Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14
Tối hôm đó, khi tôi thu dọn quần áo, bỗng chiếc vòng xuất hiện trước tôi.
tôi sáng rực lên, vội vàng chộp lấy, vui mừng reo lên:
“Anh tìm thấy đâu vậy?”
Thẩm Dịch đầy đắc ý, chỉ quay nửa về phía tôi.
Tôi hiểu , liền thưởng cho anh ta cái kêu “chụt”.
“Anh tìm thấy đâu hả, hmm?”
Tôi vừa nghịch vòng vừa chờ anh ta trả lời, mãi vẫn không thấy anh ta gì, bèn ngẩng nhìn anh.
“Ờ …” Thẩm Dịch gãi gãi mũi, “ tìm thấy chỗ tìm thấy đó mà.”
Nụ cười trên môi tôi cứng lại, giọng mang chút đe dọa:
“Thẩm Dịch, trước có anh cố tình giấu nó đi không?”
Ánh Thẩm Dịch nhìn đi chỗ khác, trốn tránh rõ ràng.
Tôi giận rồi!
là cáo già gian xảo!
Tôi lao lên ôm lấy người anh ta, anh ta vội đỡ lấy tôi, ôm chặt mông tôi.
Tôi vòng qua cổ anh, kéo tai anh rồi cúi mắng câu:
“ xấu xa!”
Anh cười khẽ, xoay người ép tôi vào tường, gương thoáng chút mất mát đáng thương:
“Nếu anh không giấu đi, hôm đó em nhất định sẽ rời đi … Vậy anh biết làm ?”
“Hừ.”
Tôi vẻ lạnh lùng.
Nhưng khi bắt gặp ánh anh cúi thấp xuống, tôi mềm .
“Em đâu có sự giận đâu.”
“ không? Vậy anh đi?”
Tôi cúi định anh, lại thấy khóe môi anh toàn là nụ cười đắc ý.
Trời ơi! Lại bị lừa rồi!
Nhưng… không cả.
Thẩm Dịch của tôi, tôi sự thích anh ấy lắm lắm luôn!
Ngoại truyện
Sự chứng minh rằng đàn ông có thể mãi mãi day dứt về số vấn đề.
Lúc này anh ta đè tôi trên sofa, không cho tôi nhúc nhích, đủ kiểu ép hỏi dụ dỗ.
Vì gì chứ?
Chẳng qua chỉ là tôi anh ta “nhỏ”.
Nếu tôi không rõ, tôi nghĩ chắc đến lúc nhắm anh ta cũng canh cánh trong .
Anh ta là vấn đề liên quan đến tự tôn đàn ông.
lúc chúng tôi giằng co kịch liệt, cửa nhà bỗng nhiên mở .
Hai phụ nữ người đàn ông đứng cửa, ngẩn người nhìn cảnh tượng trên sofa.
sau đó, người đàn ông kia nhanh như chớp khẽ ôm cô gái trẻ vào , không cho cô ấy nhìn thấy cảnh “không lành mạnh”.
Tôi đành cam chịu che .
Thẩm Dịch bật dậy khỏi người tôi, nhanh kéo lại quần, cười gượng:
“Mẹ, vẫn phong tỏa mà, mọi người lại đến ?”
Tôi ló sau lưng anh ta.
“Phong tỏa cái gì? Sáng nay gỡ rồi.”
Mẹ Thẩm Dịch nghiêm :
“ vô tâm, vừa nghe tin gỡ phong tỏa là mẹ đến thăm .”
Gỡ rồi ?
Tôi Thẩm Dịch đưa nhìn nhau — là sống đến mức không biết trời đất rồi.
Mẹ Thẩm Dịch xách vào nhà.
Tôi vội vàng đứng lên đón.
Ban nãy bà nghiêm nghị, nhưng vừa nhìn thấy tôi thay đổi sắc , cười rạng rỡ:
“Ồ, là Kỳ Kỳ không! Đẹp quá!”
“Dạ chào dì, cháu là Tống Kỳ ạ.”
Tôi hơi ngượng ngùng, cũng lễ phép chào hỏi chị họ Thẩm Dịch là Thẩm Gia Nguyệt bạn trai chị ấy là Chu Trì Thâm.
Dì ấy phẩy cái, giao hết mấy túi cho Thẩm Dịch, giục anh ta cất đi, sau đó kéo tôi ngồi xuống sofa, nhiệt tình như lửa:
“Dì nghe Thẩm Dịch nhắc về cháu đã lâu, vẫn muốn gặp mà chưa có dịp.”
“ là cô gái tốt quá!”
Mẹ Thẩm Dịch quay sang với Thẩm Gia Nguyệt Chu Trì Thâm.
Thẩm Gia Nguyệt cũng cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng nhỏ xinh, đẹp đến mức tôi là con gái nhìn thấy xao xuyến:
“ đấy, trước ngày nào cũng nghe nó nhắc có bạn gái xinh đẹp. Đến mức tai em sắp mọc kén luôn rồi.”
“Thôi được rồi, đưa xong về đi.”
Thẩm Dịch từ trong phòng đi , vội vàng đuổi khéo mọi người.
Có vẻ dì rất hài với tôi, dặn đi dặn lại bảo tôi qua nhà ăn cơm, rồi mới lưu luyến rời đi.
“Thôi, đừng nhìn .”
Thẩm Dịch thấy tôi đứng trên ban công tiễn mẹ anh ta, liền hơi ghen tuông, véo má tôi quay lại phía anh.
Miệng tôi bị anh ta véo cho chúm lại, trông rất buồn cười, anh khẽ cười trầm rồi cúi xuống tôi.
Tôi cũng không đẩy , vì tôi sự rất thích được anh .
Sau này, Thẩm Dịch cũng giải thích cho tôi đổi khóa cửa.
Không anh chủ động đổi, mà hôm chúng tôi chia mẹ anh đến lấy .
Trước đó, vì có tôi nhà nên anh không để chìa khóa cho mẹ.
Lúc đó lại ngại không muốn làm phiền tôi , nên đành để mẹ anh gọi thợ đến thay khóa.
Ừm… thôi kệ, đó cũng chẳng quan trọng — dù tôi yêu anh.