Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1.
Tô Thiển Thiển được cưng chiều như ngọc, sớm đã vào ở trong Hầu phủ.
Ngoại trừ danh phận chính thê, đãi ngộ chẳng khác gì chính thê.
Toàn hậu viện Hầu phủ Tô Thiển Thiển làm đầu, không ai trái ý nàng ta nửa .
Ta là nữ nhà tướng sa sút, làm sao có sánh với người trong lòng của Hầu gia Lý Lương?
Chẳng bao lâu, Lý Lương mặc hỉ phục tân lang rực rỡ, dưới sự vây quanh của người bước ra cửa.
Hắn trước tiên liếc ta một cái lẽo, vẻ mặt đầy phiền chán.
Đến khi nhìn thấy Tô Thiển Thiển trong hỉ phục, ánh lập tức sáng rực.
Nhưng một lần nữa quay sang nhìn ta, sắc mặt hắn lại lập tức sa sầm.
“Đại hôn sắp bắt đầu, ngươi còn ở làm chậm trễ gì nữa?”
Ta nhạt cười, chỉ tay về phía Tô Thiển Thiển mặc hỉ phục.
“Hầu gia, người này đã vượt lễ nghi.”
Lý Lương thoáng ngẩn người, sắc mặt liền trở nên khó coi.
“Hôm nay là lành, sao ngươi cứ phải so đo với một tiểu cô nương?”
“Thật là nhỏ nhen, chẳng có chút phong độ gì cả!”
Ta chẳng buồn ý, mỉm cười hỏi Tô Thiển Thiển: “Ngươi có lặp lại những vừa rồi không?”
Tô Thiển Thiển dựa vào sủng ái của Lý Lương, không chút do dự lớn tiếng đáp: “Ta nói Tần Nhược Sương ngươi chỉ là một món đồ trang trí của cuộc liên hôn, trong lòng Hầu gia chỉ có ta!”
còn chưa dứt, tay ta đã giáng thẳng lên mặt nàng ta.
“Chát!”
Ta vốn là con gái nhà võ, bình thường luyện đao thương quyền côn.
Một cái tát liền khiến nửa bên mặt Tô Thiển Thiển sưng vù.
Gương mặt vốn mảnh mai như đóa bạch liên liền vặn vẹo biến dạng, bầm tím như nhét nửa chiếc bánh bao vào trong má.
Tô Thiển Thiển bị đánh đến ngây dại, che mặt trừng nhìn ta, không thốt nổi một .
Ta hừ , trở tay liên tục tát thêm năm cái nữa.
“Nữ trong lòng Tiểu Hầu gia sao?”
“Nực cười, ta đánh chính là nữ trong lòng hắn đó!”
Thấy Tô Thiển Thiển sắp bị ta đánh cho bất tỉnh tại chỗ, Lý Lương này kịp phản ứng, vội kéo tay ta.
“Tần Nhược Sương, ngươi điên rồi sao?”
“Ngươi còn muốn gây loạn bao lâu nữa? Thiển Thiển chỉ là biểu của ta, vì muốn bênh vực biểu ca nên lỡ !”
“Sao ngươi lại thô lỗ như vậy, thật chẳng lý giải được!”
Hừ, này bị thiệt rồi liền quay ngoắt, nói là biểu huynh biểu không có tư tình ư?
Ta cười khẩy nhìn Lý Lương, bước nhanh đến trước mặt hắn.
Chưa hắn kịp phản ứng, bàn tay ta đã vung lên tát thẳng xuống.
“Chát!”
Một cú tát trời giáng, mặt hắn lập tức sưng đỏ.
Ta luyện chính là thiết sa chưởng, bàn về đánh vào mặt, cả kinh thành không ai bì nổi.
Ta túm cổ áo Lý Lương, gào vào mặt hắn: “Cái Hầu phủ nát nhà ngươi thực sự coi mình là cái thá gì sao?”
“Nếu không nhờ phụ , huynh trưởng ta xông pha chiến , dùng mạng đoạt quân , cần người có tước vị kế thừa, đến lượt ngươi sao?”
“Không học cái tốt, chỉ học cái thối nát, nịnh hót bỉ ổi.”
“Muốn ngủ với biểu thì nói thẳng, giấu giấu giếm giếm làm gì, rác rưởi!”
“Hầu phủ nhơ nhớp này thật khiến người ta buồn nôn!”
Trước ánh nhìn của vạn người, ta rút rìu khai sơn từ kiệu hoa ra, bổ thẳng vào đại môn Hầu phủ.
“Rắc!”
Nửa cánh cửa bị ta bổ tan nát, khách khứa sợ đến run lẩy bẩy.
“Lý Lương, ngươi cho rõ, phụ và huynh trưởng ta huân trong tay, bất kỳ nhà quyền quý nào phải coi ta như châu ngọc nâng niu trong lòng bàn tay.”
“Là Hầu phủ ngươi xuống dốc, đến cầu ta chịu gả.”
“Đừng quên Hầu gia quỳ trên Kim điện khẩn cầu ra sao, đến lượt ngươi ở giở trò chọn lựa ư?”
“Mau cút cho khuất ta đi!”
Chém tan cánh cổng Hầu phủ, ta hiên ngang dẫn theo hai mươi nữ binh xuất từ doanh trại, đường đường chính chính bước vào cửa chính Hầu phủ.
“ ngươi mau thương lượng đi, nếu không cho ta một đạo, mai ta sẽ vào cung cáo trạng, dẹp sạch cái Hầu phủ thối tha này!”
2
Vừa bước vào tân phòng, một nữ binh ríu rít cười vang một .
“Nhược Sương, nãy tỷ thật quá oai phong, thay mặt nữ tử thiên hạ xả được một giận dữ!”
“Tiểu thư đúng là khí phách!”
Ta cười lớn, ngồi bắt chéo chân trên giường cưới, gỡ chiếc khăn hồng khỏi đầu.
Nữ trưởng thành nơi sa trường chẳng cần đến mấy trò làm làm tịch.
Nhưng có võ không có nghĩa là ta ngu dốt mặc người bày mưu trêu đùa.
Hầu phủ mặc kệ biểu Tô Thiển Thiển được nuôi nhờ trong phủ nhảy ra gây rối, nói trắng ra chẳng qua là màn hạ mã uy được sắp đặt kỹ càng.
Hầu phủ nhà bọn tuy đã suy tàn, sản nghiệp tiêu điều chẳng còn bao nhiêu, nhưng cái dáng làm cao thì chưa từng buông xuống.
cơ hội cưới nữ của vị tướng quân tử , tất nhiên là muốn tranh thủ hiện chút oai phong.
Huống hồ, ruộng đất cửa hàng mà phụ và huynh trưởng ta gầy dựng đã sớm bị bọn thèm thuồng từ lâu.
Nếu có khống chế được ta – đứa cô duy nhất của phủ tướng quân – thì chẳng phải có ung dung hưởng trọn gia sản hay sao?
“Muốn ăn tuyệt sản nhà ta? Đúng là nằm mơ giữa ban !”
“Lũ hèn hạ làm ra vẻ đạo mạo kia, không cho bọn chút màu sắc xem, lại tưởng ta dễ bắt nạt!”
“Ta cá, người này đã bàn bạc xong xuôi cách xử lý hồi môn của ta thế nào rồi.”
“Chỉ còn chờ Tô Thiển Thiển áp chế được ta, là sẽ ra tay thôn tính sạch sành sanh.”
Toàn tính toán của bọn sắp vỡ ra cả mặt ta, thế mà lại xem nhẹ một điều — ta, một nữ tử lớn lên nơi lửa khói binh đao, căn bản chẳng chịu ảnh hưởng bởi lễ giáo thối nát.
Cùng lắm thì xé hôn thư, xách đao quay về tiền tuyến tiếp tục giết địch.
Hoàng đế có ép một cô nhà tướng quân lập đại ngoài sa trường đi chồng sao?
E là ngai vàng của hắn chẳng ngồi vững nổi!
Chính vì nắm chắc điểm ấy, ta cầm rìu khai sơn chém nát đại môn Hầu phủ.
Bọn chẳng làm gì được ta cả.
“Chiến Anh, đi ngóng xem tiền viện có động tĩnh gì không?”
Nữ binh lĩnh mệnh rời đi, một hồi lâu sau quay lại báo cáo.
“ Hầu gia đã xuất hiện, trấn an khách khứa.”
“Chuyện hậu viện bây giờ là do phu xử lý.”
Ta đoán chẳng sai — nửa không ai đến tìm ta, hẳn là chuẩn bị nghiêm hình vấn tội .
Giờ này có khi còn có người nấp ngoài cửa tân phòng trộm.
Thế thì dễ rồi.
Ta dẫn theo nữ binh mở miệng mắng thẳng Hầu phủ một tơi bời.
Lũ nha đầu ấy đều lăn lộn từ doanh trại ra, miệng lưỡi nào phải hạng khuê tú nhà quyền quý?
Chửi đến độ tổ tông mười tám đời của Hầu phủ đều muốn đội mồ sống dậy mà xin tha.
Một lâu sau, bên ngoài truyền tiếng người ngã ngửa rồi lăn lóc bò đi báo tin, này lửa giận trong ta hạ xuống được một phần.
“Chỉ nhiêu đó mà đã không chịu nổi sao?”
“Cái dạng dày mặt leo lên giường biểu đâu rồi, sao không đem ra mà chịu tiếp đi?”
Đúng là tự tìm đường bị chửi.
“Bị mắng một mà lại thấy dễ chịu, cái Hầu phủ này đúng là lũ tiện dân!”
nữ binh cười ầm lên, ríu rít bàn tán mấy chuyện bát quái.
Nhưng chờ mãi không thấy người đến, hết một canh giờ rồi vẫn chẳng ai lên tiếng, hiển nhiên là muốn dùng kế nhạt xử lý.
Ta hiểu rõ — Hầu phủ giữ không được mặt mũi, định tạm thời nhẫn nhịn cho qua lễ thành hôn trước.
Nhưng ta, sao có bọn như ý?
Dẫn người xông thẳng tới chính đường, vừa vặn bắt gặp một đôi tân lang tân nương hành lễ bái đường.
Không cần đoán biết, kẻ đội khăn hỉ phục giả làm ta, chính là Tô Thiển Thiển.
“Nhất bái thiên địa…”
“Khoan đã!”
Người Hầu phủ vừa trông thấy ta xông vào, toàn đồng loạt run lên một lượt.
Trán Lý Lương đã bắt đầu rịn mồ hôi .
Còn ta thì chẳng chút khách khí, giật phăng chiếc khăn hồng trên đầu Tô Thiển Thiển, nhìn thẳng vào gương mặt nhỏ nhắn hoảng loạn thất sắc kia.
“ mạo danh chỉ hôn của Hoàng thượng, là đại tội tru di cửu tộc!”
“Người đâu, đến giúp Hầu gia chuộc tội!”
Một nữ binh lập tức xông lên, đập tan tành đồ bái đường, cảnh tượng tức thì rối loạn như ong vỡ tổ.
phu đỏ hoe, vội vàng nắm tay ta không ngừng cầu xin:
“Nhược Sương, Nhược Sương à, và nhà Tiêu ngươi là chỗ thế giao mấy đời mà…”
“Xem vì nể mặt ta… vì nể mặt ta mà bỏ qua một lần được không?”
Heh, nếu thật sự chân thành đối đãi, rước ta vào cửa lẽ ra phải nâng như nâng trứng, kính trọng tương xứng.
Thì đương nhiên ta sẽ nể mặt.
Nhưng hiện giờ cả nhà ngươi đồng tâm hiệp lực mưu tính hãm hại ta, mặt mũi ngươi chẳng khác gì miếng lót giày dưới chân!
“Đập!”
“Lý Lương, ngươi rõ ! Giờ ta cho ngươi thời gian một khắc, dắt theo con tiện biểu của ngươi, ngoan ngoãn quỳ trước cửa phòng ta mà dập đầu!”
“Mỗi đứa một trăm cái dập đầu thật kêu, thiếu một cái, ta lập tức vào cung cáo trạng!”
“Bây giờ bắt đầu tính giờ, đi hay không tùy ngươi!”
Sắc mặt Lý Lương đỏ lên thấy rõ, nhưng hắn vốn đã đuối lý, lại sợ ta thật sự liều chết phá hủy tất cả.
Chưa đến nửa khắc, đôi cẩu nam nữ kia đã ngoan ngoãn quỳ rạp trước cửa phòng tân hôn của ta.
“Tiêu Nhược Sương, ngươi thực sự muốn làm tuyệt tình như thế sao?”
Ta cười , nhìn Lý Lương cùng Tô Thiển Thiển bên cạnh hắn, đôi oán độc như rắn độc nhìn người.
“Ta tuyệt tình?”
“Từ biểu nhỏ nhắn dịu dàng của ngươi xuất hiện trước kiệu hoa của ta, ngươi đã là kẻ tuyệt tình trước rồi.”
“Bây giờ, bắt đầu dập đầu!”
“Hắn dập đầu, ngươi đếm.”
“Dập xong thì đổi chỗ.”
“Ngươi dập đầu, hắn đếm.”
Mặt hai người khi xanh khi trắng, cắn răng vẫn chẳng quyết nổi.
Ta liếc ra hiệu cho nữ binh đứng cạnh.
“ sổ huân và sổ chỉ dụ của phụ và huynh trưởng ta ra, lát nữa chỉ cần thiếu một cái dập đầu, chúng ta trực tiếp vào Kim điện!”
Vậy là, ngay tại cửa tân phòng của đại hôn, vang lên tiếng dập đầu vang dội, kèm theo là giọng đếm số đầy oán hận của một nam một nữ: “Một… hai… ba…”
Sau khi dập đủ trăm cái, một xấp ngân phiếu bị ta ném thẳng vào mặt Tô Thiển Thiển.
“Ngoan, là thưởng cho ngươi, tạ ơn đi.”
Tô Thiển Thiển uất đến muốn chết, trợn trắng, lập tức hôn mê bất tỉnh.
3
Từ hôm đó, Hầu phủ chính thức trở thành trò cười lớn nhất kinh thành.
đại hôn, cả nhà người ta dựa vào việc ta là cô mà hợp mưu giở trò hạ mã uy, nào ngờ lại bị ta dễ dàng phản đòn, búa tạ quật thẳng ngược vào miệng bọn chúng.
Cái cảm giác ấy, so với bắt chúng tự ăn thứ mình vừa thải ra, còn nhục nhã hơn gấp bội.
Nhưng ta nào có rảnh mà tâm đến cảm thụ của người Hầu phủ, cứ ung dung ngồi trong phòng thưởng trà nhấm điểm tâm, vui đến tận chân răng.
Chiều đến, ngay trong đại hôn, Lý Lương cả người nồng nặc mùi rượu lảo đảo tới trước cửa tân phòng.
Lại bị hai nữ binh cầm đao chắn ngay trước mặt.
“Tiêu Nhược Sương, ngươi có ý gì?”
“Ta là phu quân của ngươi!”
Ta ở trong phòng hắn gào thét ngoài cửa, chỉ cười đẩy cửa sổ ra.
“Nói ngươi mập, ngươi còn thật sự thở hổn hển à?”
“Không biết soi gương, ngươi tự nhìn cái mặt mình xem, dựa vào đâu còn mơ leo lên giường nương?”
Mặt Lý Lương đen như đáy nồi, tức đến quay người định bỏ đi, lại bị nữ binh cản lại.
“Đứng dưới mái hiên thì phải theo. Tiểu thư không cho đi, ngươi không được rời nửa bước!”
Lý Lương hoàn toàn nổi điên, nhưng lập tức bị hai nữ binh ấn đầu ép nửa quỳ trước cửa phòng.
“Tiêu Nhược Sương, ngươi rốt cuộc muốn gì?”