mới định quay lại cầu xin một cơ hội làm việc mà.”
kịp tôi mở , Tiểu Âu đã sốt sắng cãi hộ: “Cậu ấy không có!”
Vương Hân Hân chẳng thèm ý Tiểu Âu, trái lại còn đắc thắng nhìn tôi: “Từ Chu Chu, cô tự , có phải bị gã tra nam kia bỏ rơi rồi không? cô chịu thừa nhận, biết đâu tâm trạng tôi tốt lại bố thí cho cô một công việc đấy.”
Tôi hơi thắc mắc nhìn Vương Hân Hân. của tôi và Lưu Vĩ Minh, ngay cả Tiểu Âu thân nhất cũng không rõ, Vương Hân Hân lại rành rẽ ? Trong Vương Hân Hân, im lặng của tôi lại trở thành ngầm thừa nhận, khiến thái độ cô ta càng thêm hống hách. Cô ta chỉ tay vào tôi, cười đầy khinh miệt: “ , có tật giật mình nên không dám cãi mà. Từ Chu Chu, cái số của cô đúng là nghèo hèn cả đời thôi.”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, đanh lại đầy cảnh báo: “Vương Hân Hân, cô đừng có quá đáng.”
tôi không đ.á.n.h trả, Vương Hân Hân càng tôi đã lâm vào đường cùng, cô ta vênh váo: “Hừ, tôi thích bắt nạt cô đấy, làm gì được nào? Muốn có việc làm chứ gì? Quỳ xuống cầu xin tôi .”
Mới không gặp hai ngày mà cái của Vương Hân Hân như sắp chạm lên trời đến nơi. Tôi đáp trả: “Công ty có quy định của công ty, việc tuyển người đâu có đến lượt cô quản?”
Vương Hân Hân đầy tự : “Không thì cô thử xem.”
Tiểu Âu kéo tay tôi nhỏ: “Thôi đừng cãi với cô ta nữa, dạo này cô ta cặp kè với ông Phó tổng nên đang được chiều chuộng lắm.”
Phó tổng công ty ? Trong tôi hiện ra ngay cái dáng người béo múp míp của ông ta. Một lão già trung niên hói thích trêu hoa ghẹo nguyệt, Vương Hân Hân đúng là không kén cá chọn canh, loại già khú đế mà cũng nuốt trôi cho được.
Vương Hân Hân thừa biết chúng tôi đang bàn tán về mình, nhưng cô ta không xấu hổ mà còn vênh nhìn tôi: “? Biết sợ rồi à?”
Tôi đang định phản pháo thì sếp tổng đột ngột bước ra, quát lớn: “ làm việc không làm, tất cả tụ tập ở làm cái gì?”