Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5
Tỉnh giấc, tôi rời giường đi dạo.
Vô tình nào lại bước đến đầu làng, lúc quay Trình Nặc từ đâu vọt ra.
Anh ta thận trọng liếc xung quanh, rồi chìa tay phía tôi.
“Hôm nay mang gì ngon cho tôi , mau đưa đây.”
Tôi sững người, quên mất hôm nay là thứ Năm, ngày mà mỗi tuần tôi đều mang đồ ăn cho anh ta.
“Không có.” Tôi bình thản đáp.
“Không có? Tôi không tin, mau lấy ra đi, đừng tưởng dùng cách này là có thể câu giờ để người khác thấy.”
“Cô mà cứ này, này đừng hòng gặp tôi .”
Trình Nặc thấy tôi vẫn không đưa đồ, liền buông lời đe dọa đầy giận dữ.
“Ừ, không gặp vậy.”
“Hả?” Câu này làm Trình Nặc ngẩn tò te.
Anh ta nói thêm gì đó nhưng thấy đằng xa có người đang đến, đành hậm hực phất tay áo đi.
Tôi lại một lần phẫn nộ chính mình, sao trước đây có thể mù mắt mà đ.â.m đầu vào hạng người này.
Tôi lắc đầu, tiếp tục đi dạo, vô tình đi tới khu của làng.
Ở đó, một thiếu niên đang mải mê viết lách, mặt đất trải đầy những tờ giấy kín mít phép tính.
Người thôn, kể đám thanh niên tri thức đều anh là kẻ điên.
Nhưng bố tôi từng nói, người này thuộc diện đặc biệt, cấp trên có dặn dò phải lưu tâm.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng – 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng – 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không lỡ bất kỳ chương nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Tôi bộ râu đã lâu không cạo của anh, chợt nhớ lại cái thoáng qua đầy kinh diễm ở kiếp trước.
Người này trông đẹp mã hơn Trình Nặc, nhất là đôi mắt.
Ánh mắt thâm trầm, sâu thẳm như chứa đựng một dải ngân hà.
ký ức, tôi từng đưa cơm cho anh lần, đầu anh chẳng nói chẳng rằng.
có thể giao tiếp đơn giản câu.
Tôi thong thả bước đến cạnh anh rồi ngồi xổm xuống.
“Này, anh Lục tên gì nhỉ?” Lâu quá rồi, tôi cũng chẳng nhớ nổi tên.
“Lục Tân Bạch.” Anh chẳng buồn liếc tôi lấy một cái, tập trung cao độ vào bài toán trước mắt, thẳng thừng đáp.
Tôi sờ túi áo, lôi ra một viên kẹo sữa Thỏ Trắng đưa đến trước mặt anh.
“Lục Tân Bạch, mời anh ăn kẹo.”
Lục Tân Bạch ngẩng đầu khỏi đống phép tính phức tạp, tôi.
Anh giơ tay lấy kẹo, xé vỏ rồi nhét vào miệng nhai cái.
Anh tôi chớp mắt: “Rất ngọt.”
Tôi bỗng thấy một luồng khí nóng xộc thẳng lên mặt, lập tức nhảy dựng lên, lúng túng nói.
“Hình như tôi nghe thấy bố đang tìm, tôi đi trước đây.”
Vì chạy quá nhanh, tôi đã lỡ khóe môi hơi nhếch lên của Lục Tân Bạch.
Những ngày đó, cứ cách hôm tôi lại chạy đến làm phiền anh.
Bố anh là kẻ điên, chỉ biết đọc sách tính toán, tôi ít tìm anh .
Kiếp trước tâm trí tôi đều đặt lên người Trình Nặc chẳng chú ý đến ai khác.
Chỉ biết chưa đầy hai năm , Lục Tân Bạch được người ta lái ô tô đến đón đi.
Hôm nay bố hầm gà, tôi múc một bát vào cơm, mang sang cho Lục Tân Bạch tẩm bổ.
Chưa đến nơi đã thấy mấy tay thanh niên tri thức vốn ở trên đồng lại đang xô xát Lục Tân Bạch.
Dưới đất, đống bản thảo tính toán của anh bị vứt lung tung khắp nơi.
“Dựa vào cái gì mà ở thoải mái này? Không làm việc mà vẫn có đồ ngon vật lạ dâng tận mồm?”
“Đồ điên, chẳng biết cầm b.út tính toán lăng nhăng cái gì, hay là thứ bất chính?”
kia chưa nói dứt câu, một tên khác đã bới từ đống đồ đạc ra một chiếc kẹp .
“Chà chà? Lục điên, cái kẹp của đàn bà này ở đâu ra ?”
“Ngươi là đàn ông sao lại có đồ phụ nữ? Có phải ăn trộm của cô nào điểm thanh niên tri thức không?”
Tôi thấy Trình Nặc đứng cuối tiến lên, giật lấy cái kẹp ngắm nghía hồi lâu.
Tôi cũng nhận ra rồi, đó là kẹp của mình.
Nhớ lại lần trước qua đây, nắng ấm dễ chịu quá tôi tựa vào đống rơm ngủ quên mất.
Tôi cứ ngỡ cái kẹp bị mất, không ngờ lại rơi ở chỗ này.
Tôi vừa xông tới thấy Lục Tân Bạch đang ngồi xổm góc bỗng đứng bật dậy, giật phắt cái kẹp từ tay Trình Nặc.
“Trả lại cho tôi.”
6
Thấy Lục Tân Bạch dám giật đồ từ tay Trình Nặc, một nhóm liền đưa tay đẩy anh.
Lục Tân Bạch không kịp chống đỡ, loạng choạng lùi lại bước.
“Mấy người làm gì đấy?” Tôi không nhịn được , lao lên phía trước.
Thấy tôi xuất hiện, bọn có chút chần chừ.
Ngược lại, Trình Nặc kéo tôi sang một .
“Sao kẹp của cô lại ở đây?” Giọng anh ta đầy vẻ chất vấn.
“Liên quan gì đến anh?” Tôi liếc xéo Trình Nặc, lộ rõ vẻ bất mãn.
“Hôm nay cô đến đưa đồ uống cho tôi hả? Lâu lắm rồi cô không gửi gì, mấy thứ trước tôi ăn hết sạch rồi.”
Trình Nặc thấy cơm tay tôi, mắt sáng rực lên, thậm chí giơ tay giật lấy.
Tôi giấu cơm ra lưng, giận dữ nói: “Không phải cho anh, cái này cho Lục Tân Bạch.”
Nói xong, tôi rảo bước đến Lục Tân Bạch, đặt cơm vào tay anh.
“ gà bố tôi hầm đấy, nóng, anh uống mau đi.”
Mặc kệ sắc mặt tối sầm của Trình Nặc, tôi quay sang đám thanh niên tri thức.
“Các anh tụ tập gây rối, không sợ bị trừ công điểm sao? để tôi thấy các anh bắt nạt Lục Tân Bạch lần , tôi nhất sẽ báo bố.”
Mấy đó nghe vậy hậm hực đi.
Trước khi đi, những ánh mắt hóng hớt cứ đảo qua đảo lại giữa ba chúng tôi.
“Trình Nặc, con bé nhà họ Diệp không cậu rồi à?”
Bọn họ đi chưa được bao xa, tôi đã nghe thấy tiếng hỏi Trình Nặc như vậy.
Lục Tân Bạch vừa húp vừa liếc tôi cái, tôi ngượng ngùng cười anh.
“Tin đồn , tin đồn , tôi không Trình Nặc đâu.”
Nghe tôi giải , Lục Tân Bạch chỉ “Ồ” một tiếng.
Lần này anh uống rất chậm, bình thường toàn tu một hơi là hết, lần này lại nhấm nháp từng chút một.
“Cái kẹp đó… chắc lần trước tôi vô ý đ.á.n.h rơi.”
“Ừ.” Lục Tân Bạch vừa uống vừa đáp.
“Anh trả lại cho tôi được không?” Tôi thận trọng mở lời.
“Không được, đồ ở chỗ tôi là của tôi.” Lục Tân Bạch uống cạn gà, đậy nắp đưa trả tôi, rồi quay người nhặt những tờ giấy vứt vung vãi.
Tôi cứng họng, đặt cơm sang một rồi giúp anh thu dọn.
“Lục Tân Bạch, anh cạo râu đi được không, rõ ràng trông anh rất đẹp trai mà.”
Lục Tân Bạch khựng lại một chút rồi : “Không được.”
“Được rồi.” Cuộc trò chuyện kết thúc thất bại.
Dọn dẹp xong, tôi xách cơm nhà.
Gần đến cổng bị Trình Nặc đợi sẵn chặn lại.
“Diệp Vũ Thanh, cô đừng tưởng dùng chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t này tôi sẽ cô.” Trình Nặc vẫn giữ thái độ khinh khỉnh như cũ.
“ lại, sao cô lại mang đồ vốn cho tôi cho Lục Tân Bạch đó ăn?”
“Tôi cần mua mấy cuốn sách, cô đưa tôi năm đồng đi.”
Nhắc đến chuyện này tôi nhớ, quỹ đen của mình gần như đã dốc sạch cho anh ta rồi.
Kiếp trước, Trình Nặc cũng mượn tiền tôi mua sách, hỏi mãi anh ta nói là nghe phong thanh sắp khôi phục kỳ thi Cao khảo muốn ôn luyện.
Lúc đó tôi nhớ anh trai hay chạy hàng chợ đen đã nhờ anh mua hộ, đưa thêm mười đồng cho Trình Nặc tẩm bổ để ôn thi.
Tôi bố sắp xếp cho anh ta việc nhẹ để có thời gian ôn bài.
“Diệp Vũ Thanh, cô không nói gì tôi coi như cô đồng ý nhé, mai đợi ở gốc cây đầu làng.”
Thấy tôi im lặng, Trình Nặc tự quyết luôn.
“Tôi không đồng ý.”
“?? Hả?” Thấy thái độ kiên quyết của tôi, Trình Nặc bắt đầu nổi cáu.
“ này cô đừng tìm tôi , không ngờ cô đúng như lời người ta nói, vừa mồi chài tôi vừa mồi chài ở .”
“Cô cũng thật không biết kén chọn, hạng người lôi lếch thếch ở mà cũng được.”
“Bị hạng người như cô đúng là buồn nôn, hừ.”
Trình Nặc giận lôi đình, nói xong quay ngoắt đi.
“Nhổ vào.” Tôi chẳng thèm để tâm, tiếp tục đi nhà.
Tôi lại để tâm đến chuyện khôi phục thi Cao khảo, kiếp trước Trình Nặc luôn chê tôi không có học thức, là đồ mù chữ.
Kể từ khi bị anh ta nói quá nhiều, tôi cũng bắt đầu học chữ đọc sách, nhưng vì không đi thi, không có bằng cấp vẫn luôn bị anh ta lôi ra nhiếc móc, kiếp này tôi cũng có thể thi đại học mà.
Tôi nhờ anh trai kiếm cho mình một bộ tài liệu ôn tập, bắt đầu tự học ở nhà.